Bài học cho những kẻ ngông cuồng và ảo tưởng

(QĐND) Liên tục phát ngôn và hành động ngang ngược, ngông cuồng, chiều 5-11, Cù Huy Hà Vũ đã bị bắt về hành vi vi phạm pháp luật “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 Bộ luật Hình sự”.

Theo cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an, Cù Huy Hà Vũ đã làm ra nhiều tài liệu chống phá Nhà nước, phỉ báng chính quyền, tuyên truyền kích động nhân dân, công khai đòi lật đổ chế độ, đòi đa nguyên đa đảng, kêu gọi nước ngoài can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Những luận điệu ấy thể hiện qua tài liệu: “Chiến tranh Việt Nam và ngày 30-4 dưới mắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ”, đề ngày 1-5-2010; tài liệu: “Kiến nghị trả tự do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam cộng hòa” đề ngày 30-8-2010; tài liệu: “Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ- đa đảng hay là chết”, đề ngày 11-9-2010; tài liệu “Cáo trạng xác nhận chế độ đa đảng”, đề ngày 17-1-2010.

Không chỉ vậy, Cù Huy Hà Vũ còn công khai móc nối quan hệ với những đối tượng có tư tưởng chống đối Nhà nước và các thế lực thù địch chống Việt Nam ở nước ngoài, thực hiện hơn 20 cuộc trả lời phỏng vấn đài, báo có tư tưởng phản động chống Việt Nam. Vũ còn là cầu nối chuyển tải tài liệu và tư tưởng chống đối về Việt Nam, cần mẫn “cõng rắn cắn gà nhà”.

Trong nước, trước những khó khăn về tình hình kinh tế-xã hội, thiên tai hoành hành… Vũ thường lợi dụng vào đó để bịa đặt, xuyên tạc sự lãnh đạo của Đảng và công tác quản lý của Nhà nước, kích động và vận động nhân dân chống đối chính quyền, xúc phạm danh dự cá nhân các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Những hành vi đó thể hiện qua tài liệu: “Đường sắt cao tốc Bắc-Nam: Dự án tham nhũng”; “Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ về hành vi ban hành nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và pháp luật”; “Đơn khiếu kiện Thủ tướng do đã ban hành trái pháp luật Quyết định số 167/2007/QĐ-TTg phê duyệt phân vùng khai thác, chế biến, sử dụng quặng bauxite giai đoạn 2007- 2015”… và hàng loạt đơn kiện khác. Cù Huy Hà Vũ không ngần ngại kiện bất kỳ ai, có những đơn kiện của Vũ hình như không phải để thắng kiện, mà để nổi danh, để khác người, làm nhiều người rơi nước mắt xót thương cho tình người, xót thương cho đạo lý, khi người cả gan đứng tên kiện là một tiến sĩ!

Cùng với hay kiện, Vũ còn hay thể hiện “cơ bắp” với người khác. Năm 1986, Vũ đã bị Công an Ba Đình (Hà Nội) khởi tố về hành vi đánh người gây thương tích. Và ngay hôm 5-11-2010, khi bị các lực lượng chức năng bắt giữ, ông tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ cũng bất hợp tác, muốn giải quyết gọn bằng sức mạnh cơ bắp!…

Cù Huy Hà Vũ có một hệ thống bằng cấp ít người có được và một lý lịch gia đình, quê hương thật đáng trân trọng và tự hào. Vũ sinh năm 1957, trong một gia đình danh giá, đó là điều kiện tốt để Vũ được học nhiều, trở thành tiến sĩ luật học, thạc sĩ văn chương, họa sĩ. Vũ là con trai nhà thơ Huy Cận và là con nuôi nhà thơ Xuân Diệu. Mẹ Vũ là Ngô Thị Xuân Như, thuộc dòng họ Ngô Đức Kế (Can Lộc, Hà Tĩnh). Thật đau xót, Vũ đã quyết liệt đi ngược lại với truyền thống quê hương và gia đình cách mạng ấy.

