Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ từng thống thiết kêu gọi Việt Nam phải liên minh với Hoa Kỳ, “Đó là mệnh lệnh”. Mệnh lệnh của ai? Mệnh lệnh của tổ quốc và của Mẹ Việt Nam. Lời kêu trầm thống ấy chính là nguyên nhân Bắc Kinh áp lực CSVN phải bắt giam và bỏ tù Cù Huy Hà Vũ đồng thời tiêu diệt khí thế Việt Nam. Nhưng liên minh với Mỹ vào lúc này có dễ không? Dễ mà khó, rất khó!
Dễ là vì Mỹ đang muốn giúp Việt Nam và bảo vệ Biển Đông. Các tổ chức cựu chiến binh Mỹ “Viet Veterans” đã và đang đổ xô qua tiếp tay tái thiết Việt Nam, hàn gắn vết thương “20 năm cuộc chiến” và xóa nhòa “hội chứng Việt Nam”. Khuynh hướng thân Mỹ trong giới trí thức, sinh viên, cựu tướng lãnh và cựu chiến binh VNCS càng ngày càng lan rộng, lấy “Trung tâm Hoa Kỳ” ở Sàigòn làm thí dụ, giới trẻ tấp nập đến trung tâm, nhất là ngày thứ Bảy, Chủ Nhật. Nhưng rất khó lúc này, chỉ có thể liên minh với Mỹ về chính trị và quân sự trong điều kiện tiên quyết, “ắt có và đủ”, Việt Nam phải có tự do dân chủ và tôn trọng nhân quyền. Thời cơ vàng son đang tới. Ngày 2-6 vừa qua, sau khi dự thượng đỉnh G-8 trở về, Tổng Thống Obama tái xác định với lời lẽ hết sức cứng rắn: Bất cứ nơi nào an ninh của Hoa Kỳ bị đe dọa, Hoa Kỳ sẽ phản ứng tức khắc, kể cả dùng biện pháp quân sự. Biển Đông là vùng an ninh của Mỹ.
HAI ĐIỀU KIỆN CHỐNG ĐẠI HÁN
Nếu bất hạnh, Trung Quốc Đỏ xâm lăng Việt Nam như phe diều hâu Bắc Kinh đã và đang hô hào cổ võ “đánh! đánh” , Tàu Đỏ chắc chắn sẽ thua Việt Nam trong 2 điều kiện sinh tử:
1. Diệt được lũ Việt gian trong lãnh đạo và trong lòng ĐCSVN.
2. Trung hòa đạo quân thứ năm của Bắc Kinh đang lúc nhúc trên đất nước, đó là tập thể trên 300,000 Hoa kiều mới nhập cảnh lậu vào Việt Nam từ đầu thập niên 2000, hầu hết là Hán dân đến từ các tỉnh nghèo như Thiểm Tây, Hà Nam, Hồ Nam… Cần phân biệt lớp Hoa kiều mới này với đồng bào Việt gốc Hoa trước năm 1975 ở cả 2 miền Nam Bắc, nay gọi đơn giản là đồng bào Hoa, hầu hết đến Việt Nam từ thế kỷ 17 và trước nữa, gốc Phúc Kiến, Quảng Đông, đảo Hải Nam và một số ở Chiết Giang và Quảng Tây, vốn là huyết hệ Việt tộc trong dòng Bách Việt, ta phải bảo vệ, là đồng bào ta.
TẬP ĐOÀN VIỆT GIAN TRONG ĐẢNG CSVN
Bộ “sậu” của Bắc Kinh đang là một quyền lực sinh sát trong lãnh đạo ĐCSVN. Do cao trào chống Đại Hán bá quyền trong quân đội và quần chúng Việt Nam, chúng mai phục nằm im, chờ giờ hành động. Trùm Nguyễn Phú Trọng chắc không đến nỗi nào so với Lê Khả Phiêu – Trần Đức Lương và Tô Huy Rứa, sản phẩm của Bắc Kinh, vẫn chưa đủ lông cánh vượt qua mặt Trương Tấn Sang, dù tháng 7 này, Sang sẽ hết thực quyền điều hành đảng. Một Nguyễn Chí Vịnh, như biết thân phận nằm êm ru, chưa qua mặt nổi Phùng Quang Thanh. ĐH kỳ 11 vừa qua, tướng Thanh về nhì, 95% phiếu sau Trương Tấn Sang. Trọng đứng thứ 6, do là người của Bắc Kinh nên được đẩy lên làm TBT, nếu không có cục Tình Báo Hoa Nam mua chuộc thúc đẩy, không đến lượt Trọng làm TBT mà phải do họ Trương. Tuy nhiên, trong quá trình hoạt động, Trọng là tay em của phe chống TC, suốt nhiều năm phục vụ tại tòa soạn báo Nhân Dân, Trọng chống Đại Hán bá quyền rất mãnh liệt, Trọng nằm trong quỹ đạo Lê Duẫn – Lê Đức Thọ. Trọng du học và đậu Phó Tiến Sĩ ở Liên Xô. Theo tin Hà Nội, Trọng chỉ ngả vào vòng tay Bắc Kinh từ khi Trọng làm Bí Thư thành ủy Hà Nội, Trọng lạc vào phe làm ăn móc ngoặc với các đại gia Tầu Đỏ trong dịch vụ vĩ đại “mở rộng thủ đô”, mua bán đất ở các huyện ngoại thành. Xét về ý thức hệ, suốt nhiều năm, từ thập niên 1960, Trọng thuộc phe giáo điều Mác Lê Liên Xô, cực lực chống lại chủ nghĩa xét lại của Mao Trạch Đông.
Do quyền lợi sinh tử của địa phương, các ủy viên TƯĐ hầu hết thuộc phe âm thầm chống Đại Hán, từ Nghệ Tĩnh đến Nam Ngãi, Bình Phú. Nhờ vậy, bọn Việt gian tay sai Đại Hán càng ngày càng co rúm lại nhưng chúng dư thừa phương tiện. Tiền đẻ ra quyền lực! Sự thức tỉnh, chống Đại Hán càng ngày càng lan rộng trong nội đảng, nhất là hàng tướng lãnh và sĩ quan cao cấp QĐND nay đã về hưu nhưng ảnh hưởng vẫn còn lớn trong tập thể cựu chiến binh và cán bộ nòng cốt. Tiêu biểu nhất như cựu Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại Sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Bắc Kinh (1974-1989), Gíao Sư Trần Phượng, cựu Phó Thủ Tướng, sử gia Dương Trung Quốc v.v… họ là những tiếng nói quan trọng và rất thuyết phục, do họ là người yêu nước và thanh liêm… Nhưng bộ sậu của TC và sâu bọ Việt gian vẫn còn lúc nhúc trong nhiều ngành.
TRƯỚC THÁCH ĐỐ VÀ SỢ HÃI
Sợ Trung Cộng thì dân ta không sợ. Nếu sợ, làm sao chiến thắng cuộc chiến biên giới năm 1979, với trên 20,000 quân TC phơi xác và vài vạn tù binh, thương binh!(?). Đại Tướng Tổng Tư Lệnh quân viễn chinh Dương Đắc Chí trở thành Dương Thất Chí sau khi bị thiêu rụi trăm cỗ xe, pháo, nướng trọn 2 vạn quân. Bây giờ anh tướng Tàu Đỏ rụng răng, tuần này qua tuần khác viết lên website hô hào “đánh Ô Nam, lấy lại đất cũ của Trung quốc”! Những ngàn năm, người Việt dù sợ và rất sợ Đại Hán xâm lăng nhưng ở thế chân tường lại vùng lên không hề biết sợ. Sợ là sợ nội xâm, nội thù. Qua các tấm gương dũng liệt của Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Đan Quế, Lê Quốc Quân và hàng trăm trí thức đã can trường đứng lên, đồng bào trong và ngoài nước chê trách phàn nàn: Hào kiệt Việt Nam còn ở đâu? Sao trí thức trong nước vẫn im lìm! Xin khoan phê bình và lên án. Ở hải ngoại này nói gì viết gì mà không được. Nỗi sợ bạo quyền vẫn còn bao trùm xã hội Việt Nam hôm nay.
SỢ CHỬI! SỢ CÔNG AN BÔI NHỌ!
