Nguyễn Tường Thụy – Nhật ký biểu tình

1. Vừa khởi hành thì bị bắt

Gần 8h30 tôi có mặt tại Điện Biên Phủ. Lúc này, đoàn biểu tình đã tập hợp thành đội ngũ trước vườn hoa Lê Nin. Đoàn đang đứng tại chỗ và hô to những khẩu hiệu. Tôi nhanh chóng gia nhập đoàn. Vài phút sau thì việc bắt bớ xảy ra. Mọi người bảo nhau kiên quyết không cho bắt người. Thấy có một thanh niên bị 3 tay công an túm đưa lên xe, tôi xông vào kéo em này ra. Giằng co nhau được một lúc thì tôi được một cô gái giúp sức, thế là chúng tôi giằng lại được. Mấy cảnh sát nhìn tôi chắc thấy tôi đứng tuổi nên thôi (tạm thôi). Tôi nhanh chóng đẩy em thanh niên này ra phía sau lẫn vào đoàn người còn tôi lại len lên phía trước trông chừng (nhưng sau đó, tôi để ý không thấy em này đâu, chắc là bị bắt lại)

Tôi bảo mấy cháu CSCĐ rằng, các cháu ăn cơm của dân, đừng làm gì không phải với dân. Các cháu không nói gì. Một cậu mang hàm đại úy bảo thế bác bảo chúng tôi không yêu nước à. Tôi nói yêu nước sao lại bắt những người phản đối TQ đang âm mưu cướp nước ta. Các anh không thể bắt người khác yêu nước theo kiểu của các anh.

Chúng tôi đi về hướng Bờ Hồ nhưng cảnh sát thỉnh thoảng lại đột nhập vào đoàn biểu tình bắt đi từng người một. Lúc này, lực lượng họ quá đông nên chúng tôi không làm gì được.

Còn sót lại chừng 40 người, chúng tôi tiếp tục đi. Một cháu thanh niên đưa cho tôi tấm biển ngữ có dòng chữ “Ngày 17/7 cách đây 45 năm trước, Bác Hồ đã dạy “Không có gì quí hơn độc lập tự do”. Đến barie đường sắt Điện Biên Phủ thì đoàn bị ách lại. Chúng tôi đứng lên vỉa hè, đối diện với cảnh sát, giăng biển ngữ và tiếp tục hô khẩu hiệu.

Được chừng mươi phút thì một chiếc xe buýt đến. Thế là chúng xông đến bắt chúng tôi lên xe. Họ túm vào xô đẩy, lôi, kéo và đấm đạp rất thô bạo chẳng khác gì lũ lưu manh vô học. Tôi bảo để tôi tự lên xe nhưng chúng vẫn cứ thế. Gói thuốc lá của tôi trên túi ngực văng ra cửa xe, một thằng nhanh nhẹn nhặt lấy đút túi. May mà tôi đã tính trước, cất tiền vào chỗ an toàn nhất không thì trưa nay chúng lại được bữa nhậu. Lên xe rồi tôi tiếp tục quan sát việc bắt bớ. Bỗng huỵch một cái, chúng ném một người lên, nằm xoài trên sàn xe như là vứt một con vật lên bàn mổ. Đó là một thanh niên. Tôi hỏi chuyện, em cho biết em là Nguyễn Trí Đức, sinh năm 1976. Em kể bị chúng nó đạp 1 cái vào bụng và 2 cái vào mồm.

Lực lượng bắt người mặt đầy tử khí, hành động rất thô bạo, nói năng chửi bới tục tĩu, chúng đối xử với con người như súc vật.  Mấy người bị bắt với tôi cho biết, đấy là những thành phần bất hảo, côn đồ được CA thuê đến.

Lúc này chừng 9 giờ.

Khi xe đi về Mỹ Đình, chúng tôi kiểm quân, đếm được 21 người, tất nhiên không tính những người áp giải chúng tôi, Có một tay thanh niên chừng ngót 30 tuổi. Hỏi gì hắn cũng không nói, chỉ ngơ ngác nhìn. Mọi người bảo, nó không nói được, vậy đúng là an ninh TQ rồi. Chợt nhớ tới cuộc biểu tình lần thứ 5, có nghi vấn rằng an ninh TQ cũng tham gia giám sát biểu tình. Nếu vậy thì … thôi rồi, đất nước ơi!

Về đến công an Mỹ Đình, người bị bắt lên các xe liên lạc với nhau, tính ra: xe thứ nhất có 18 người, xe thứ 2 có 7 người (xe này một số họ thả dọc đường), xe thứ ba có 21 người, cộng lại là 46 người bị bắt đến Mỹ Đình. Còn ngoài ra họ bắt về đâu nữa thì tôi không rõ.

Về đến đồn CA Mỹ Đình, tôi nhận được tin còn một đoàn nữa đang ở Bờ Hồ  (chắc đoàn này bị tách ra ngay từ Điện Biên Phủ). Tôi liền gọi điện cho Nhà thơ Nguyễn Trọng tạo thông báo vắn tắt tình hình ở Mỹ Đình và nói với anh rằng tình thần mọi người rất vững vàng, tự tin.

2. Biến nơi tạm giữ thành “lớp học”

Họ bảo chúng tôi vào một lớp học, chung sân với đồn công an Mỹ Đình. Mọi người ngồi vào kín các bàn, trông giống như một lớp học vậy. Thấy thế, tôi tưởng tượng ra đây là một lớp học nên tôi lên đóng vai giảng viên, với mục đích chỉ là làm cho mọi người vui cho bớt căng thẳng. Một em nhanh chóng lên xóa bảng và điền vào góc trái: sĩ số 46, có mặt 46. Tôi cầm phấn viết lên bảng:

Bài 1:

Tổ quốc Việt Nam.

Rồi tôi “giảng”: Tổ quốc là cơ đồ tổ tiên ta gây dựng, đã thầm mồ hôi từ buổi bình minh dựng nước, thấm máu tươi từ mấy ngàn năm giữ nước. Vậy mà đất tổ tiên nay đang hóa thành đất người. Ngư trường quen thuộc của ta từ bao đời nay đã hóa thành biển lạ. Ngư dân ta bị hải quân TQ bắt, bị cướp, bị giết không khác gì hành động của bọn cướp biển … Thử hỏi người yêu nước chân chính ai mà không đau đớn, xót xa, tủi nhục …

Dù là đóng giả nhưng tôi vừa nói vừa nghẹn ngào.

Rồi xúc động quá, tôi đọc mấy câu thơ trong bài “Tổ quốc” của tôi:

Tổ quốc ơi tôi yêu đến vô cùng
Một thước đất cũng một phần Tổ quốc.

Một “em học sinh” giơ tay:

–         Thưa thấy, xin thầy cho biết tên ạ.