Điều nhiều người quan tâm là vì sao một con người có nhân thân tốt như thế lại ra nông nỗi vậy? Theo dõi các hành động của Vũ, xem các bài báo Vũ viết trên các trang điện tử thì thấy rõ Vũ là người ngông cuồng, nghĩ rằng mình đứng trên mọi người, đứng trên pháp luật, Vũ cho rằng xã hội u mê cả, mình Vũ tỉnh. Vũ cho rằng với những tấm bằng cấp ấy, với những bài trả lời phỏng vấn nóng bỏng sự phỉ báng và chì chiết chính quyền ấy, Vũ đã là một thiên tài, Vũ phải làm chức này chức nọ mới xứng. Vì vậy, năm 2006, Vũ nộp đơn ứng cử Bộ trưởng Bộ Văn hóa-Thông tin. Ngày ấy, đại diện Quốc hội và Bộ Tư pháp khẳng định việc tự ứng cử vào cơ quan hành pháp không có trong luật; Chỉ có Thủ tướng mới có quyền chỉ định các thành viên Chính phủ để Quốc hội thông qua. Vũ trở nên nổi tiếng. Vũ lại ứng cử đại biểu Quốc hội, nhưng lại bất thành, vì ngay ở tổ dân phố nơi Vũ sống, không ai đồng ý. Quẫn bách, Vũ cuồng say chống phá Đảng và Nhà nước ta. Vũ yêu cầu xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Thiết nghĩ, từng ấy dòng lý lịch cũng đủ vẽ nên chân dung một con người: Có học, say mê quyền lực, nhưng không tìm một con đường đi đến quyền lực bằng sự dấn thân cống hiến ích nước lợi dân, mà là… đòi. Đòi không được thì khùng và kiện, và quay lưng với đất nước.

Vũ là người học nhiều, nhưng lạ thay, các luận điểm về chính trị của anh ta rất nông nổi, cảm tính. Một luận điểm được các thế lực thù địch với Đảng Cộng sản Việt Nam tung hô, hả hê, cho Vũ lên bậc thiên tài là: “Ngày xưa các cụ nhà ta suốt mấy nghìn năm lịch sử có đảng đâu, sao vẫn giữ được nước?” Nghe luận điểm này, những người chưa bao giờ nghiên cứu chính trị sẽ tâm đắc, cho đó là phát minh của Vũ. Nói thế, Vũ cố tình lờ đi, hay thực sự không thấy thế giới ngày nay không nền chính trị nào không có đảng chính trị làm ngọn cờ tiên phong, nếu không là đảng này, ắt là đảng khác dẫn dắt dân tộc. Chỉ khác nhau là, đảng tiến bộ và cách mạng lãnh đạo thì xã hội ổn định, đất nước phát triển, trong khó khăn vẫn tìm được lối thoát cho cả dân tộc; ngược lại, nếu đảng hỏng, đảng sai lầm thì đất nước lầm than, tao loạn. Người thông minh như Vũ chắc không khó hiểu vì sao đầu thế kỷ 20 ở Việt Nam biết bao anh hùng hào kiệt xuất lộ cứu đời, cứu nước mà thất bại như Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học…? Lịch sử đã trả lời minh bạch, vì họ có thừa lòng yêu nước và có thừa dũng khí nhưng thiếu một chủ nghĩa, thiếu một con đường đúng đắn để kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại. Đảng Cộng sản Việt Nam chính là những người yêu nước Việt Nam tiếp thu chủ nghĩa Mác- Lê-nin, đưa dân tộc Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Trong bối cảnh hiện nay chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam chân chính mới đủ sức lãnh đạo cách mạng Việt Nam thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Vậy nhưng Vũ cố tình phớt lờ sự thật, căm giận Đảng, căm giận chính quyền, tấn công vào danh dự và niềm tự hào của cha ông mình.

Động cơ nào vậy? Cù Huy Hà Vũ đã thể hiện rõ một động cơ cá nhân tham vọng quyền lực. Vũ hy vọng những việc làm của Vũ sẽ đạt mục đích lật đổ chế độ này, và sau đó Vũ nhảy lên ngôi cao?! Đó là một ảo tưởng đáng thương hại cho Vũ. Người xưa đã tổng kết con đường của các bậc anh hùng trong thiên hạ là: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Với Vũ, “tu thân” được một phần là học hành, nhưng trong một con người luôn cần có tài và đức. Cái đức của Vũ còn thiếu nhiều, khi anh ta đánh đập, kiện tụng những người trong gia đình, sống buông thả. Đó cũng là cái gốc để Vũ không thể “tề gia” theo đúng nghĩa một người chồng, một chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình. Đối với xã hội, ngay một tổ dân phố nơi Vũ sống cũng không thể biểu quyết để Vũ đại diện cho quyền lợi của họ, thì Vũ có thể làm được gì trên chính trường đây? Mất gốc rồi, tổ dân phố cũng không chấp nhận thì làm sao Vũ cứ đòi làm to được?! Nhân dân tinh lắm. Những người như Vũ càng phỉ báng Đảng và Nhà nước thì như một phản xạ tự nhiên, nhân dân càng thấy trách nhiệm phải bảo vệ Đảng, bảo vệ Nhà nước của mình.