Hàng ngàn trí thức và nhân vật thượng thặng của CSVN đã lên tiếng phản đối vụ Bô xít Đắc Nông trong đó có cả bà già Nguyễn Thị Bình và Gíao Sư Ngô Bảo Châu, học giả Nguyễn Huệ Chi. Thế rồi im bặt, tiếng nói tắt ngay như viên sỏi ném xuống lòng giếng sâu. Tại sao? Vẫn là sợ. Sợ tù đầy chưa bằng sợ bị bôi nhọ trên báo của công an Cộng Đảng. Hãy xem: lúc còn sinh thời, cố HT Thích Huyền Quang liên tục bị báo công an bôi nhọ, réo tên tục của ngài, gọi bằng ông. Rồi HT Thích Quảng Độ, liên tục bị xuyên tạc bôi nhọ. Gần đây, tháng 5, báo CA của Đảng lại lải nhải bôi nhọ Cù Huy Hà Vũ, kéo theo Ngô Bảo Châu, gọi là “Gíao Sư Châu hiểu lầm về Cù Huy Hà Vũ”. Tâm hồn trí thức, nhất là trong giáo giới đại học vốn rất nhạy cảm, rất sợ bị bôi nhọ, xuyên tạc bôi tác trên mặt báo. Tại sao lại sợ và rất sợ như thế? Đây là tâm lý chung, nó chửi mình, mình ráng chịu nhưng còn vợ con, anh em, bà con bên nội bên ngoại và học trò? Bằng hữu và chiến hữu không sao.
Đảng CSVN có ba đội “hùng binh” bảo vệ Đảng: một là QĐND, sau là công an rồi đến đội quân báo Đảng trong đó chửi, xuyên tạc và bôi đen đối thủ của Đảng được trao cho báo Công An, nghĩa là công an làm 2 công việc: bắt bớ tra tấn nhân dân, bôi đen và chửi các nhân vật CS cần triệt hạ. Bản thân người cầm bút Cao Thế Dung là khách hàng thường trực nhiều năm của báo Công An. Thí dụ tuần báo “An Ninh Thế Giới” của Công An số ra ngày 16-2-2004, số 426, bài đầu, trang 3 “An ninh trong nước”, viết rằng: “Các nhân vật trong “chính phủ” bịp đã kể rõ: Cao Thế Dung “tham mưu đường lối” hiện là bồi bút. Ở khu Bolsa, quận Cam, California, nơi có đông người Việt sinh sống và cũng là nơi đẻ ra nhiều tổ chức phản động nhất, hễ ai đưa cho Cao Thế Dung – dù chỉ vài chục “đô”, thuê Dung viết bài “đánh” người này người nọ trên mấy tờ báo lá cải là Dung “đánh” liền mà chẳng cần biết sai hay đúng. Trình độ học vấn mập mờ nhưng sang Mỹ, Dung khoe đã có bằng tiến sĩ do… Đại học Harvard cấp”. Họ Cao vui vẻ, lịch sự viết thư về Hà Nội trả lời: Chửi nữa đi các em, để anh gửi cho chút ít đô la xài chơi!
Trí thức trong nước hãy noi gương Hòa Thượng Thích Quảng Độ, ngài đâu có thèm quan tâm! Chấp! Như đánh cờ chấp chúng cả xe pháo mã. Đừng sợ! ĐGH Gioan Phao lô II, vị tân Á Thánh từng lên tiếng khuyên dân Ba Lan của ngài dưới thời bạo quyền CS: Đừng sợ! Hãy đừng sợ như Điếu Cầy, như Lê Thị Công Nhân, như Cù Huy Hà Vũ, như Nguyễn Đan Quế… Chấp chúng! Nhưng không bất chấp, ta đã và đang thắng bọn bạo quyền Việt gian, ngay cả ở hải ngoại.
Bất chấp luật pháp quốc tế, trước sau TC cũng sẽ chiếm hết Trường Sa, áp đảo Việt Nam, thực hiện “nghị quyết” 2 nước, 2 đảng là một, bỏ ngỏ biên giới Việt – Trung. Vấn đề sinh tử của dân tộc Việt Nam bây giờ là phải diệt lũ Việt gian, tay sai Đại Hán ở trong lòng lãnh đạo TƯĐ – CSVN. Phải theo gương xưa, ngoại thù có thể khoan hồng, Việt gian phản quốc phải diệt ngay.
Nhưng với tập đoàn lãnh đạo CSVN ta phải tính sao đây? Vận nước đang như treo trên sợi chỉ mành. Với lãnh đạo CS thì Đảng trên nước, cá nhân lãnh tụ trên Đảng. Bế tắc! Tạm thời vào lúc này vẫn không thể khoanh tay. Chờ quốc tế can thiệp ư? Chưa thể được! Ngay Hoa Kỳ cũng đã bày tỏ lập trường không can thiệp vào cuộc tranh chấp các phía ở Biển Đông. Nam Dương hiện là chủ tịch ASEAN, Nam Dương vẫn lập lờ. Bắc Kinh đang chia để trị. TC đầu tư dẫn dầu ở Nam Dương. Bắc Kinh đang thuyết phục hải quân Nam Dương và TC sẽ “liên kiểm”, 2 bên tuần tiểu chung ở Biển Đông trong khi Nam Dương không liên hệ đến cuộc tranh chấp ở Biển Đông. Còn lại Mã Lai, Brunei, Phi Luật Tân và Tân Gia Ba, cả 3 nước vẫn không tin Việt Nam, nghi ngại Việt Nam vẫn là chư hầu Đỏ của Bắc Kinh. Vả lại, TC sẽ phá và đả phá mọi toan tính liên minh của ba nước ASEAN. Vậy ta phải làm thế nào? Bài toán rất nan giải! Trước hết, cứu nước như chữa lửa, hải ngoại cần vận động một cao trào không sợ, thúc đẩy đồng bào trong nước không sợ, nhất là không sợ báo đảng Công An bôi nhọ. Và từ đó, vận động cao trào không sợ Đại Hán xâm lược. Bằng tài liệu qua video hay tivi để đồng bào các giới trong nước biết rõ 2 điều:
1. Nếu kiện Bắc Kinh ra tòa án quốc tế về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Việt Nam, TC đã xâm lăng cướp đoạt, ngay cả thềm lục địa Việt Nam, chắc chắn Việt Nam sẽ thắng. Pháp quốc là một nhân chứng.
2. Làm một phim tài liệu lịch sử qua video: qua 8 lần Đại Hán xâm lăng Việt Nam kể từ đời Ngô Vương Quyền, Lê Đại Hành đến Quang Trung, Đại Hán đã bị đánh bại. Trước hết, trong sự bế tắc hiện nay hãy tạo một niềm tin tất thắng đã! Điều căn bản khác là tiếp tục tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền, vẫn là một vũ khí nhiệm mầu để lật đổ bạo quyền cho đến chừng nào lũ Việt gian, bộ sậu của TC bị đánh bật khỏi tập thể lãnh đạo Việt Nam, chừng nào những Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Trọng Vĩnh, Trần Phương từ lòng đảng CSVN hàng loạt thức tỉnh đứng lên: không sợ bạo quyền, không sợ Đại Hán Đỏ, bấy giờ khả dĩ Việt Nam sẽ tìm được thế quốc tế. Chắc chắn, quốc tế không bỏ Biển Đông, không bỏ rơi ASEAN, không bỏ Việt Nam nếu một Việt Nam có tự do dân chủ không còn bọn đầy tớ tai sai Bắc Kinh.
BẮC KINH PHƠI BÀY CHÂN TƯỚNG DÃ THÚ
Như quý đồng hương đã rõ, ngày 26-5 vừa qua, ba tàu hải giám của TC tiến sâu vào hải phận Việt Nam, cách Nha Trang hơn 100 hải lý, áp vào tàu Bình Minh 2 của công ty Petro Việt Nam, quấy phá, đe dọa và cắt dây cáp thăm dò địa chất. Hà Nội lên tiếng phản đối. Phát ngôn viên bộ ngoại giao TC phản bác, ngang ngược nói rằng Việt Nam hoạt động phi pháp trong vùng biển của TC. Và tự hậu Việt Nam không được quyền hoạt động phi pháp như vậy! Đây là hành động xâm lăng trắng trợn của TC, chứ không phải 2 bên tranh chấp! Đây là thềm lục địa Việt Nam cách Mũi Né và Nha Trang hơn 100 hải lý thì tranh chấp cái gì? Hành động của TC bất chấp luật biển 1982 và công pháp quốc tế. Thực ra thì họ đã bất chấp khi đơn phương in bản đồ mới TC và Biển Đông, tự khoanh vạch làn ranh chiếm trên 80% Biển Đông! Cả thế giới từ lâu đã biết rõ tham vọng bá quyền của TC. Nay hơn một lần nữa, TC lại bất chấp quốc tế và ASEAN. Hành động ngang ngược này, TC làm cho cả ĐNA và Á châu hoảng sợ. Tự TC đã tự tố cáo mình là bành trướng bá quyền.