Tôi giới thiệu đầy đủ họ tên, “cả lớp” ồ lên: “Thì ra thầy là …”

Đến đây, có mấy công an vào lôi tôi khỏi bục giảng: “Đây không phải là chỗ cho anh tuyên truyền”.  Tôi bảo tuyên truyền về tình yêu Tổ quốc có gì sai mà cấm? Rồi kẻ lôi, người đẩy. Tôi giật tay ra: “Các anh để tôi tự đi, không được xô đẩy tôi như thế”.

3. Đoàn kết – Giữ vững tinh thần:

Tất cả những người bị bắt không một ai tỏ ra sợ hãi, lo âu. Đặc biệt tinh thần đoàn kết rất cao. Mọi người gọi điện về cho người nhà rất tự tin và bảo hãy yên tâm.

Nhờ bị bắt về đồn, tôi biết thêm được nhiều người mà tôi đã biết tiếng như blogger Vũ Quốc Ngữ, em Ngô Duy Quyền – chồng Luật sư Lê Thị Công Nhân, em Phương – người đọc Tuyên cáo tại Nhà hát lớn hôm biểu tình lần thứ 5, Phương Bích mà tôi đã đọc nhiều bài viết của cô trên các trang web, bác Hùng – cán bộ của Nhà xuất bản Thanh niên đã nghỉ hưu, anh Vinh Anh blogger, cháu Vinh là học sinh đang du học ở Malaysia, người hô khẩu hiệu khỏe nhất … Người buôn gió tôi gặp ở Điện Biên Phủ nhưng không thấy ở đây, không biết bị bắt đi đâu hay là họ đã ngán không muốn bắt anh nữa.

Tôi hơi tiếc một điều là không nhận ra chị Bình Nguyên con gái tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cũng bị bắt với mình và khi Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đến thăm bà con thì tôi cũng không biết là anh.

Bị bắt cùng chúng tôi có cả các cháu bé mới hơn 10 tuổi, trong số đó có con của anh Lê Dũng, Anh Lê Dũng bị chúng giẫm nát 1 cái kính, hỏng 1 chiếc máy ảnh và cướp đi 2 lá cờ Tổ quốc.

Tôi thấy vui khi biết tên tôi, nhiều người nhắc đến những bài báo tôi đã viết. Đặc biệt, Phương Bích còn đọc thuộc cho tôi nghe cả đoạn mà cô tâm đắc.

Sau khi thẩm vấn hết, lập xong danh sách, họ bỏ đi, không nói rằng đã xong việc hay chưa.

Bỗng một người đến hỏi tôi, anh đi biểu tình, người ta gọi điện về làm chúng tôi phải lên. Tôi hỏi lại, thì ra đó là một an ninh của huyện Thanh Trì. Tôi bảo, việc quái gì mà các anh phải lên, họ bắt các anh lên đây để giải quyết cái gì? Hỏi thêm chút nữa, tôi nhớ ra đó là người quen, đã từng tháp tùng chúng tôi khi tôi dẫn đầu bà con khiếu nại lên thành phố hồi 2003. Hình như chỉ có trường hợp tôi, họ mới gọi cho an ninh địa phương lên thì phải.

Ngay từ khi bị bắt lên xe cho đến khi vào đồn công an, mọi người bức xúc nói lên sự phẫn nộ về việc bắt người theo luật rừng, về hành động gây hấn của TQ và cướp bóc xua đuổi đánh đập ngư dân ta. Nhiều chuyện lắm. Rồi đấu lý và tranh thủ tuyên truyền cho các cậu công an có vẻ như chưa bị nhiễm tư tưởng “còn đảng còn mình”.

Về phần tôi, sau khi lôi tôi ra khỏi “lớp học”, họ đưa tôi vào phòng trực ban. Tôi bảo: “Chú nói trước, các cháu chỉ cần biết danh tính của chú là đủ. Chú không thể trả lời nhiều. Muốn biết kỹ hơn về cha mẹ, anh em và các thông tin khác về chú thì gọi điện sang bên an ninh sẽ có đầy đủ”.

Khi hỏi về nghề nghiệp, tôi bảo cựu chiến binh, đi bộ đội từ thời chống Mỹ cho đến khi về hưu. Khi ấy, chắc cháu chưa sinh ra.

Cậu ta bảo mời mọi người đến đây chỉ có mục đích là hỏi xem vì sao mọi người đi biểu tình và có nguyện vọng như thế nào. Rồi lại vẫn bài quen thuộc: việc ấy đã có Chính phủ lo. Tôi bảo vì Chính phủ phản ứng quá yếu ớt trước hành động gây hấn của TQ nên chúng tôi phải có hành động hậu thuẫn cho Chính phủ. Chúng tôi hưởng ứng lời thủ tướng phát biểu tại Nha Trang rằng cần tiếp tục khẳng định mạnh mẽ và thể hiện ý chí quyết tâm cao nhất của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta trong việc bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc.

Chúng tôi đi biểu tình vì Tổ quốc đang đứng trước hiểm họa xâm lăng của TQ, vì ngư dân VN đang tiếp tục bị TQ bắt bớ cướp bóc.

Tôi chưa kịp nói nguyện vọng thì cậu ta đã bỏ ra ngoài mất.

Một lát sau cậu khác đến hỏi, tôi bảo, tôi trả lời rồi, anh hỏi cái cậu vừa thẩm vấn tôi ấy, tôi không nói lại.

Ngay trong sân đồn, chúng tôi lại tiếp tục hô khẩu hiệu, chụp ảnh kỷ niệm. Cô Bùi Thị Minh Hằng, công dân ở Bà Rịa – Vũng Tàu là người hô khẩu hiệu và đối chất rất hăng hái, đứng ra nhận lo bữa ăn trưa cho tất cả. Cô rút tùm lum ra một nắm tiền. TS Đỗ Xuân Thọ đau chân chống gậy tập tễnh, được CA cho riêng 40 000 đồng nhưng anh góp luôn vào đấy. Các cháu thanh niên cầm tiền đi mua về đủ loại bánh, trứng và nước uống.

 4, Biến đường về thành cuộc biểu tình:

Chúng tôi đòi gặp người có trách nhiệm để yêu cầu mang xe chở về nơi đã bắt chúng tôi đi. Loanh quanh mãi, không có ai đứng ra nhận là người có thẩm quyền cả.

Khi thấy CA không cho xe chở về như đã hứa, chúng tôi bàn nhau biến việc đi về thành biểu tình. Dự kiến sẽ theo hướng Cầu Giấy rồi về Bờ Hồ. Thế là chúng tôi sắp hàng, ra khỏi sân đồn công an.

Lúc này đã có vài người về trước. Tôi chạy lên đầu, đứng sang một bên đếm từ đầu đến cuối được hơn 40 người.