Vậy là sau một thời gian dài chống phá Đảng và Nhà nước bằng những chiêu bài thô thiển núp trong cái áo choàng sang trọng “Tiến sĩ luật”, Cù Huy Hà Vũ ngông cuồng đã sa vòng pháp luật. Đây là một bài học làm người với Vũ và với cả những ai còn ảo tưởng về Vũ.

Xuân Bằng

Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan, Thảo luận và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Bài học cho những kẻ ngông cuồng và ảo tưởng

  1. học sinh mẫu giáo nói:

    cháu Thích nhất hai đoạn này của nhà báo Xuân Bằng. Nhưng không biết là tiến bộ là sao? và dấn thân thực sự là thế nào?
    có phải tiến là đi, tiến bộ là…đi bộ? dấn thân nghĩa là dấn cái thân mình vào đâu đó như vào cống chẳng hạn rồi hiến mình khai cống cho nước nó chảy thuận lợi để cho nhân dân hưởng lợi, mùa màng bội thu…? ai cũng vậy thì đầy cả cống ý ạ….
    “…nếu không là đảng này, ắt là đảng khác dẫn dắt dân tộc. Chỉ khác nhau là, đảng tiến bộ và cách mạng lãnh đạo thì xã hội ổn định, đất nước phát triển, trong khó khăn vẫn tìm được lối thoát cho cả dân tộc; ngược lại, nếu đảng hỏng, đảng sai lầm thì đất nước lầm than, tao loạn…
    “….tìm một con đường đi đến quyền lực bằng sự dấn thân cống hiến ích nước lợi dân….’

  2. ngô xuân thảo nói:

    Bài này của ông Tống Văn Công, nguyên TBT báo Lao động phải không?

  3. dlb nói:

    Một bài báo chỉ có giá trị lừa … còn nít

    Định Tường (danlambao) – Chuyện TS luật Cù Huy Hà Vũ bị bắt không còn xa lạ với nhiều người thạo tin. Khác với những người bị bắt và từng bị kết án với tội danh “chống phá nhà nước”, TS Cù Huy Hà Vũ lại là một trường hợp đặc biệt không chỉ về có nhân thân đặc biệt mà còn về học vấn và các hành động đặc biệt khác. Chính vì nhiều cái đặc biệt này, ông là một trường hợp “khó xử lý”.

    Khi ông Hà Vũ bị bắt, hàng loạt tờ báo ở VN bao gồm: Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Vietnamnet, Công An, Quân đội nhân dân, Sài Gòn Giải Phóng…v..v.. đồng loạt loan tin về việc bắt giữ. Trong đó tôi đặc biệt chí ý tới một bài đăng trên báo Quân Đội Nhân Dân với tựa: “Bài học cho những kẻ ngông cuồng và ảo tưởng” [1]. Đọc xong tôi chỉ biết cười gượng. Xin trích ra vài đoạn kèm theo lời phản biện:

    1. “Điều nhiều người quan tâm là vì sao một con người có nhân thân tốt như thế lại ra nông nỗi vậy? Theo dõi các hành động của Vũ, xem các bài báo Vũ viết trên các trang điện tử thì thấy rõ Vũ là người ngông cuồng, nghĩ rằng mình đứng trên mọi người, đứng trên pháp luật, Vũ cho rằng xã hội u mê cả, mình Vũ tỉnh”.

    Ngay từ tiểu học, tôi đã được dạy rằng, nói có sách, mách có chứng. Một bài báo “hoành tráng” như vậy vẫn không dẫn ra được những đoạn nào, luận điểm nào của tất cả các bài biết của TS Hà Vũ để chứng minh điều họ nói. Hoặc giả nếu họ “có lòng” thì sao không đăng kèm theo những bài viết của TS Hà Vũ để đa chiều và rộng đường dư luận?

    2. “Vũ cho rằng với những tấm bằng cấp ấy, với những bài trả lời phỏng vấn nóng bỏng sự phỉ báng và chì chiết chính quyền ấy, Vũ đã là một thiên tài, Vũ phải làm chức này chức nọ mới xứng. Vì vậy, năm 2006, Vũ nộp đơn ứng cử Bộ trưởng Bộ Văn hóa-Thông tin. Ngày ấy, đại diện Quốc hội và Bộ Tư pháp khẳng định việc tự ứng cử vào cơ quan hành pháp không có trong luật; Chỉ có Thủ tướng mới có quyền chỉ định các thành viên Chính phủ để Quốc hội thông qua. Vũ trở nên nổi tiếng”