Bắc Kinh có tính toán, tại sao lại hành động vào lúc này? Sau khi hòa hoãn với Mỹ, bái phục Mỹ, nịnh hót Mỹ để Mỹ cho rảnh tay ngang dọc Biển Đông. Lịch sử lại tái diễn, năm 1978, Đặng Tiểu Bình thăm Hoa Kỳ hòa hoãn và để kết thân, trở về nước họ Đặng “dạy cho Việt Nam một bài học”, tung 11 quân đoàn hay là 44 sư đoàn tấn công thượng du cũng là để giải cứu chế độ khát máu Pol Pot đang bị VNCS vây khốn ở vùng Tây Nam Việt – Miên, phá vỡ tham vọng của TC xây một tiền đồn chiến lược ở Cao Miên qua chế độ diệt chủng Pol Pot. … Bài học cũ tái diễn chăng? Bộ trưởng QP Lương Quang Liệt qua Manila hòa hoãn với Phi, hứa hẹn đủ điều, ngầm chia rẽ, xé lẻ Việt – Phi. Tướng Trần Bỉnh Quốc qua Mỹ nịnh Mỹ, thổi Mỹ lên đến mây xanh, cả hai ông trở về Bắc Kinh cho đoàn tàu chiến hải giám tiến sâu vào thềm lục địa Việt Nam. Để làm gì? Mới chỉ là “dương oai diễn võ”, màn đầu nhưng lại gây tai hại cho TC không phải là nhỏ ở TBD, ĐNA và cả Á châu. TC quá kiêu căng, đi thêm bước nữa sẽ đổ bể to!
LÃNH ĐẠO ĐCSVN BẼ BÀNG – LÚNG TÚNG
Vụ tàu Bình Minh 2 và Bắc Kinh tiếp tục ngang ngược xâm lấn hải phận Việt Nam đã làm cho phe thân Bắc Kinh trong lãnh đạo CSVN lúng túng to! Thật sự bẽ bàng, “16 chữ vàng, 4 tốt” trong quan hệ Việt – Trung để đâu? Phe thân Mỹ và Tây phương có lý do vùng lên: Nhìn coi! Đồng chí TC như thế đấy! Trong họa vốn có phúc, cả nước Việt Nam nhốn nháo “mất nước đến nơi rồi!”. Đây là cơ hội ngàn vàng “Dân tộc thức tỉnh”. Uncle Sam vỗ đùi hỉ hả: “Muốn cứu nguy không? Dân chủ tự do đi, sẽ OK cái rụp!”. Có thể nói qua vụ Bình Minh 2, trước sự hung hãn ngang ngược công khai của TC, cả nước Việt Nam đều hướng về chân trời Tây, SOS!
MỤC TIÊU CHÍNH CỦA BẮC KINH
Hầu hết cho rằng TC công khai xâm lăng Biển Đông do tham vọng tài nguyên dầu khí, mà một website của Bắc Kinh ví Biển Đông là một vịnh Ba Tư, Ả Rập Trung Đông! Phóng đại! Khí đốt tuy nhiều, tập trung ở thềm lục địa từ Đà Nẵng đến Phú Yên, Nha Trang, nhưng thuộc loại kém. Vùng dầu lửa quanh giếng Bạch Hổ không nhiều. Các bản nghiên cứu phúc trình của Đại học Harvard đã cho ta biết rõ về số lượng phỏng định làm sao mà so được với dầu khí ở vịnh Ba Tư (tham khảo “Theo hướng Rồng Bay” – Viện phát triển quốc tế, ĐH Harard 1994 – Bản dịch của Tiến Sĩ Cao Đức Phát, hiện là Bộ Trưởng bộ Nông Nghiệp). Dầu khí và hơi đốt Việt Nam tập trung ở vùng đảo Côn Sơn, nhất là từ Nam Côn Sơn đến biển Rạch Giá với khối lượng vĩ đại, vượt Brunei, đứng đầu ĐNA – TBD. Rất may do các hãng dầu Mỹ đã khám phá, có giếng với trữ lượng trên 90 tỷ thùng! Đại Hán Bắc Kinh nhắm tới vùng này. Sau là tài nguyên tôm cá và than đá. Bản nghiên cứu của ĐH Harvard cho biết: “Tại Việt Nam có những mỏ than đơn lẻ có độ dầy cực lớn tới 90 m, và hiện nay, Việt Nam là nước có trữ lượng than antracit lớn nhất thế giới, nằm ngay sát bờ biển” (tlđd, chương X, tr. 25). Tóm lại mục tiêu chính của Đại Hán Đỏ là nguồn hải sản trong hải phận Việt Nam, dầu khí hơi đốt ở vùng biển Côn Sơn và Rạch Giá trong vịnh Thái Lan thuộc Việt Nam. Chiến lược của Bắc Kinh là làm chủ Biển Đông, khống chế Việt Nam, buộc Việt Nam phải quy phục để khai thác tài nguyên như vô tận ở Trường Sơn và Tây Nguyên Việt Nam.
Thế nước đang chơi vơi, bên lề sụp đổ. Tiên quyết là phải có tự do dân chủ, nhân quyền và phải có thế tựa Âu Mỹ mới chống trả được đại họa Đại Hán Đỏ.
***
Khả năng Mỹ can dự vào biển ĐôngViệt Hà, phóng viên RFA2011-06-30Trước những căng thẳng gia tăng tại biển Đông, đã có nhiều tiếng nói từ các nước có liên quan trong khu vực và từ cơ quan lập pháp Hoa Kỳ yêu cầu Mỹ tham gia một cách tích cực hơn vào việc tìm ra giải pháp cho tranh chấp này. Vai trò của MỹThời gian gần đây, người ta thấy ngày càng nhiều những lời kêu gọi Mỹ phải can thiệp nhiều hơn vào khu vực này để đóng vai trò như một lực lượng cân bằng với một Trung Quốc có tiềm năng quân sự áp đảo đối với các nước đòi chủ quyền khác trong ASEAN. Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt (P) bắt tay Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates tại Hội nghị thượng đỉnh An ninh châu Á tại Singapore ngày 03 tháng 6 năm 2011. Trong buổi tọa đàm về biển Đông vào ngày 13 tháng 6 tại Washington, thượng nghị sĩ Jim Webb đã nói: “Tôi nghĩ chính phủ đã có những phản ứng quá yếu trước vấn đề này. Chúng ta nói không đứng về bên nào trong vấn đề chủ quyền có nghĩa là chúng ta đã tỏ rõ lập trường. Theo tôi chúng ta nên làm việc trong một diễn đàn đa phương để giải quyết vấn đề. Đây không chỉ là vấn đề chủ quyền mà còn nhiều tương lai kinh tế ở đó. Vì vậy Hoa Kỳ cần phải tham gia như một lực lượng cân bằng để đưa vấn đề này ra thảo luận. Việc Mỹ đứng lên và cho thấy khả năng lãnh đạo của mình để đưa vấn đề ra bàn thảo là hết sức quan trọng.” Ngay các nước có chủ quyền trên biển Đông thuộc khối ASEAN là Philippines và Việt Nam cũng đã bày tỏ mong muốn có sự tham gia của Mỹ vào vấn đề này. Tổng thống Philippines hồi đầu tháng sáu đã lên tiếng kêu gọi Mỹ giúp kiềm chế tham vọng của Trung Quốc trên biển Đông vì khả năng quốc phòng của Philippines quá yếu so với Trung Quốc. Trong hội thảo về an ninh biển Đông diễn ra tại Washington hôm 20 tháng 6 vừa qua, các học giả Việt Nam cũng cho rằng Mỹ nên tham gia để giữ gìn hòa bình và ổn định trên biển Đông bởi Mỹ cũng có những lợi ích trong khu vực. Luật sư Nguyễn Duy Chiến, thuộc học viện Ngoại giao Việt Nam nói: “Vấn đề Biển Đông có những khía cạnh rất là quan trọng mà tất cả các nước đều có lợi ích, ví dụ duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông, hoặc là thực hiện đầy đủ Tuyên bố về ứng xử của các nước về Biển Đông thì cái này nó cũng đáp ứng lợi ích của nhiều nước. Và ví dụ như Mỹ thì họ cũng có lợi ích trong vấn đề duy trì hòa bình ở Biển Đông, và có lợi ích trong vấn đề tự do hàng hải. Do đó sự đóng góp của tất cả các nước, trong đó có Mỹ, vào việc duy trì và tăng cường hòa bình và ổn định ở Biển Đông là rất cần thiết, và cái này hoàn toàn là đáng hoan nghênh.” Mối liên hệ kinh tế – chính trịBản đồ khu vực ở biển Đông, nơi chính phủ Philippines đã tố cáo tàu quân sự Trung Quốc dỡ vật liệu xây dựng trái phép. AFP photo