Vậy là đoàn biểu tinh thoải mái giăng cờ, biển ngữ, vừa đi vừa hô khẩu hiệu, có cả 2 loa điện hẳn hoi, không có công an nào bám theo cả. Đoàn có 3 chiếc xe máy dùng để chở những ai mệt nhưng tất cả đều từ chối không chịu làm “thương binh” trong những lúc thiêng liêng như thế này. Tôi được các cháu mời lên đi xe nhưng cũng từ chối mặc dù khi ấy tôi đã khá mệt. Thế là cả ba xe cứ thế dắt bộ. Cuối cùng, do trời nắng, một số người đã xuống sức và xe buýt không cho lên nên đoàn tự giải tán ở đoạn gần Bảo tàng Hà Nội.

Thế là, chỉ vì công an bắt về thì có xe, trả tự do lại không có xe nên chúng tôi được biểu tình thêm đoạn đường 3,4 km nữa.

 5. Cảm xúc còn đọng lại:

Chưa lần nào, người biểu tình bị đàn áp quyết liệt như thế. Những người bị bắt, chẳng có tội gì hết ngoài tội hô khẩu hiệu phản đối TQ và hô bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.

Trực tiếp bị bắt và quan sát cảnh bắt bớ, tôi không cần phải né tránh mà nói rằng, đó là một lũ bất lương. Tôi không nghi ngờ gì khi nghe câu đây là một chế độ công an trị.

Tôi không nghi ngờ gì khi nói đất nước này có một rừng luật nhưng lại xử theo luật rừng.

Quốc hôi đâu mà để cho bao kẻ ngồi xổm lên pháp luật?

Tôi đang khóc các bạn ạ. Các bạn có tin không? Lúc này, bàn phím của tôi ướt nhiều hơn. Tôi khóc cho Tổ quốc tôi. Bây giờ là hai giờ sáng. Gần trọn một ngày đêm, gần như không ngủ, không ăn để hành động, để suy nghĩ. Tôi và các bạn yêu Tổ quốc của mình đến cháy bỏng mà người ta không cho bày tỏ.

Tôi đau đớn và không chịu được nhục. Tại sao, nước ta lại bị lép vế, sợ hãi TQ đến vậy? Tư thế cha ông ta ngày xưa có bao giờ tới mức thảm hại như thế này đâu. Tôi xót xa cho đồng bào tôi, ra vùng biển thân thuộc của Tổ quốc đã từ bao đời, nay bị cướp bóc, bị xua đuổi, bị đánh đập như những con vật. Những kẻ đàn áp biểu tình hôm nay nghĩ sao khi thấy hình ảnh ngư dân mình phải vái lạy bọn cướp biển TQ?

Nhưng dù sao, nếu hôm nay tôi không đi biểu tình, để rồi bị bắt, chịu đói, chịu khát, chịu nắng hè cho đến gần như kiệt sức thì tôi còn ân hận hơn nhiều. Ít nhất, tôi đã có thêm một việc làm vì Tổ quốc.

Tôi khóc vì cảm kích trước dũng khí và những tấm lòng. Nếu không đi biểu tình, không bị bắt thì làm sao tôi cảm nhận hết được tình thương yêu, đoàn kết của những người bị bắt với nhau trong những lúc khó khăn hoạn nạn. Làm sao tôi cảm nhận hết được lòng yêu nước của nhân dân ta mãnh liệt đến thế.

Dù bị đàn áp thô bạo nhưng tôi cho rằng, cuộc biểu tình đã thành công nhiều mặt đối với tôi, với các bạn và với Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta.

Nguyễn Tường Thụy

nguyentuongthuy.wordpress.com

Những người không bao giờ “chết”

Phương Bích (danlambao) – Trên xe, Minh Hạnh còn nói thêm những lời rất cảm động với cháu Phương khi cháu nói về nguy cơ mất việc sau cuộc biểu tình này: – Những người như con không bao giờ “chết”. Con hãy nhớ là con vừa mới “được sinh ra” trong lòng dân một lần nữa. Nhìn bức ảnh nó với những “giọt ái quốc” trên gương mặt, mình lại ước giá như nó là con mình…

Chủ nhật 17/7 là ngày nhà tôi có giỗ, cái giỗ quan trọng nhất trong năm – có mời đông đủ họ hàng con cháu về – giỗ ông nội. Tôi lại là người phải đứng ra lo mọi thứ. Không muốn mọi người lo lắng, suốt cả ngày thứ bảy tôi cố gắng làm cho xong những việc thật cần thiết. Cũng may là giờ nhà tôi toàn người lớn tuổi nên không đủ sức nấu nữa mà đặt nhà hàng làm cỗ, nhà chỉ làm thêm con gà luộc, xôi và hoa quả là xong. Đã có bà chị cả xung phong đem con gà và nải chuối đến, thế là chả còn gì phải lo lắng nữa.

Nhưng đến tận cuối ngày thứ bẩy tôi mới nói với bố:

– Mai con lại đi biểu tình!

Bố lo lắng ra mặt – người già thì hay cầu toàn mà

– Không nghỉ được một hôm à?

– Không bố ạ, ai cũng nghỉ một hôm, vậy còn ai đi? Mà bố xem đấy, còn việc gì phải làm nữa đâu?

Đúng thế, không còn việc gì nữa, và bố yên tâm để tôi đi.

Nghe lời kêu gọi trên trang Xuân Diện, tôi đi ngủ sớm một chút để lấy sức cho ngày mai, lòng tràn đầy một niềm hy vọng sẽ có một cuộc xuống đường thật hoành tráng. Cứ thế nằm nghĩ ngợi miên man cho đến khi chuông báo thức mới giật mình – thế là trắng một đêm nằm nhắm mắt mà không hề ngủ.

Từ 5 giờ đến 7 giờ sáng, tôi hoàn thành nốt việc thổi xôi, mua hoa, quả bày biện trên bàn thờ. Cẩn thận uống phòng sẵn 2 viên thuốc đau đầu rồi 7 giờ 30 là khoác ba lô lên đường.

Dọc đường, tôi tạt qua đón cô bạn nhỏ làm cùng cơ quan. Trên đường đi, tôi kể về cái video clip trận Hải chiến Trường Sa năm 1988 tôi mới xem tối qua, vẫn không thể ngăn được nước mắt. Có nhắm mặt lại tôi vẫn thấy được cảnh những giây phút cuối cùng của các chiến sĩ hải quân giữa mênh mông sóng nước Trường Sa, dưới làn đạn hèn hạ của quân xâm lược. Vậy mà gần hai mươi năm qua đến giờ tôi mới biết đến sự hy sinh của các anh, còn nhiều người nữa như cô bạn nhỏ của tôi đây cũng chưa hề biết đến sự hy sinh của các anh, thật tủi cho vong linh tất cả những chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất cho Tổ quốc của chúng ta…

Đêm qua Nguyễn Văn Phương gọi cho tôi nói có thể hôm nay sẽ không đi biểu tình được, dẫu buồn nhưng vẫn rất thông cảm cho Phương. Vậy mà sáng nay Phương lại gọi cho tôi nói đang ở đường Trần Phú, quá đỗi vui mừng. Lát sau cô cháu hoan hỉ gặp nhau rồi cùng với bác nhạc sĩ Tạ Trí Hải và một vài người đi về phía Cột cờ.