    Đọc đến đây với thấy rằng, khả năng xâu chuỗi các sự kiện nhằm hạ thấp uy tín của người khác đã được nhà báo này vận dụng rất thành thạo. Một công dân với đầy đủ trình độ, bằng cấp (Tiến sỹ luật, Thạc sĩ văn chương, Họa sĩ) muốn cống hiến sức mình bằng việc tự ứng cử vào vị trí Bộ trưởng để giúp dân giúp nước thì lại bị cho là muốn “nổi tiếng”. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm 1946, Hồ Chí Minh đã từng kêu gọi trong dân hễ ai thấy mình có đủ đức, đủ tài thì ra tự ứng cử để giúp dân giúp nước trong cuộc bầu cử quốc hội đầu tiên của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy lời quy kết ra ứng cử chỉ vì muốn nổi tiếng của nhà báo Xuân Bằng không những là lời suy bụng ta, ra bụng người mà còn chà đạp trắng trợn lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chính Minh hơn 65 năm về trước.

    3. “Vũ lại ứng cử đại biểu Quốc hội, nhưng lại bất thành, vì ngay ở tổ dân phố nơi Vũ sống, không ai đồng ý. Quẫn bách, Vũ cuồng say chống phá Đảng và Nhà nước ta. Vũ yêu cầu xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

    Về chuyện bỏ phiếu về tư cách cử trị đối với ứng cử viên Cù Huy Hà Vũ, ông chia sẻ trong một bài phỏng vấn với VOA:

    “Với kinh nghiệm của một người đã từng tranh cử Đại biểu Quốc hội với tư cách ứng viên độc lập, tôi khẳng định một lần nữa rằng Quốc Hội Việt Nam gọi là do dân bầu nhưng thực tế là do Đảng cộng sản chọn sẵn. Thực vậy, tuyệt đại đa số những người tự ứng cử, tức không do đảng chọn, đều bị ban tổ chức bầu cử loại bỏ ngay từ vòng ngoài bằng những thủ đoạn có thể nói vô liêm sỉ nhất.

    Chẳng hạn Luật bầu cử Quốc Hội quy định lấy ý kiến cử tri của tổ dân phố nơi ứng viên có hộ khẩu thường trú, mà ai cũng biết rằng ở Việt Nam hộ khẩu thường trú chỉ có một, thì trong kỳ bầu cừ Quốc Hội năm 2007 Mặt trận Tổ quốc phường Điện Biên lại đạp lên Luật, triệu tập cử tri của 4 tổ dân phố thay vì của 1 tổ dân phố nơi tôi có hộ khẩu thường trú, tức vượt khung “hai đánh một chẳng chột thì què”, để lấy ý kiến về tôi với tư cách ứng viên Đại biểu Quốc Hội. Kết quả là ứng viên Cù Huy Hà Vũ chỉ được tín nhiệm của 1/3 cử tri của 4 tổ dân phố và thế là bị loại một cách cực kỳ “dân chủ”!” [2]

    Thực hư thế nào thỉ chỉ cần điều tra ắt sẽ rõ!

    4. “Thiết nghĩ, từng ấy dòng lý lịch cũng đủ vẽ nên chân dung một con người: Có học, say mê quyền lực, nhưng không tìm một con đường đi đến quyền lực bằng sự dấn thân cống hiến ích nước lợi dân, mà là… đòi. Đòi không được thì khùng và kiện, và quay lưng với đất nước”.

    “Người thông minh như Vũ chắc không khó hiểu vì sao đầu thế kỷ 20 ở Việt Nam biết bao anh hùng hào kiệt xuất lộ cứu đời, cứu nước mà thất bại như Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học…?”

    Đọc đến đây lại thấy nhà báo Xuân Bằng nên tự trả thẻ nhà báo vì không có đủ phẩm chất đạo đức và trình độ cho nghề này, bởi lẽ: tòa bộ các vụ kiện tụng của ông Vũ hoàn toàn công khai và đúng pháp luật nhưng cho tới nay, không hề có vụ nào được thụ lý theo đúng pháp luật mà cũng không hề nhận được lý do phản hồi chính đáng nào. Tại sao ông Xuân Bằng lại đi liên hệ một cách đầy ác ý giữa những chuyện hoàn toàn không liên quan gì đến nhau? Mặt khác, Xuân Bằng còn giả khờ hay giả ngu ngơ mà cho rằng: sử dụng các quy định pháp luật trong kiện tụng là “quay lưng lại với đất nước” ??

    Đoạn văn trước, nhà báo xuân bằng phỉ bán vắng mặt và cho rằng người ta bị “khùng”, nhưng ngay trong đoạn văn sau lại cho rằng ông Vũ “thông minh”. Ông Xuân Bằng hẳn viết xong cũng không buồn đọc lại xem ông ta đã viết những gì chăng?