Đã có những lo ngại căng thẳng trên biển Đông có thể dẫn đến xung đột vũ trang giữa Trung Quốc và các nước trong khu vực. Nhưng nếu xung đột có xảy ra, liệu Mỹ có thể can thiệp? Theo giáo sư Renato Cruz De Castro, thuộc trường đại học De La Salle của Philippine thì điều này cũng rất khó nói bởi những khó khăn từ chính nước Mỹ. “Điều duy nhất mà chúng ta có thể làm là cùng nhau tìm cách hạn chế Trung Quốc, và tất nhiên là phải dựa vào sức mạnh của Mỹ. Tuy nhiên nếu nhìn vào những gì mà nước Mỹ đang phải đối mặt, nhất là thâm hụt ngân sách thì chúng ta không thể không đặt câu hỏi là liệu Hoa Kỳ sẽ vẫn còn là cường quốc trên biển Thái Bình Dương trong vòng 3 cho tới 5 năm tới hay không? Và trong trường hợp đó thì chỉ còn cách là chấp nhận những cái gì không tránh khỏi một học thuyết Monroe của Trung Quốc đối với Đông Á.” Tất nhiên Philippines đã có một hiệp ước quân sự với Mỹ mà theo đó nếu như tàu hay lãnh thổ của Philippines bị tấn công thì Mỹ sẽ phải bảo vệ đồng minh của mình. Nhưng nếu tấn công xảy ra đối với các khu vực đang tranh chấp giữa nhiều nước thì Mỹ lại không thể ra tay bảo vệ Philippines theo hiệp ước quân sự đã ký. Theo một phân tích gia Đông Nam Á là tiến sĩ Ian Storey thì Mỹ có thể can thiệp tích cực hơn bằng cách gia tăng sự có mặt của mình trong khu vực. “Mặc dù đúng là thực tế nước Mỹ đang phải đối mặt với khó khăn về kinh tế và ảnh hưởng tới ngân sách của họ. Nhưng Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates đã nói rõ là Mỹ cam kết về mặt quân sự trong khu vực, sẽ tăng thêm sự có mặt của mình tại khu vực, và thắt chặt quan hệ với các nước khác trong khu vực.” Hồi giữa tháng sáu, Mỹ đã điều tàu chiến USS Chung Hoon, là tàu chiến hiện đại nhất của mình đến biển Đông và biển Sulu phía tây Philippines để theo dõi các hoạt động tự do hàng hải trong khu vực. Mỹ cũng tham gia diễn tập với hải quân Philippine vào hôm 28 tháng 6 tại biển Sulu vốn chỉ cách biển Đông bởi đảo Palawan. Lập trường của Mỹ?![]() Tàu sân bay USS George Washington dẫn một tàu tuần dương tên lửa và ba tàu khu trục của Nhật Bản trong thời gian Mỹ-Nhật tập trận quân sự ở Thái Bình Dương vào ngày 10/12/2010. AFP
Tuy nhiên lập trường của chính phủ Mỹ từ trước tới nay đối với vấn đề biển Đông vẫn là không đứng về bất cứ bên nào đòi chủ quyền tại biển Đông. Vì vậy, sự can thiệp của Mỹ vào việc giải quyết tranh chấp là rất hạn chế. Giáo Sư Donald Emmerson, Giám đốc diễn đàn Đông Nam Á của đại học Stanford, Hoa Kỳ nhận xét: “Mỹ không nên can dự bằng bất cứ cách nào cho thấy là Mỹ đang ủng hộ một bên nào đó trong tranh chấp này, vì việc này sẽ có tác dụng ngược, sẽ làm tình hình thêm xấu và sẽ làm cho việc giải quyết vấn đề thêm khó khăn. Tôi cũng không thấy có bằng chứng nào cho thấy là Mỹ sẵn sàng làm điều này. Đây là một trường hợp vô cùng phức tạp, và Mỹ không nên tham gia bằng bất cứ cách nào để có thể làm cho người ta hiểu là Mỹ bênh vực một bên nào đó.” Theo giáo sư Emmerson thì ngay cả đề nghị để Mỹ làm trung gian cho các đối thoại giữa các bên liên quan cũng là không nên. Việc Mỹ không phê chuẩn công ước về luật biển của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) hiện cũng bị coi là một cản trở cho việc Mỹ can thiệp tích cực hơn vào vấn đề biển Đông. Giáo sư Emmerson giải thích: “Việc không phê chuẩn công ước này có nghĩa là nếu trong trường hợp Mỹ phải có lập trường nào trong vấn đề tranh chấp đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo công ước về luật biển mà Mỹ không tham gia, và điều này cực kỳ quan trọng.” Đã có những thượng nghị sĩ kêu gọi việc phê chuẩn công ước này nhưng theo các phân tích gia thì điều này khó có thể xảy ra vì phe bảo thủ của Mỹ sẽ không muốn những hoạt động trên biển của Mỹ bị hạn chế bởi công ước này. Mặt khác, mặc dù chính phủ của tổng thống Obama rất muốn được phê chuẩn công ước này nhưng với cuộc bầu cử tổng thống sắp diễn ra vào năm tới thì, theo giáo sư Emmerson, những nỗ lực chính trị trong chính trường Mỹ sẽ được dồn vào các cuộc vận động tranh cử. Và cuối cùng, tất nhiên dù Mỹ có muốn tham gia tích cực hơn nữa vào vấn đề biển Đông thì cũng không thể quên là Trung Quốc vẫn luôn có thái độ cứng rắn trong vấn đề này, tức là không muốn Mỹ can thiệp vào các tranh chấp trên biển Đông. Cho đến lúc này, những gì mà người ta có thể nhìn thấy từ phía Mỹ vẫn chỉ là những lời tuyên bố về lợi ích của Mỹ trên biển Đông, kêu gọi các bên kiềm chế và ủng hộ một giải pháp hòa bình cho tranh chấp này. Tuy nhiên, rõ ràng với những diễn biến gần đây trên biển Đông, những hành động này của Mỹ dường như vẫn không đủ để trấn an các nước trong khu vực đang bị lấn lướt bởi sức mạnh quân sự và kinh tế của Trung Quốc. |
Chơi bi-a trên biển ĐôngHoa Kỳ cần tiến lên và chơi trò chơi tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc Michael Auslin 30-06-2011 Trên Biển Đông, Trung Quốc đang chơi bi-a, trong khi Mỹ đang chơi trò chơi như là Cướp Cờ (Capture the Flag). Đối với Bắc Kinh, mục tiêu là đánh những quả bóng bi-a khác văng ra khỏi bàn, để chính nó điều khiển. Trong khi đó, Washington cố gắng giữ không cho Bắc Kinh cướp được lá cờ về quyền bá chủ khu vực. Các nhà hoạch định chính sách Mỹ cần nhận ra rằng, họ đang chơi một trò chơi khác với trò chơi của Trung Quốc và cần điều chỉnh chiến lược của Mỹ. Trong khi chuyển sang chơi bi-a là quá khiêu khích đối với Washington, nếu xu hướng này tiếp tục, chẳng bao lâu sau, Mỹ có thể thấy chính mình ở đằng sau tám trái bóng, không có nhiều lựa chọn trong việc giữ vai trò ổn định trong khu vực. Các nhà quan sát có hai giải thích khác nhau về thách thức thực sự từ Trung Quốc. Nhiều người ở Washington tin rằng, Trung Quốc đe dọa tự do hàng hải ở biển Hoa Nam (biển Đông), do đó có khả năng làm tổn hại đến lợi ích quốc gia của Mỹ, bao gồm quyền đi lại không thể tranh cãi của các tàu Hải quân Hoa Kỳ, luồng tự do thương mại kinh tế toàn cầu và dây cứu sinh trên biển cho các đồng minh của Mỹ, như Nhật Bản và Nam Hàn. Ngược lại, nhiều người ở Đông Nam Á tin rằng, vấn đề này là một trong những vấn đề kiểm soát tài nguyên lãnh thổ. Theo một số ước tính, khu vực nắm giữ khoảng 30 tỷ thùng dầu và hơn 200.000 tỉ mét khối khí tự nhiên. Trong khi hàng chục mỏ dầu đã được khai thác, khả năng kiểm soát việc thăm dò và khai thác tài nguyên đó trong tương lai, điều đó đã làm cho Trung Quốc có cách hành xử như thế. Bắc Kinh đòi toàn bộ vùng biển Hoa Nam, đặt mình vô vị trí tranh giành quyền sở hữu vùng lãnh thổ có chứa các nguồn tài nguyên đã được xác định. Những khu vực có khả năng nóng nhất là Trường Sa và Hoàng Sa, mỗi khu vực được nhiều nước đòi chủ quyền, gồm Trung Quốc, Đài Loan, Việt Nam và Philippines. Điều này có cùng một động cơ như đang chơi trò tranh chấp giữa Nhật Bản và Trung Quốc đối với quần đảo Senkaku, phía Bắc Đài Loan. Các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc có thể