Mới đến đầu đường Nguyễn Tri Phương giao Điện Biên Phủ đã thấy một nhóm đông người biểu tình đang đứng trên vỉa hè, bên kia đường đã bị căng dây chắn lối và cảnh sát áo xanh đứng dàn hàng ngay phía sau đó. Những người biểu tình sau phút chào hỏi nhận mặt người quen, bắt tay nhau mừng rỡ rồi bắt đầu giương cờ, biểu ngữ và hô những khẩu hiệu về Trường Sa, về Hoàng Sa, về ngư dân Việt Nam …

Chỉ sau dăm phút, một toán cảnh sát cơ động tiến về phía chúng tôi. “Nữ tướng” Bùi Thị Minh Hằng đứng bên phải chợt ngoắc chặt lấy khuỷu tay tôi. Phản ứng theo dây chuyền, tôi ôm lấy vai con gái bé bỏng chắc mới hơn 10 tuổi của Lê Dũng đang đứng phía bên trái. Những người biểu tình ngoắc tay nhau dính thành một khối miệng không ngừng hô khẩu hiệu. Khi cảnh sát cơ động bắt đầu dồn ép người biểu tình, mặc cho tôi cảnh báo có cháu nhỏ, họ vẫn lạnh lùng dồn ép chúng tôi lùi lại.

Trước khi mọi người bắt đầu quay lui để tuần hành như mọi khi, tôi bỗng thấy phía sau lưng mình nhốn nháo, tín hiệu của việc bắt người! Không phải những bóng áo xanh, cũng không phải những cảnh sát cơ động, giữa đám đông những người dân, tôi không thể phân biệt đâu là người mình, đâu là những kẻ bắt người, tôi chỉ biết nhào vô đám đông miệng gào lên cùng mọi người: không được bắt người, không được bắt người.

Giữa đám đông, cảnh giằng co dữ dội diễn ra như một trận chiến, cuộc đọ sức giữa một bên là những người dân với vũ khí bảo vệ chỉ là ý chí  và một bên là những kẻ nhân danh pháp luật bằng cái băng đỏ đeo trên tay. Tôi cứ nhè người nào đang bị túm để lao vào lôi họ lại cùng với mọi người nhưng có khi tôi lại túm đúng phải những kẻ đeo băng đỏ đang bị bà con xúm vào lôi kéo. Không địch lại được với họ, tôi kêu gào mọi người lên đầu xe để chặn xe lại. Cùng với Minh Hằng, tôi len lên đầu xe nhưng ngay lập tức bị những gã đàn ông xô bật chúng tôi lại, may có những tấm thân người đỡ phía sau chứ không hẳn chúng tôi đã ngã dúi xuống đường. Đang bị cuốn theo dòng lũ người bị nhồi nhét vào xe, tôi ra sức đập mạnh vào vai một tên đeo băng đỏ đang chen ngược trở lại hét lớn: sao mày hèn thế hả. Tôi ước gì được đập vào mặt hắn kia, nhưng bản chất của tôi được dạy dỗ không phải để đánh nhau. Trong cơn phẫn nộ, những người biểu tình trên xe buýt mở cửa sổ gào lên những khẩu hiệu phản đối việc bắt người, tôi chỉ tay vào mặt một gã trung niên mặc thường phục đứng dưới đường thét lớn: đồ hèn, đồ hèn.

Sao tôi lại thế, sao bình sinh tôi không phải là kẻ có thể thốt lên những lời hung hãn nay lại có thể hét vào mặt kẻ khác những lời lẽ như thế? Cửa xe đã đóng, tôi nghe thấy tiếng cháu Phương đang gào lên ở phía giữa xe:

– Tại sao anh đánh người Việt Nam, tại sao? Tại sao anh đánh người Việt Nam?

Mắt Phương đỏ hoe, tôi vội len đến hỏi nó:

– Chúng nó đánh cháu à? Đứa nào đánh cháu?

Phương không để ý vẫn phẫn nộ gào lên mỗi một câu hỏi: tại sao anh đánh người Việt Nam? Tại sao?

Tôi nhận thấy mặc dù đang ở trên xe nhưng cái gã đàn ông to lớn vẫn túm chặt lấy tay Phương, tôi giằng tay hắn ra:

–  Bỏ ra, trên xe rồi còn túm người ta làm gì.

Nhưng gã chẳng thèm để ý gì đến tôi, những ngón tay tôi không khác gì bấu vào tảng đá. Gã nhìn tôi rồi quay đi ngay, chỉ đến khi xe lăn bánh gã mới thực sự buông tay Phương ra.

Trên xe khá đông người biểu tình bị bắt, mấy anh bên cạnh kể rằng bốn năm gã trật tự bóp cổ cháu Phương dúi xuống sàn xe, có kẻ còn định đạp vào mặt cháu nhưng họ đã lôi chúng lại được. Thật là khốn nạn! Khốn nạn quá chừng. Tôi tự hỏi những kẻ có gan đạp vào mặt người khác khi họ không có khả năng tự vệ là loại người gì, giống người gì? Trên cổ Phương đến giờ vẫn còn hằn những vết đỏ do bị bóp cổ.

Vẫn là hành trình giống ngày 10/7, xe chở chúng tôi về hướng Mỹ Đình. Thôi rồi, bây giờ kẻ phải hứng chịu những cơn thịnh nộ của người biểu tình là những “kẻ bắt người”. Vì lần này bị cưỡng bức hết sức thô bạo, tất cả những người biểu tình trên xe bắt đầu chửi rủa xa xả. Lê Dũng tố bị một “thằng” công an phường Điện Biên đạp vào bụng, tôi gọi con gái Lê Dũng:

–   Con gái ơi, con gái nhớ lấy ngày này nhé.

Một anh sừng sộ:

–  Công an phải ra công an, chứ cứ đeo cái băng đỏ vào là được bắt người à? Thế tôi đi đường tôi thấy thích đứa nào, tôi cũng đeo cái băng đỏ vào rồi bắt nó về để tôi “cưỡng hiếp” à?

Cả xe cười tóa lên, một anh cười khắc khắc bảo:

– Hôm qua trên mạng nó đang bảo hay là thuê Bin Laden ra đánh bom Trung Quốc.

Mọi người lại cười ồ. Thôi thì mỗi người một câu tha hồ chửi. Chửi hăng nhất, khỏe nhất và cũng “tục” nhất là Minh Hằng, sau này hắn ghé tai tôi bảo: với bọn lưu manh này thì mình phải dùng thứ ngôn ngữ đường phố mới tương xứng.