    5. “Trong bối cảnh hiện nay chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam chân chính mới đủ sức lãnh đạo cách mạng Việt Nam thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Vậy nhưng Vũ cố tình phớt lờ sự thật, căm giận Đảng, căm giận chính quyền, tấn công vào danh dự và niềm tự hào của cha ông mình.

    Động cơ nào vậy? Cù Huy Hà Vũ đã thể hiện rõ một động cơ cá nhân tham vọng quyền lực. Vũ hy vọng những việc làm của Vũ sẽ đạt mục đích lật đổ chế độ này, và sau đó Vũ nhảy lên ngôi cao?!”

    Có lẽ không cần nói thêm, trước tiên tôi phải thừa nhận sự lố bịch trong cách lập luận “suy bụng ta ra bụng người” của nhà báo Xuân Bằng bằng những suy luận giản đơn như sau:

    Một TS luật có học vị, trình độ, nhân thân tốt: là con của bậc khai quốc công thần của chế độ là Cù Huy Cận cùng những mối quan hệ không hề tầm thường với những lão thành cách mạng..v..v.. chỉ thiếu điều là sau khi vào đảng với thẻ đảng (và cũng là giấy thông hành) ông ta hoàn toàn có thể đi đến đỉnh cao của danh vọng mà không gặp trở ngại gì, nhưng ông ta còn chờ gì mà không vào đảng để lấy “giấy thông hành”?

    Mặt khác, một thằng ngu nhất cũng có thể suy luận tiếp rằng: tại sao phải đạp đổ một cái nhà xinh xắn có sẵn, nơi mình có thể tận hưởng được các “ngôi cao” để xây lại một căn nhà khác mà quá trình xây không hề giản đơn và nguy hiểm??? Tại sao vậy hở nhà báo Xuân Bằng? “Thế lực thù địch” nào kích động, giật dây ông ta chăng???

    6. “Người xưa đã tổng kết con đường của các bậc anh hùng trong thiên hạ là: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Với Vũ, “tu thân” được một phần là học hành, nhưng trong một con người luôn cần có tài và đức. Cái đức của Vũ còn thiếu nhiều, khi anh ta đánh đập, kiện tụng những người trong gia đình, sống buông thả”.

    “khi anh ta đánh đập, kiện tụng những người trong gia đình” Nếu ông Vũ được tại ngoại, nếu đọc được dòng này, ông ta sẽ tìm nhà báo Xuân Bằng để … “kiện” tiếp vì tội vu khống, xúc phạm danh dự..v..v..

    Và chi tiết “sống buông thả” sắp được “thực chứng” bằng một vụ kiện của người phụ nữ được cho là đã quan hệ bất chính với ông Vũ tới đây với một tờ báo mà bà cho là đã xúc phạm nghiêm trọng đến danh dự và uy tín của mình [3].

    Cũng nói thêm rằng cho đến giờ phút này, chưa có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy ông Vũ đã quan hệ bất chính, “sống buông thả” như nhà báo Xuân Bằng đã vu khống cả!

    Đến đây hẳn đã rõ mục đích của những bài báo kiểu như thế này sẽ là một công cụ rất hữu hiệu để bôi nhọ người khác, nhưng tiếc rằng bài báo trên chỉ có gí trị lừa…con nít mà thôi!

    Định Tường

    Danlambao.com

    [1] http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/128993/Default.aspx

    [2] http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/hanoi-lawyer-vietnam-needs-a-multi-party-system-06-19-2010-96724789.html

    [3] http://vietnamnet.vn/xahoi/201011/Co-gai-bi-mat-voi-ong-Cu-Huy-Ha-Vu-khoi-kien-946937/

    • long nói:

      bac oi chau xin loi bac bao tuoi roi a bac song o che do nay bac khong hieu co ngay bon cam quyen va chan tay cua no xui moi nguoi an nhung thu ma dung de bon ruong hay sao chau noi don gian the nay no bao quang cao sua cua bac tot lam vi bac cho no tien mai no bao sua cua bac ham luong dinh duong ko bang rau muong vi bac ko cho no tien bac tam tin chau di cac hang nuoc tinh khiet ma ko cho tien no no se bao nuoc tinh khiet la nuoc tha cong nghiep cho ma xem dan ta se ron toc gay con cai con cai bat nhan gian ac sao quyet de hen no con du do duoc con dau to bo co ma bac ma dien hinh la truong chinh thi phai chau ko nho ro bac tong cam chau chao bac

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s