được thực thi một cách hiệu quả nhất, do có khả năng di chuyển bất cứ nơi nào trên vùng biển trong khu vực (Trung Quốc đã đạt được điều đó) cũng như ngăn chặn các nước khác tự do đi lại. Vì vậy, quấy rối và theo dõi các lực lượng hải quân và các tàu thăm dò trên biển của các nước khác, phục vụ như một thử nghiệm thực tế về sức mạnh và ảnh hưởng của Bắc Kinh. Khi hạm đội hải quân trên biển của họ phát triển, khả năng triển khai và trải ra thêm nhiều lãnh thổ, có ý nghĩa bổ sung thêm các phô trương về sự quyết đoán trong những năm qua. Không có nhiều lý do để tin rằng Bắc Kinh có bất kỳ suy nghĩ nào (chưa nói đến khả năng) cản trở việc đi lại trong khu vực; các hành động gây hấn rành rành như thế ngay lập tức sẽ là thách thức Hải quân Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rõ ràng là khả năng làm như thế có thể dẫn đến sức ép chính trị lên các nước nhỏ hơn, từ bỏ hoặc thay đổi các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của các nước này và kiềm chế các hoạt động hàng hải chính đáng của họ. Có thể tất cả những điều này hoàn toàn không phải là một chiến lược, nhưng chắc chắn tương tự như các chiến thuật trên bàn bi-a. Bắc Kinh nhắm vào các quả bóng bi-a của láng giềng mình, cố gắng để loại họ ra khỏi bàn bi-a, từng nước một. Để phản ứng lại, các nước Đông Nam Á bắt đầu kêu gọi Hoa Kỳ can thiệp. Tuần trước, Philippines cho biết, hiệp ước phòng thủ với Hoa Kỳ hồi năm 1951, sẽ bao hàm cả các mối đe dọa của Trung Quốc. Nhưng câu trả lời của Hoa Kỳ thì không quá dễ dàng. Nếu Washington đẩy quá mạnh và yêu cầu các nước Đông Nam Á gia tăng đáng kể các hoạt động chung trên biển, có thể sẽ thấy rằng Hà Nội, Manila, Jakarta và các nước còn lại lo sợ rằng, để Trung Quốc trở thành kẻ thù thậm chí còn đáng sợ hơn là để cho Trung Quốc bắt nạt. Tuy nhiên, phản ứng từ Mỹ quá ít sẽ làm cho các nước nhỏ hơn tin rằng, có thể họ không còn có sự lựa chọn nào khác, mà phải đồng ý với các mong muốn của Trung Quốc. Để cân bằng những quan ngại này, Washington đã kết thúc chơi một trò chơi hoàn toàn khác. Là một cường quốc hiển nhiên, Washington phần lớn đã phản ứng lại việc thử nghiệm các giới hạn của Trung Quốc đối với các quy tắc trong khu vực. Thay vì trừng phạt Trung Quốc vì hành động khiêu khích của họ, chính sách của Mỹ là cố gắng trấn an Bắc Kinh về thiện chí của Mỹ và thuyết phục các nhà lãnh đạo Trung Quốc rằng, Mỹ không đe dọa đến ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc. Mỹ hy vọng điều này sẽ khiến Trung Quốc hành động có trách nhiệm, ngay cả khi nó bắt nạt các nước nhỏ hơn. Cách tốt nhất để đi tới là nhận ra trò chơi của Trung Quốc, bắt đầu chơi và tìm cách thắng cuộc chơi. Washington nên tìm cách mở rộng bàn bi-a bằng cách đặt nhiều bóng hơn để chơi. Ấn Độ vừa công bố kế hoạch gia tăng tuần tra hải quân ở quần đảo Andaman và Nicobar, nằm ở lối vào Ấn Độ Dương tới eo biển Malacca. Nhật Bản đã có một sự thay đổi chiến lược, tập trung vào “bức tường đảo ở phía Tây Nam” kéo dài từ Kyushu tới phía bắc Đài Loan. Úc sẽ hiện đại hóa và tăng gấp đôi hạm đội tàu ngầm của mình trong thập kỷ tới. Lúc đó Washington cần xúi các đối tác này đóng một vai trò lớn hơn ở gần vùng biển tranh chấp thông qua cam kết lớn hơn với các nước Đông Nam Á. Hơn nữa, các tàu của Hoa Kỳ và đồng minh nên theo dõi các tàu của Trung Quốc khi họ bắt đầu tiếp cận lãnh thổ tranh chấp và di chuyển nhanh đến các khu vực nơi các sự cố đã xảy ra. Nói rộng hơn, mục tiêu của Washington, được thực thi thông qua Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương có trụ sở ở Hawaii, nên tạo ra một cộng đồng quyền lợi hàng hải năng động hơn ở vòng cung Ấn độ và Thái Bình Dương để chống lại sự di chuyển của Trung Quốc, nơi họ xuất hiện. Chia sẻ các nguồn thông tin tình báo nhiều hơn, liên kết huấn luyện, phối hợp (nếu không liên kết) tuần tra và những việc đại loại như thế sẽ cung cấp các biện pháp an ninh cần thiết để bảo đảm cho các nước nhỏ hơn, rằng các quyền quốc tế của họ đang được bảo vệ. Các tàu của Hoa Kỳ và đồng minh không nên ân hận về việc theo dõi tàu hải quân Trung Quốc khi họ bắt đầu tiếp cận vùng lãnh thổ tranh chấp. Cuối cùng, các nhà chính trị thẳng tính, chẳng hạn như Thượng nghị sĩ Jim Webb, người đã cảnh báo về một “thời khắc Munich” đang đến ở châu Á, sẽ làm rõ các vấn đề đang lâm nguy. Dù muốn hay không, Mỹ sẽ phải bắt đầu dịch chuyển một số quả bóng bi-a xung quanh bàn. Ông Auslin là Giám đốc Nghiên cứu Nhật Bản thuộc Viện Doanh nghiệp Mỹ và là một nhà bình luận của báo Wall Street Journal. Ông còn là tác giả của quyển sách “Pacific Cosmopolitans: A Cultural History of U.S.-Japan Relations” (Nhà xuất bản Harvard University, 2011). Ngọc Thu dịch từ: http://online.wsj.com/article/SB10001424052702304450604576417500592116010.html |
Tiếp tục tham gia ký tên yêu cầu trả tự do cho TS Cù Huy Hà Vũ
BAUXITEVN – THƯ KIẾN NGHỊ TRẢ TỰ DO CHO CÔNG DÂN CÙ HUY HÀ VŨ
Đồng hành với Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ là mệnh lệnh của thời đại
Bấm vào đây để trở về trang chủ










Lâu thế ! Chỉ cần đợi chừng … 100 ngày nữa thôi !
CSVN sẽ sụp đổ về kinh tế trước khi sụp vì …. các ‘sản huynh’ Ba Tàu ra tay tàn sát các chú ‘sản đệ” Vịt Ngan cơ !
Tôi có các link hay để xem báo ‘miễn phí’ và bình luận ‘sung’ hơn diễn đàn này. Tại ‘gia trang’ này vắng ‘trang chủ’ mà !!!
http://danlambaovn.blogspot.com/
http://tintuchangngay4.wordpress.com/ (đang bị … ‘kẹt’ từ trưa nay đến giờ)
http://anhbasam.wordpress.com/
Rất hay, rất giống ý tôi, tán thành với bạn 100%.
tôi đã nhắc đi nhắc lại lời của bác …Giang “CS ko dễ gì thay đổi chỉ với vài bài viết , vài biến cố hay …vài cuộc biểu tình -cách mạng cam, hoa lài…” (ý bác Giang nói là – ảo tưởng – vô cùng ảo tưởng).
Nhưng tôi nghĩ khác là ko đến 100 năm đâu bạn, với tình hình hiện nay thì lâu nhất là đến năm 2020 chế độ CS ở VN sẽ sụp đổ (quy luật).
còn nhanh hơn thì khoảng năm 2016. (nói chung diễn biến sẽ xảy ra mãnh liệt kể từ năm 2016-2020)
(post lại vì viết sai chính tả)
Phim này sống chẳng chịu xem
Chết xuống Âm Phủ chẳng thèm … đầu thai.
Sống mà chẳng xem phim này
Mai sau Diêm Chúa sẽ … ‘rầy’ cho coi !
Link của Mr. anhtusg hay chẳng kém link này:
http://www.youtube.com/view_play_list?p=AF34137E9083D9D3
Đi đâu cũng gặp anh Tư
Giang hồ khắp nẻo chẳng … ‘từ’ chỗ nao !
http://www.youtube.com/view_play_list?p=AF34137E9083D9D3
http://www.youtube.com/view_play_list?p=AF34137E9083D9D3
Computer của tôi bị ‘bệnh’ từ sáng đến giờ hay sao rồi ấy ? Chán thật !