Không chỉ người lớn, hai chị em cháu trai còn đang mặc áo đồng phục học sinh cũng ra rả chửi theo. Đám trật tự im như thóc, thỉnh thoảng lại quay ra nhìn chúng tôi rồi lại quay đi. Tôi không hiểu làm sao những kẻ sức dài vai rộng ban nãy hung hãn là thế, sẵn sàng dùng chân đạp vào mặt người khác (một hành động tôi cho là vô cùng bỉ ổi, vô nhân tính) giờ lại có thể chịu đựng được những lời xỉ vả thậm chí mạt sát nặng nề mà không có bất cứ một sự phản ứng nào như thế.

Một người nào đó sáng kiến hô: đả đảo Trung Quốc xâm lược

Thế là bắt đầu trở thành một cuộc biểu tình trên xe. Coi đám trật tự như chết rồi, chúng tôi bắt đầu hô khẩu hiệu rầm rĩ, thậm chí còn mở cửa xe hô chõ ra ngoài đường, tôi và Minh Hằng thò cả cờ ra ngoài cửa xe vẫy vẫy khiến dân tình trên đường ngạc nhiên nhìn theo.

Xe vào đến đồn công an số 1, mọi người đếm cả thảy có 17 người trên xe. Trông thấy một cô công an rất xinh mặc thường phục, Lê Dũng hỏi:

–  Em là người Tàu à? Em học ở trường nào? Em nhìn con anh này, nó bé thế này mà…

Xin lỗi Lê Dũng tôi chẳng nhớ chính xác Lê Dũng nói những gì nữa, nhưng trước những lời nói nhẹ nhàng, chân thành nhưng vô cùng xác đáng, cô công an xinh đẹp chỉ im lặng không nói lại được lời nào, tôi có cảm giác cô ấy giống hệt như một cô trò nhỏ đang bị thày giáo quở phạt vậy.

Chẳng hiểu sao công an lại dại dột thế, không mời chúng tôi vào trong phòng, cứ để 17 người láo nháo đứng trên sân, lại chửi, lại bức xúc, lại ầm ĩ lên. Minh Hằng như một con hổ cái, lượn qua lượn lại xỉ vả đám công an. Một chốc bà con bỗng reo ầm ầm khi có thêm một xe buýt dừng lại trước cổng, mọi người lại hô váng lên khiến công an rất bối rối, không dễ gì đe nẹt, dọa nạt một đám đông có cả phụ nữ lớn tuổi và trẻ em đang giận dữ. Khi những người trên xe buýt thứ hai bước vào sân, mọi người hồ hởi tay bắt mặt mừng y như gặp lại người thân. Trong số người mới tới có cả giáo sư Nguyễn Đông Yên cùng phu nhân và một người bạn, bác Nguyễn Tường Thụy, bác Gốc Sậy, bác Đỗ Xuân Thọ….

Một cậu tên Chính kể: hôm nay cháu bị khuân vác không khác gì Phan Nguyên, y như một con vật giữa thủ đô, chúng nó còn đánh cháu, đạp vào người cháu. Một cậu to lớn như hộ pháp cũng kể bị đạp cả vào miệng. Cậu ấy nói chẳng qua mình là người dân, chống lại thì lại bị quy là chống người thi hành công vụ chứ tay bo thì anh em mình chấp cái lũ chó ấy ngay. Cô giáo trẻ Vân Anh kể bị túm tóc giật ngược trở lại. Nói chung đúng là trẻ không tha, già không thương…

Thời gian từ lúc vào đến đồn công an cho đến lúc chẳng còn gì để làm việc thêm đã diễn ra rất nhiều cuộc đấu lý giữa người biểu tình và công an. Công an thì họ phải nói theo chủ trương của cấp trên, thế thì làm sao mà lại được với lý lẽ sắc bén của người dân. Tôi phục nhất trình độ lý luận của nữ tướng Minh Hằng, khi cần “tục” thì không ai bằng, nhưng khi cần lý luận thì cũng không một ai địch nổi kể cả về trình độ lý luận mà còn cực kỳ đanh thép. Tôi ước gì đối diện với Minh Hằng lúc ấy là một tay có quyền thế để xem ai mới phải là người học ai. Tôi có hỏi Minh Hằng học ở đâu mà giỏi thế, Minh Hằng trả lời: học ở trường đời đấy.

Rốt cục chẳng khác gì lần trước, họ cứ để mặc chúng tôi đứng ở trên sân đến tận 11 giờ mà chả ỏ ê gì. Đi tìm người để yêu cầu đưa trả chúng tôi về Cột cờ thì các anh chỉ huy biến sạch, lác đác mấy anh công an lên xe máy phóng ra ngoài chắc là để đi ăn trưa. Một số cháu thanh niên ra ngoài đồn để mua đồ ăn nhẹ và nước uống cho mọi người. Lúc ấy ai mà ra khỏi cổng chắc công an mừng lắm, đừng nói gì đến chuyện ngăn cản. Cổng đồn lúc ấy chả mở toang hoang như muốn mời mọc mọi người về đi cho họ nhờ  – khác hẳn lúc vào đóng chặt ngay lại rõ là đe dọa.

Ăn xong vẫn chả thấy chú công an nào ra giải quyết phương tiện cho bà con về, mọi người đứng trong sân lại bắt đầu hô đả đảo, đả đảo, thế là công an ở đâu lại túa ra rõ đông – buồn cười thế. Cũng tội anh đồn trưởng, lúc nào cũng nhẹ nhàng và cười tươi chứ không hống hách và “dốt” như tay phó trưởng công an huyện, nói cái gì là đều bị dân “cãi” lại cái đó. Ông ta bảo:

– Bà con yêu nước là đáng quý,  nhưng như thế là đủ rồi, yêu nước cũng phải trong khuôn khổ.

Mọi người nhao nhao:

– Như thế nào là đủ? Yêu nước thì bao nhiêu là đủ? Khuôn khổ nào? Các anh định đóng hộp lòng yêu nước à?

Ai đời một ông phó trưởng công an huyện khoanh ngón tay chỉ vùng biển vịnh bắc bộ nói khơi khơi: chỗ này là xong rồi nhé. Đám thanh niên cười ré lên nhắc lại: ha ha, xong rồi, thôi thế là xong rồi. Con lạy bố!

Mọi người lại chợt reo ầm lên, hóa ra tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện nghe tin đã đến tận nơi để gặp bà con. Nghe anh Diện kể một số người đi ra được tận nhà hát lớn nhưng số lượng khá ít. Mọi người quây lại chụp ảnh làm kỷ niệm trên sân đồn công an rồi thay đổi chiến thuật, không “ăn vạ” ở đồn nữa mà kéo nhau tuần hành ra ngoài đường, lại tranh thủ biến thành một cuộc biểu tình khác vừa đi vừa tiếp tục hô khẩu hiệu.

Thương nhất là các bác lớn tuổi và 3 cháu nhỏ vẫn kiên nhẫn đi diễu hành dưới trời nắng gắt. Đến tôi thuộc diện hăng hái thế mà cũng mệt đến mức bắt đầu choáng váng, phải uống thêm 2 viên thuốc đau đầu. Dọc đường, có người đi taxi đem cả hoa và nước đến tiếp tế cho đoàn. Trong đời mình, chưa bao giờ tôi được chứng kiến những điều gì đẹp đẽ hơn thế.

Khốn nạn nhất là có sự chỉ đạo từ cấp nào đó nên tất cả các xe buýt đều đi qua các bến mà không dừng lại để cho những người biểu tình có thể lên xe để trở về Cột cờ. Tôi dùng từ khốn nạn ở đây không một chút ngần ngại e dè. Đúng là mưu hèn kế bẩn để chống lại những người yêu nước.

Biết là không thể bắt được xe buýt nên mọi người đành chia tay nhau trước khi hẹn gặp nhau chủ nhật tới. Tôi cùng Minh Hạnh và Phương lên taxi để trở về Cột cờ. Trên xe, Minh Hạnh còn nói thêm những lời rất cảm động với cháu Phương khi cháu nói về nguy cơ mất việc sau cuộc biểu tình này:

–         Những người như con không bao giờ “chết”. Con hãy nhớ là con vừa mới “được sinh ra” trong lòng dân một lần nữa.

–         Nhìn bức ảnh nó với những “giọt ái quốc” trên gương mặt, mình lại ước giá như nó là con mình.

Tôi không hiểu, nếu chủ nhật nào người dân cũng xuống đường, còn chính quyền cứ một bên bắt rồi một bên thả mà chả đưa ra lý do gì, tình trạng này sẽ kéo dài đến bao giờ? Không lẽ các ông các bà trong Quốc hội, trong Chính phủ không có thông tin gì như bà Phương Nga nói hay sao?

Xin kể thêm một tý gọi là một số thông tin từ cái nhìn của một người trong đoàn biểu tình.

* Thêm nữa, các bác nào muốn giảm béo hữu hiệu hãy tham gia biểu tình. Nói không ngoa chút nào, ngày hôm nay về tôi giảm đi được 1 kí lô – hi hi, chả bù cho lúc trước nhịn các kiểu mà vẫn cứ béo.

Kính chào bà con

Hà Nội 17/7/2011

Phương Bích (danlambao)

danlambaovn.blogspot.com

Diễn Biến Cuộc Biểu Tình Phản Đối Trung Quốc Lần Thứ 7 Ngày 17.07.2011

Lê Dũng – Máu đã đổ vì biểu tình !

Hai bố con về đến nhà thì đồng hồ chỉ vào kim 3 giờ rưỡi.
Mệt và đau quá lên không vào mạng xem mọi người ra sao, đã về hết chưa. Bảo con gái đi tắm, mình bỏ quần áo ra để làm một giấc.
Trời đất, ngực xấy xước toé máu, quanh vai đỏ, tím mấy chỗ. Đau râm ran. Chỗ đùi gần bộ hạ cũng đau, mu bàn chân cũng bị nó đạp bằng giày nên bị tím, xước, toé máu.
Nhớ lại trong lúc có cả gần chục thằng nhóc đeo băng đỏ lao vào giật cờ của mình, nó vo viên rồi ném xuống đất, mình lao vào giành lại cờ thì một thằng cỡ ngoài ba chục mặc áo trắng chỉ tay hô : tống thằng kia lên xe ! mấy thằng nhỏ ( nó cũng phải 70 ; 80 cân hơi là chắc ) lao vào giằng mình, đá, đấm, lôi tay. Mình chỉ kịp kêu con gái : tóm chặt lấy bố và cố che bộ hạ tránh cú đá hiểm.
Cuối cùng cũng bị đến chục thằng lôi lên xe. Đã thấy chú em Phuơng, ông bạn Quyền, bà chị Hằng béo, Phương Bích đang trên xe, miệng hô đả đảo Trung quốc rầm rầm. Lũ chó đeo băng đỏ vẫn tiếp tục lao vào giật cờ, biểu ngữ của bà con truớc mặt lũ lính cơ động !

Thôi, mệt và đau quá nên để khất bà con bài có ảnh vậy.
Tóm lại : mình đã đổ máu trong lần biểu tình này. May mà con gái không bị sao, chỉ bị chúng quẳng lên xe, mấy em thanh niên đỡ nên chỉ khóc vì thấy Bố bị đánh và lôi như lôi lợn.

Theo Ledung

LHMT – Biểu tình và trò đùa chính trị!

Có một người bạn ở Hà Nội, khi tham gia cuộc biểu tình 17/7 về, nó hãi khi nhắc lại cuộc trấn áp của cơ quan an ninh!

Trấn áp biểu tình của người dân theo một đường parabol. Nếu thời gian trước là sự ngăn trở, sau là dọa dẫm, tiếp đó là “thả” tại Hà Nội, thì giờ đây, những hình ảnh “súc vật tại thủ đô ngàn năm văn hiến” lại như đồng điệu tại “hình ảnh súc vật” trước đó tại thành phố Hồ Chí Minh.

Có lẽ người tham gia biểu tình 17/7 đã “ngây thơ” khi không chịu tin một sự “đồng thuận” đã được đặt ra sau cuộc gặp giữa Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc hay là trách cho việc tại sao các vị nhân sĩ ta không chịu “ngậm bồ hòn làm ngọt” trong đợt tiếp xúc với cơ quan ngoại giao (dù rằng cơ quan này đã cố gắng làm khó khi trước đó chỉ điện thoại cho Giáo sư Chu Hảo, và sau đó chỉ gọi điện cho 4 trong số những người ký Kiến nghị). Hay là tự than trách vì mình “vượt lề”, đã dám bày tỏ cái lòng yêu nước trong hoàn cảnh “không được sắp đặt” bởi chính quyền để rồi sau đó sẽ được an ninh nơi cư trú, học tập “mời làm việc” nhằm gây áp lực trên cả mặt vật chất, tinh thần.