Đành thêm http://www.youtube.com/view_play_list?p=AF34137E9083D9D3 vào sau thanh địa chỉ vậy !
http://www.youtube.com/view_play_list?p=AF34137E9083D9D3
Làm bạn với người anh em cộng sản này ư:
http://www.chinhphap.com/showthread.php?p=18038
Thời cơ lật đổ chưa chín muồi
Thời gian vừa qua một bộ phận nhân dân Việt Nam cảm nhận được sự bức xúc với vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam (DCS). Đã có nhiều ý kiến đòi hỏi ĐCS thay đổi, và từ bỏ vị trí quyền lực. Cao trào của những đòi hỏi này xảy đến sau sự kiện Trung Quốc gây hấn tại biển Đông, có nhiều lời lẽ xúc phạm dân tộc Việt Nam, trong khi đó DCS vẫn tỏ ra hèn kém giương cao ngọn cờ 16 chữ. Cao trào này liệu có dẫn đến sự đổi thay, hoặc sự từ bỏ vai trò lãnh đạo của DCS? Đương nhiên là không! Và cao trào thực sự là một thứ ý tưởng viểng vông trên mạng. Cần biết rằng, đây là thời điểm nhạy cảm mang tính chất then chốt, bản lề, nếu tìm được sự đổi thay có lợi cho dân tộc, cần mọi người đồng lòng nhất trí và biển thành hiện thực.
Lý do cơ hội chưa chín muồi.
1-Tấm mặt nạ chưa được gỡ bỏ
ĐCS dù ngu dốt hèn kém bán rẻ lợi ích dân tộc, đi ngược lại với nguyện vọng của nhiều bộ phận nhân dân nhưng vẫn mang một tấm mặt nạ thân thiện. Điều đó thể hiện ở nhiều chủ chương, đường lối (dù chẳng được thực hiện, hoặc thực hiện nửa vời) đem lại lợi ích cho nhiều người dân. Đa phần người dân Việt Nam ta vẫn còn đặt niềm tin (mù quáng) vào sự tốt đẹp của những chủ chương đó. Điều đó cho thấy DCS sẽ còn chưa bị lộ tảy trong một thời gian dài nữa.
Trong đối ngoại với cường quốc, DCS vẫn giữ thái độ bảo thủ trong quan hệ quốc tế, vẫn nhìn nhận những cường quốc có khả năng chi phối toàn cầu theo tư duy đã lỗi thời cách đây 30 năm. Đó là quan hệ với Mỹ, với Nga, và đặc biệt là Trung Quốc. Lấp liếm cho tư duy lỗi thời đó, DCS đưa ra nhiều minh chứng, hoặc nhắc lại những câu chuyện rất cũ để thuyết phục người dân. Ví dụ như Nga tốt, Mỹ xấu, Trung Quốc anh em… Điều đáng tiếc là sự ngụy biện này lại thuyết phục được không ít người dân. Vậy nên không có gì lạ khi bộ mặt thật của DCS chưa được nhiều người biết tới.
2-Lợi thế về tuyên truyền
Như đã nói ở trên, để giấu diếm bản chất thực và để ngụy trang tốt cho bộ mặt thân thiện, ĐCS cần duy trì hệ thống tuyên truyền. Và bộ máy tuyên truyền khổng lồ đó đã đánh lừa được phần lớn dư luận nhân dân. Trong khí đó, những lực lượng tinh thần đối lập (LLĐL) lại tỏ ra quá yếu thế với công cụ duy nhất là internet. Song cho dù vậy còn một kênh thông tin rất quan trọng mà DCS dường như không thể kiểm soát được, đó là thông tin truyền khẩu trực tiếp. Trong thời gian qua LLĐL đã “thắng” trong khâu tuyên truyền ở kênh thông tin này. Đã có nhiều tài liệu của những học giả, trí thức được nhân dân lưu truyền, qua đó phổ biến được không ít thông tin qua mạng lưới thông tin trực tiếp này. Ngược lại , sự tuyên truyền của ĐCS qua kênh thông tin này càng ngày càng kém hiệu quả.
Dù đạt được thắng lợi bước đầu đó, nhưng LLĐL cần nên nhớ rằng đây sẽ không thể là “chiến trường chính” để các LLĐL giành thắng lợi trong cuộc đấu thông tin với DCS lãnh đạo.
3-LLĐL đưa ra nhiều giải pháp nhưng chưa thuyết phục.
Về tâm lý chung, đứng trước ngã ba đường người ta thường có xu hướng nghi ngờ. Con đường của LLĐL đưa ra chưa thể hiện được những dấu hiệu khả quan thuyết phục người dân. Hãy xem, Liên minh quân sự với Mỹ được lợi gì? Mất gì? Xã hội dân chủ có kèm theo bất ổn xã hội không? Có dẫn đến tình trạng “loạn” chính phủ kéo chậm sự phát triển xã hội như ở Thái Lan hay không? Tất cả cần được làm rõ xóa bỏ nghi ngờ.
Trong cuộc đấu tranh với ĐCS cầm quyền nắm nhiều lợi thế, LLĐL càng cần phải chứng minh những ưu việt mà xã hội Việt Nam sẽ hướng tới khi có một nền dân chủ đích thực. Cố nhiên việc này rất khó, dường như ngay chính nhiều thành viên tích cực của LLĐL còn chưa dám chắc tự tin vào điều này. Ta chưa tin, sao thuyết phục được người khác tin. Truyền bá niềm tin, không phải chỉ có những dòng tâm huyết đăng trên mạng internet.
Thúc đẩy cơ hội
Trong bất cứ cuộc cách mạng nào đều cần phải có những sự kiện chấn động tạo ra biến thiên lịch sử. Nếu chỉ dựa vào mấy sự kiện cỏn con như tầu trung quốc cắt cáp, bắt bở bloger, người biểu tình… để lấy cớ chống lại DCS thì cơ hội đấy thực sự sẽ không bao giờ đến. Nếu xem vào sự vận động của xã hội hiện nay thì Việt Nam ta cần ít nhất 100 năm mới có cơ hội thay đổi ĐCS. Vì sao tôi lại nhận định như thế? Vì sự phát triển của Trung Quốc luôn là hình mẫu cho Việt Nam (dù việt nam có dè dặt, có những yếu tố nhân văn hơn) nhưng trước sau cái đích đến cũng là mẫu hình trung quốc trong tương lai. Hãy nhìn lịch sử để thấy rõ điều đó từ khoán 10, kinh tế thị trường, làm lành với mỹ, bình thường quan hệ với tầu… Trung quốc cũng giống vậy, làm lành với Nga, Nhật, Mỹ.. v..v.. Điểm khác biệt là tốc độ phát triển của Trung quốc quá nhanh, thời điểm xuất phát của ta và Trung Quốc cách nhau khoảng 10 năm nhưng anh bạn vàng đã bỏ xa chúng ta với tốc độ kinh hoàng trong 2 thập kỷ gần đây. Nhưng chạy trước sẽ vấp trước. Tình hình xã hội của trung quốc đã chứng minh điều đó. Mâu thuẫn xã hội của Trung Quốc cần ít nhất 10 năm để tự sụp đổ. Và Việt Nam tính từ thời điểm này phải có 100 năm mới bắt kịp trung quốc và thêm vào đó 10 năm để tự sụp đổ.
Bất kỳ ai trong chúng ta sẽ không có cơ hội chứng kiến sự sụp đổ đấy.
Vậy làm thế nào để thúc đẩy cơ hội sụp đổ này.
Trước hết cần làm rõ mâu thuẫn của ĐCS với nhân dân thể hiện ở những mặt nào?
1- Con đường ào vọng lên chủ nghĩa xã hôi đã quá rõ, nhưng chiêu thức “xã hội công bằng dân chủ văn minh” dường đã đánh lừa được nhân dân. Đây là mâu thuẫn về lòng tin và sự lừa dối. Tôi cho rằng đây là mâu thuẫn gốc, những sẽ cần thời gian để chứng minh.
2- Mâu thuẫn về một chính phủ đặt lợi ích cá nhân lên trên nhân dân. Chuyện mua danh bán tước, cướp đất của dân chứng minh được mâu thuẫn này. ĐCS khôn khéo nép mặt sau chính phủ để phủi tay sạch trơn nhiều tội ác. Mâu thuẫn này có thể xếp dưới dạng làm không được việc nhưng tham quyền cố vị bưng bit thông tin. Nếu ai để ý thì sẽ thấy cách hành xử của Trung Quốc đối với Việt Nam rất giống cách hành xử của ĐCS đối với nhân dân: Nói hòa bình, hành bạo lực!
3- Mâu thuân trong điều hành nhà nước, lấy lợi công thu nhận cho cá nhân. Ai cũng dễ dàng nhận thấy quan chức có lợi thế nào khi đã đặt chân được vào chính phủ, và đương nhiên phải có đảng nữa.
Với những mâu thuẫn này, không thể nào thúc đẩy đến một cuộc thay đổi thể chế giống như ở Trung Đông hay Bắc Phi vì nó quá thiếu yếu tố cách mạng như Mác từ nói: Mâu thuẫn giai câp gay gắt, chế độ thối nát, dân lầm than…v,..v..
Cách nhân dân Việt Nam làm cách mạng theo “phong cách” Việt Nam sẽ là đánh vào lợi ích cục bộ của môt bộ phận quan chức chính phủ, đánh vào những cái đầu cực đoan thân cộng, khư khư ôm lợi cá nhân. Khủng bố sẽ là một giải pháp tiêu cực, những chắc chắn sẽ cần thiết để thay đổi nhận thức, thay đỏi tư duy của những cái đầu mít đặc, giáo điều, bảo hoàng. Vấn đề là ai sẽ đứng ra để nhận trách nhiệm đó? Cách đây chưa lâu, báo chí có đưa tin một người cùng khổ đã đánh bom tại tòa nhà hành chính Trung Quốc. Tiếng bom này nếu diễn ra ở Việt Nam sẽ không khác gì quả tạc đạn của dũng sĩ Phạm Hồng Thái. Kẻ đánh bom ở Trung quốc sẽ khôn ngoan hơn nếu đánh vào nhà của một ủy viên bộ chính trị nào đấy. Lịch sử sẽ xem xét cho những hành động này. Sự hi sinh đôi khi sẽ thức tỉnh dân tộc.
Dù sao thì cũng không nên dùng cách khủng bố, nếu những nhà cầm quyền đương nhiệm Việt Nam sớm thức tỉnh đứng về chính nghĩa dân tộc.
Mọi người hãy đồng tâm hiệp lực xuống đường vào ngày CHỦ NHẬT 3/7 chống quân xâm lược:
De nghi Bo cong an cho nguoi sang uc my duc phap nhat de chong bieu tinh nhe
Trần Đình Sử
Ai có thể tin được lòng trung thành với Tổ Quốc của những người đang chỉ huy quân đội không? Ai tin được, xin nói cho bà con nghe thử xem.
Sài Gòn: Hãy biểu tình ngày 3/7/2011!
Tại công ty Pouyeun, một số công nhân nhận thức được mối đe dọạ từ giặc Tàu và cái giá VN phải trả khi đi theo đường lối của Cộng sản độc tài Trung Quốc nên đã liều lĩnh vận động công nhân đi biểu tình cùng sinh viên ngày 3/7/2011 tại công viên 30/4 trước dinh Độc Lập. Có hai công nhân bị an ninh bắt tra hỏi về việc “rải truyền đơn” kêu gọi biểu tình.
Chúng ta vô cùng trân trọng sự dũng cảm quên mình của những anh em dấn thân, bất kể họ đang là ai, làm nghề gì, thuộc tầng lớp nào đi nữa.
Vì vậy, sinh viên và trí thức chúng ta hãy giữ “lửa” để đợi chờ một điều mới!
Cho dù có phải “ngồi” tới 3 lần, thì điều đó vẫn có giá trị, là thông điệp gửi đến Đảng và chính quyền về ý chí người dân.
Ngồi lâu cũng cảm động trời đất mà.
Nhiều khả năng ngày 3/7/2011 chúng ta sẽ được tuần hành với quân số đáng khích lệ.
Mời anh em góp sức!
http://www.giaiphapdanchu.com
“Biển Đông dậy sóng” ,trận thư hùng hải chiến giữa 2 đồng chí anh em không thể tránh khỏi ?Mười sáu chữ vàng thành 16 chữ” đồng nát” ! ! ! Tình đồng chí anh em thành tình “đồng Đô” ( Dầu ! ) !!! Ha,ha ! ! !Nhân cơ hội ngàn năm một thuở ,noi gương Tiền nhân Đức Ngô Quyền,Đức Trần Hưng Đạo vv,vv…Nhân dân Việt Nam anh hùng hãy lặp lại lịch sử Bạch Đằng giang một lần nữa ! Hãy dìm xác quân thù Tàu cộng xâm lược xuống Biển Đông!,Đánh cho chúng không còn 1 manh giáp,để chúng biết , cũng như Thế giới biết thế nào là Dân tộc Việt Nam oai hùng với 4000 năm lịch sử dựng nước và giử nước ! Và không hỗ thẹn với Tiền nhân,với Hồn thiêng sông núi của Tổ Quốc Việt Nam là Chúng ta không đê hèn,khiếp sợ trước quân thù xâm lược !
VIỆT NAM,VIỆT NAM- MUÔN NĂM-MUÔN NĂM !
Hôm nay có 2 công nhân Pouyeun bị công an bắt vì đang hỗ trợ tuyên truyền cho công nhân đi biểu tình ngày 3/7/2011 tại Công Viên 30/4,SaiGon. Lúc bị bắt (để thẩm vấn), công an cho biết họ bắt vì hai công nhân này cầm truyền đơn đưa mọi người xem!
Sự việc náo động công ty. Công nhân rỉ tai nhau hỏi đường đến công viên 30/4 đi thế nào?
Hi vọng kỳ này công nhân đi sẽ gặp sinh viên thật là đông hợp thành liên minh công nhân-trí thức
Sinh viên có sẵn lòng đi với công nhân không nhỉ?
Pingback: Điểm tin nổi bật hôm nay 01 – 07 – 2011 « TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online
Dân mình ai ai cũng ghét tàu cộng nhưng mà nó lại mua chuộc được những tay sai nối dài cho chúng nằm ngay trong lòng VN. Vậy nên VN còn khổ dài dài và dường như không có hồi kết. Dân Việt bây giờ không còn cách nào khác là phải tìm cho ra bọn nội gián cho giặc lài ai thì VN mới ngó đầu lên được
các bác viết ngắn gọn thôi, dài dòng ai đọc!!
Hoan nghênh Mỹ, đả đảo tàu…!!
Trung Quốc sẽ đánh chiếm biển Đông vào năm 2012
Link: http://dobatnhi.wordpress.com/2011/07/01/chiem-tinh-co-kha-nang-xung-dot-bien-dong-vao-nam-2012/
Trần Đình Sử
“Đồng thuận” có nghĩa là: trên bảo- dưới nghe, anh bảo- em nghe, bố bảo- con nghe, thiên triều bảo- chư hầu nghe…
Một khi chiến tranh VN- TQ nổ ra. Chúng ta không quá thiếu vũ khí và kĩ thuật. Những người chiến sĩ sẵn sàng chiến đấu, hi sinh. Nhưng ai có thể tin được lòng trung thành với Tổ Quốc của chính những người chỉ huy quân đội?
Pingback: Hà Nhân Văn – Việt Nam Trước Thách Đố Đại Hán Đỏ Xâm Lăng | phamdinhtan
Ở các nước khác, khi muốn thay đổi chiến lược đối ngoại để bảo vệ sự tồn vong của dân tộc thì người ta (quốc hội, hoặc nhân dân) sẽ giải tán hoặc lật đổ chính phủ để đưa người mới lên nắm quyền lãnh đạo. Cộng sản Việt nam tham quyền cố vị, ngu dốt nhưng hung tàn không bao giờ từ bỏ quyền lực, ngay cả khi nó đã bộc lộ hoàn toàn sự hèn nhát và phản động, phản dân tộc. Nhân dân Việt nam đã mong muốn từ lâu thay đổi quan hệ với người Mỹ, chỉ Cù Huy Hà Vũ dám nói điều này trước bàn dân thiên hạ. Và anh đã bị chế đọ ươn hèn tống giam. Tình thế này đã thay đổi, và đặt tòa án cộng sản vào một tình thế lưỡng nan: nếu xử tội CHHV có tội thì không thuyết phục được dân, tha bổng anh thì hóa ra thừa nhận sai lầm. Nhưng lịch sử cho thấy chế độ cộng sản tàn bạo đã từng truy bức giết hại hàng triệu người lại rất thích đeo mo vào mặt khi hành xử những vụ thế này.
Những khó khăn của nền kinh tế Hoa Kỳ hiện nay
http://www.danchimviet.info/archives/37868/comment-page-1#comment-31824
Những tay siêu tổng thống nắm thị trường tài chính ở Nữu Ước nay phải trả giá đắt với
chính sách Tòan cầu hóa hoang dại
ÓC California + bắp thịt TÀU …
dời các nhà máy sản xuất qua TÀU (để cho bọn này ăn cắp mọi bí mật công nghệ cao cấp !)
1. làm mất việc CỔ XANH ( người thợ) đưa giới này vào chỗ nghèo hèn bần cùng
2. RỒI LÀN SÓNG kế tiếp dời các nhà máy sản xuất công nghệ cao cấp qua TÀU (để cho bọn này ăn cắp mọi bí mật công nghệ cao cấp !) sản xuất máy tính
như DELL ký 100 tỉ đô la trong 10 năm để sản xuất tòan bộ máy tính của mình,
APPLE cũng dời hết qua Tàu để sản xuất Iphone đến nỗi hãng TÀU của tay ĐẠI GIA ĐÀI LOAN năm nay tuyển thêm gần 600 ngàn thợ lắp ráp để có gần 1.500.000 nhân công tại Thẩm Quyến ở ngay HOA LỤC
trên cả 1 triệu thợ lắp ráp làm trong điều kiện NÔ LỆ THỜI ĐẠI (đó là những người Tàu ở nhà quê, mất đất đai ruộng vườn ,
DI DÂN lên thành phố đô thị hóa SỐNG LƯU VONG KINH TẾ và LƯU ĐÀY ngay GIỮA QUÊ HƯƠNG Trung Quốc của họ !!!
làm ngày 8 giờ cấm đi đái đia i..ả , tuần 6, 7 ngày làm việc ĐẾN NỖI những công nhân GỐC dân quê đã phải PHÓNG QUA cửa sổ để tự tử ….