Người biểu tình có quyền nghi ngờ, người dân theo dõi tình hình trong nước cũng có quyền trách móc những điều trên. Nhưng điều lớn nhất còn đọng lại có lẽ là một sự “nghi ngờ” về tính thiếu minh bạch của chính quyền trong việc thông tin về mối quan hệ với Trung Quốc và sự bảo đảm tình hữu hảo với Trung Quốc trong bất cứ hoàn cảnh nào! Điều này cũng dẫn đến một hệ quả là sự thiếu tin tưởng và nỗi sợ hãi bao trùm sau mỗi đợt bắt người biểu tình yêu nước. Điều này được dẫn ra như một kết quả cho cái việc tình yêu nước cũng cần phải hạn chế, dù rằng nó diễn ra trong ôn hòa. Nhất là sự nhanh chóng trấn áp biểu tình ngày 17/7, số lượng người tham gia biểu tình… Tất cả như thể hiện một cách nhìn, một biểu hiện cho sự bi quan về lòng yêu nước, sự thắng thế của việc giữ gìn mối giao hảo Việt Nam – Trung Quốc trên quyền lợi dân tộc, của nhóm lợi ích… Nhưng nó đã thực sự “dở” vì nó “đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân, đi ngược lại lòng yêu nước và sự thiết tha của nhân dân đối với lãnh thổ và lãnh hải của đất nước” như TS. Nguyễn Xuân Diện đã nhận định sau cuộc biểu tình 10/7 tại Thủ đô.

Cuộc biểu tình 17/7 nối tiếp các cuộc biểu tình trước đó là biểu thị thái độ cần thiết khi nhân dân hiểu rõ tình hình và hẳn, sau cuộc biểu tình này thì vẫn sẽ có những “biểu tình” khác ở những hình thức và mức độ khác nhau, vì “làm sao ngăn được các cuộc biểu tình, làm sao ngăn được lòng yêu nước? Và cũng không thể ngăn được” (Giáo sư Tương Lai). Người viết cũng cho rằng không ngăn được, nhưng e ngại sự “ra tay quá trớn”, sự thiếu quan tâm đúng mức về sức mạnh nhân dân thông qua các hành động “dở’ là trấn áp, “đồng thuận” về ngoại giao với các “đồng chí Trung Quốc anh em” sẽ khiến cho lòng yêu nước bị ăn mòn, trơ ra và thay vào đó là một nỗi sợ hãi thường trực!

Bởi cảm giác như chính quyền đang chơi một trò chơi chính trị, một trò chơi đùa bỡn với lòng yêu nước của nhân dân.

LHMT

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Theo BVN

HOÀNG HƯNG – BÀI CA XUỐNG ĐƯỜNG


Khi tàu giặc lừng lững vào hải phận

khi triều đình tự bịt mắt che tai

Xuống đường! Xuống đường

ta giương cờ nước:

–         Việt Nam! Việt Nam giữ vững biển trời!

Khi súng giặc nổ tan tành thuyền cá

vợ ngóng chồng hóa đá trước biển khơi

Xuống đường! xuống đường

ta la vỡ ngực:

–         Dân Việt Nam không chịu kiếp nô tài!

Khi Bản Giốc, Nam Quan, Lão Sơn, Tục Lãm

đất Việt ngàn năm đã hóa đất Tàu

Hoàng Sa, Gạc Ma máu tràn uất hận

Xuống đường! xuống đường

tim nghẹn thương đau

Khi hàng độc chúng gieo khắp chợ cùng quê

khi tài nguyên chúng toan vét sạch đem về

Xuống đường! xuống đường

chặn mưu ma chước quỷ

cảnh tỉnh những ai rước giặc vào nhà.

Khi những kẻ ngồi cao đầu cúi thấp

cam tâm hèn với giặc ác với dân

Xuống đường! xuống đường

ta ngời chính nghĩa

Độc lập – Tự do – Dân chủ một lần!

Xuống đường! xuống đường!

Hồn Quách Thị Trang,

hồn Nhất Chi Mai,

những anh linh bay lên từ đường phố

cả những oan hồn Thiên An Môn máu đổ

đi cùng chúng ta

chặn bước bá quyền.

Hát lên! Hô lên! Thét lên vang dậy:

Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ muôn năm!

Viết sau cuộc biểu tình ở Hà Nội, TPHCM ngày 17/7/2011

3:26 AM 18/7/2011, giờ Hà Nội

Hình kèm bài: Hoàng Hưng trong buổi biểu tình không thành ở TPHCM ngày 19/6/2011. Sau lưng tác giả lố nhố rất nhiều an ninh chìm, nổi bao vây khu vực từ LSQ TQ đến Nhà Thờ Đức Bà (HH).

BS bổ sung: Hoàng Hưng sinh năm 1942 tại Bắc Ninh, vừa là nhà thơ, nhà báo và dịch giả. Nhiều bài thơ của ông bị coi là có vấn đề, phải đợi đến thời kỳ Đổi Mới mới được xuất bản (1988).  Ông có con gái là Nhà thơ Ly Hoàng Ly, sinh năm 1975.  Hai cha con ông được trao Giải thưởng về Thơ năm 2006.

Hoàng  Hưng cũng là một cựu tù nhân đặc biệt, khi chỉ vì mang trong người tập thơ Hoàng  Cầm trong một dịp vô Nam mà phải lãnh bản án 3 năm tù giam với tội danh “lưu truyền văn hóa phẩm phản động” (xem thêm: Vụ án “Về Kinh Bắc”, một sự kiện “Hậu Nhân văn”)

Ông có nhiều bài viết gai góc, từng gửi thỉnh nguyện thư lên lãnh đạo VN về vụ Bát Nhã, thu hút được nhiều chữ ký của trí thức, quần chúng. Và bài viết gần đây nhân vụ án Cù Huy Hà Vũ: Tuyên chiến với pháp quyền?

Dưới đây là bài thơ Một ngày, từng được đánh giá cao, trong loạt bài Ác mộng của ông.

Nhớ đôi bạn tù trẻ tuổi ở T. L.

Buổi sáng lanh canh
Em ca cốc rộn ràng
Lại bắt đầu một ngày bên nhau
Chào em cô hàng xóm vô hình

Rồi mở cửa
Thay bô
Đóng cửa
Rồi mở cửa
Đi cung
Giữa hỏi đáp
Ú tim
Mèo chuột
Vẫn lởn vởn một bóng dáng vô hình.
Rồi về phòng
Mở cửa
Đóng cửa.
Rồi mở cửa
Cơm
Đóng cửa
Mời nhau bằng lanh canh bát đũa
Ta cùng ăn qua vách bữa cơm tù

Sau tiếng nước rửa bát phút im lặng thiêng liêng trước giờ em tắm.
Rồi róc rách dè dặt em kỳ cọ cố nhẹ nhàng như xấu hổ anh hết nóng bừng lại lạnh toát trong ngừng thở
Em phơi áo vù con chim bay lên

Rồi mở cửa
Tự khai
Sa mạc giấy
Lạc đà chữ
Chỉ vẩn vơ một bóng dáng vô hình.
Rồi về phòng
Mở cửa
Đóng cửa
Rồi mở cửa
Cơm
Đóng cửa
Mời nhau bằng lanh canh bát đũa
Ta lại cùng ăn qua vách bữa cơm tù