Nhìn khu cao ốc họ sống hàng trăm ngàn người như TRẠI LÍNH KINH TẾ KHỔNG LỒ có lưới chắn như lưới bắt cá của ngư dân để VỚT CỨU những công nhân PHÓNG QUA cửa sổ để tự tử ….
như những CHUỒNG GÀ nuôi công nghiệp GẦN XƯỞNG sống mất nhân tính vì gái quê TÀU không có gia đình con cái sống TẬP THỂ làm nô lệ cho các SIÊU ĐẠI GIA , tỉ phú trọc phú TÀU, TƯ BẢN ĐỎ Tàu ….
hình ảnh khốn nạn bất nhân này cũng tìm thấy tại BÌNH DƯƠNG nơi mà Chị ĐỖ THỊ MINH HẠNH đã đấu tranh cho những đồng bào nhà quê ở miền quuê Đất Bắc hay trong Miền Nam , mất đất đai ruộng vườn do BỌN QUAN ĐỎ địa phương như THẰNG Nguyễn Bá ThÁnh cướp đất bà con CỒN DẦU tại Đà Nẵng làm sân gôn, bán đất đầu tư BỎ TÚI để những thằng THẬP NHỊ SỨ QUẬN ĐỎ thời Đồ đểu này từ QUAN ĐỎ THAM NHŨNG thành những SIÊU TƯ BẢN ĐỎ giàu có kếch xù như MÔ HÌNH TRUNG QUỐC đã tạo ra LÒ THUỐC SÚNG bất mãn xã hội NGĂN CÁCH giàu- nghèo quá cách biệt dẫn đến XUNG ĐỘT XÃ HỘI và bạo lọan
, DI DÂN lên thành phố đô thị hóa SỐNG LƯU VONG KINH TẾ và LƯU ĐÀY ngay GIỮA QUÊ HƯƠNG Việt Nam của mình !!! làm ngày 8 giờ cấm đi đái đia i..ả , tuần 6, 7 ngày làm việc ĐẾN NỖI những công nhân GỐC dân quê đã phải PHÓNG QUA cửa sổ để tự tử ….
Thuê nhà tập thể sống chung cho đỡ tốn tiền GẦN XƯỞNG sống mất nhân tính vì gái quê Miền Nam hay từ Miền bắc di cư di dân vào không có gia đình con cái sống TẬP THỂ làm nô lệ cho các SIÊU ĐẠI GIA , tỉ phú trọc phú Việt, TƯ BẢN ĐỎ Việt ….hình ảnh khốn nạn bất nhân này cũng tìm thấy tại BÌNH DƯƠNG nơi mà Chị ĐỖ THỊ MINH HẠNH đã đấu tranh cho
Đó là MÔ HÌNH chép lại y nguyên con MÔ HÌNH TRUNG QUỐC
Trở lại kinh tế nước Mỹ, làm mất việc CỔ TRẮNG ( kỹ sư cán sự ) đưa giới này vào chỗ nghèo hèn bần cùng …THUNG LŨNG HOA VÀNG Silicon Valley KHÔNG CÒN như xưa khi người Việt tị nạn mới qua đầu thập niên 1980 : việc làm liên quan sản xuất hàng lọat những đĩa cứng, bộ nhớ , lắp ráp đều qua TÀU nên cảnh CHỒNG TẾCH VỢ RÁP không còn nữa hay phát triển phần mền nhu liệu software đều chạy qua ẤN ĐỘ
RỒI LÀN SÓNG kế tiếp dời các nhà máy sản xuất công nghệ cao cấp qua TÀU (để cho bọn này ăn cắp mọi bí mật công nghệ cao cấp ! như sản xuất pin mặt trời, công nghệ xanh sạch ! ) KINH TẾ NƯỚC MỸ xuống dốc không phanh đâm nợ cả TÀU , ngân hàng in tiền như bọn làm bạc giả nói theo kiểu Nhà kinh tế Pháp Maurice ALLAIS Giải Nobel Kinh Tế bên kia thì thằng TÀU gian manh hạ gía đồng Nhân dân tệ 40 % lừa đảo, đánh cắp công nghệ cao cấp đánh mạnh vào đời sống kinh tế xã hội Nước Mỹ và KHI KHỦNG HỎANG thì giới chính trị tinh hoa tại HOA THỊNH ĐỐN như John KERRY, John McCAIN đăt lại
chính sách Tòan cầu hóa hoang dại
ÓC California + bắp thịt TÀU …
, ..sẽ có những chính sách YÊU NƯỚC KINH TẾ hơn bớt dời công việc hạn chế nhập cảng hàng rẻ hàng dỏm TÀU thế là đưa KHỰA vào cái bẫy chết người dẫn đến xung đột xã hội trầm trọng nhà máy xưởng sa thải ồ ạt, thất nghiệp dây chuyền hàng lọat khiến xã hội Tàu nổ tung LÀ ĐIỀU CÓ THỂ . ..
ĐÓ là hiểm họa ÂU- MỸ chắc chắn phải cấm vận nhập cảng TÀU khi khủng hỏang kinh tế trong các nước của họ mỗi ngày một trầm trọng CÁI BẪY CHẾT do sự quá thành công của TÀU nằm ở ngay đây !
Và chắc chắn BIỂN ĐÔNG dậy sóng là NƠI HẸN HÒ đấm đá hải chiến của Lịch sử sắp tới ! ! ! !
LỊCH SỬ ĐANG SẮP LẶP LẠI đau thương Đồng Bào ruột thịt Miền Bắc đã do ĐẶNG TIỂU BÌNH và lũ ĐẠI HÁN TRUYỀN KIẾP :
1. QUÁ KHỨ
Tiếng súng đã từng vang trên bầu trời biên giới
2. HIỆN TẠI
Tướng Bành Quang Khiêm trên một chương trình truyền hình của Trung Quốc về Biển Đông. (Nguồn: v.ifeng.com).
Trả lời phỏng vấn của phóng viên hãng Thông tấn Bình luận Trung Quốc ngày 25/6, Tướng Bành Quang Khiêm nói tranh chấp Biển Đông tồn tại từ lâu và tình hình (Biển Đông) đột nhiên căng thẳng là do Việt Nam và Philippines gần đây “liên tục khiêu khích.”
Viên tướng Bành Quang Khiêm t này nói: “Trung Quốc từng dạy Việt Nam một bài học, nếu Việt Nam không chân thành sẽ còn nhận bài học lớn hơn.”
LỊCH SỬ ĐANG SẮP LẶP LẠI đau thương Đồng Bào ruột thịt Miền Bắc đã do ĐẶNG TIỂU BÌNH và lũ ĐẠI HÁN TRUYỀN KIẾP :
Ông Bành còn dùng những ngôn từ kích động rằng “nếu Việt Nam tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Nam sẽ ngã trên lưỡi dao.”
Trước đó, báo Văn Hối, vốn được coi là tiếng nói của Bắc Kinh ở Hong Kong ngày 18/6 cũng đã đăng bài xã luận chỉ rõ Trung Quốc phải làm tốt công tác chuẩn bị về mặt quân sự để nếu các nước liên quan khăng khăng làm theo ý mình và có hành động khiêu khích thái quá trên Biển Đông thì họ sẽ bị giáng trả mạnh mẽ.
Bài xã luận của tờ Văn Hối, cộng với phát biểu vừa qua của một quan chức cao cấp phụ trách vấn đề an ninh Trung Quốc đã thể hiện thái độ không nhất quán của một số quan chức nước này xung quanh vấn đề Biển Đông.
Trước đó, về mặt chính thức, Trung Quốc luôn cao giọng nhấn mạnh tới “hòa bình” và chỉ có một bộ phận cư dân mạng sử dụng ngôn từ mang tính chất quyết liệt như “khai chiến” trên các trang web quân sự.
Viên tướng Bành Quang Khiêm t này nói: “Trung Quốc từng dạy Việt Nam một bài học, nếu Việt Nam không chân thành sẽ còn nhận bài học lớn hơn.”
LỊCH SỬ ĐANG SẮP LẶP LẠI đau thương Đồng Bào ruột thịt Miền Bắc đã do ĐẶNG TIỂU BÌNH và lũ ĐẠI HÁN TRUYỀN KIẾP :
Tiếng MÁY BAY tầu ngầm SẮP vang trên VÙNG BIỂN TỔ QUỐC ngay trên BIỂN ĐÔNG