Rồi nôn nao chờ bóng tối
Giờ của thông linh giờ của chúng mình.
Anh gõ trước nhé cạch cạch cạch em cạch cạch cạch anh cạch cạch/ cạch cạch cạch em cạch cạch/ cạch cạch cạch rồi anh xoa xạt xạt em xạt xạt anh xạt xạt xạt em xạt xạt xạt những tín hiệu không lời ríu rít dồn dập xoắn xuýt cuống quít.
Bức tường bốc cháy
Đêm bốc cháy
Những mảnh đêm rơi
Lả tả
Rã rời

Tiếng khóc nửa đêm
Là nhận dạng của em

Theo Anhbasam

____________________________

Tiếp tục tham gia ký tên yêu cầu trả tự do cho TS Cù Huy Hà Vũ
BAUXITEVN – THƯ KIẾN NGHỊ TRẢ TỰ DO CHO CÔNG DÂN CÙ HUY HÀ VŨ
Đồng hành với Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ là mệnh lệnh của thời đại
Bấm vào đây để trở về trang chủ

Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Nguyễn Tường Thụy – Nhật ký biểu tình

  1. Hình đại diện của Nguyen Linh Nguyen Linh nói:

    Cám ơn bác Tường Thuy về bài viết. Cháu đọc đi đọc lại những dòng của bác mà thấy trào lên nỗi xúc động vô bờ. Tổ quốc luôn cần đến những con người, những tấm lòng như các bác.

  2. COPY và PASTE xem hình Cô giáo Linh hiên ngang giữa Sài Gòn đi biểu tình sáng ngày 17/7/2011


    Cô giáo Linh hiên ngang giữa Sài Gòn đi biểu tình sáng ngày 17/7/2011
    =============================================

    Thân tặng Cô giáo Linh

    Giữa Sài Gòn ngay mùa báo bão
    Vạt áo dài tung bay trời cao
    Cô giáo Linh hiên ngang bất khuất
    Phố Tự Do hồi sinh như này nào
    Bầy âm binh công an chìm nổi
    Em cánh chim câu trong ca dao
    Giữa đám quỷ sa tăng lưỡi đỏ
    Em tung cờ Đại nghĩa tận vì sao

    *

    Sài Gòn lại hồi sinh thuở thanh bình
    Công trường Quách Thị Trang danh vinh
    Em như Chim Lửa mộng triệu Mùa Bão
    Gió lành về quét Gió chướng điêu linh
    Bầy kền kền giữa gió độc run sợ
    Tổ Quốc sáng mai Người lại hồi sinh
    Em là Quê Hương hiên ngang mềm mại
    Dẹp giặc trong thù ngòai hỏang kinh

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  3. Hình đại diện của Yêu Nước! Yêu Nước! nói:

    Lũ chó !!!. Dù biết chúng mày thi hành theo nhiệm vụ, nhưng cách hành xử không khác gì lũ chó. Chúng mày chỉ giỏi ăn cơm của dân, rồi vác quả đấm ra đấm dân thôi.

    Còn dân nào “ngu” hơn dân các nước XHCN?

  4. Hình đại diện của my my nói:

    Tai sao nghi tren xe co thang Tua khua ma moi nguoi ko he vo bop DAI cho no ve chau ong to no di

  5. Hình đại diện của vn vn nói:

    Neu dung vu luc voi Cong san chi co thua thoi Nhan dan hai kien tri dau trang on hoa

  6. Hình đại diện của Không hiểu Ẩn danh nói:

    Xã hội Việt Nam ngày nay sao lại có đội ngũ an ninh Nhân Dân tàn bạo ,vô liêm sỉ vậy????????????????

  7. Hình đại diện của Không hiểu KHACH nói:

    Nhìn các bức ảnh thấy buồn quá . Nói chẳng quá đáng nhưng nó làm người dân nghĩ là một bọn sai nha của tàu phù chứ công an nhân dân cái gì đây ?!

    Công an nhân dân gì mặt mày dày đánh đập , bắt bớ người Việt Nam xuống đường bảo vệ biểu đảo như thế này !

    Thật là nghịch lý :

    Người dân không tất sắt trong tay, chỉ biết xuống đường ôn hòa gào thét chính nghĩa của nước yếu đang bị nước lớn hà hiếp trong khi an ninh mang danh “công an nhân dân” lại dùng quyền lực, sức mạnh, vũ khí đàn áp người không có tấc sắt để bảo vệ bọn cướp nước với chiến hạm, tàu thuyền, máy bay, vũ khí hiện đại : thật là quá tàn nhẫn, bất công và vô cùng hèn hạ !

    Bọn này không chỉ nhục mặt chính bọn chúng và chế độ của bọn chúng mà còn nhục mặt anh em, cha mẹ, bà con, họ hàng và con cái chúng (nếu có).

    Tôi không biết một em nhỏ có bố, chú, bác hay anh trai đánh đập, bắt bớ người dân sẽ NHỤC như thế nào khi bạn bè nó bảo ba mày, anh mày, chú mày đánh dân và làm tay sai cho bọn tàu khựa đây nhỉ !!!?

    Thưa cac ban Dan Bao,

    Tôi sưu tầm các bức ảnh từ trước trong 6, 7 lần nhân dân Hà Nội mình xuống đường, kể cả lần xét xử CHHV.
    Trong nhiều bức ảnh bắt bớ nhân dân HN đều hiện diện một khuôn mặt rất quen, còn trẻ mang đồ dân sự (áo xanh nhạt, cài khuy đến cuối vành áo) .
    Đây là cậu thanh niên trong bức hình 4 công an xách cẳng một bạn thanh niên yêu nước. Trong ảnh này cậu ta đứng xớ rớ phía trước nhằm tìm cách che chắn bức hình. Trong một số bức hình khác, thấy mắt cậu lót lét nhưng tìm bắt ai đó !

    Cậu này rất quen mặt, cậu này khá béo tốt có khuôn mặt hao hao người trung quốc . Kính mong các vị dân báo kiểm chứng lại xem sao.
    Nếu thật nó là tàu khựa sang quậy trên ngay đất nước VN này, chỉ đểm người yêu nước , thì nhân dân sẽ phải cho nó biết bản lĩnh người Việt !

    Xin Cám Ơn

  8. Hình đại diện của đặng tuất đặng tuất nói:

    một xã hội việt nam đã được cộng sản lưu manh hóa, công an, quân đội, viện kiểm sát, tòa án, công chức, quan chức toàn là một lũ lưu manh, chỉ còn lại một số ít người còn lương tâm thì bị chúng trù dập, không còn gì để mà nói với cái chế độ cộng sản lưu manh này nữa.

  9. Hình đại diện của Không hiểu tudodanchu nói:

    Cảm phục tinh thần bất khuất của đoàn biểu tình vì nước vì dân. Bọn cai trị chế độ này là Bọn bất lương, Cù Huy Hà Vũ muôn năm, tinh thần dân tộc muôn năm. Đả đảo chế độ độc tài, đả đảo bọn bất lương, bất hảo.

Bình luận về bài viết này