V.Quốc Uy – Biểu tình, hai bên cùng gặp khó!

Nói cho khách quan thì buổi sáng chủ nhật 21/8/2011 hai bên BIỂU TÌNH và CHỐNG BIỂU TÌNH cùng ra quân, đối diện nhau, và cả hai cùng bế tắc.

Phía BIỂU TÌNH bị bế tắc thì dễ hiểu, họ chẳng có sức mạnh gì ngoài tấm lòng và sự dũng cảm nên bị phá ngay từ những phút đầu, bị lực lượng nhà nước áp đảo, phân tán, dùng cơ giới xé tan đội ngũ. Họ chưa có cách gì hình thành lại cuộc diễn hành đep như mấy chủ nhật trước.

Điều đáng nói là Nhà nước, tức phía CHỐNG BIỂU TÌNH , với đầy đủ quyền lực và trang bị mà cũng bế tắc, thậm chí bế tắc nặng nề hơn. Chẳng những phải chế tác ra một văn bản cấm biểu tình rất ngô nghê, không dùng nó để doạ được ai, đành trong một đêm phải dựng vội mấy sân khấu, buổi biểu diễn sáng hôm sau thì kệch cỡm từ y phục, chương trình, diễn viên đến khán giả…, nghĩa là cố “rặn” ra để đối phó, không tự nhiên chút nào, nên đầy tính khôi hài, và cũng trơ trẽn như “hai bao cao su” trong vụ án CHHV vậy.

Mỗi bên bị bế tắc đều có nguyên nhân sâu xa, bất khả kháng, nên rất đáng “thông cảm” !

Thật vây:

– Phía nhà nước Cộng sản vốn sinh ra và lớn lên được nhờ giương cao ngọn cờ Độc lập dân tộc, coi đó là ưu thế tuyệt đối, muốn tiêu diệt ai chỉ cần đẩy cho kẻ ấy đối lập với ngọn cờ Dân tộc này là xong.

Nhưng nay đã đến lúc “chị hiền Trung quốc” triển khai chương trình xâm lược, triển khai những thoả thuận ngầm giữa hai Đảng từ trước tới nay, thế là bộ mặt yêu nước của đảng đàn em bị thiên hạ đánh dấu hỏi, ngày càng nhiều dấu hỏi, khiến cho chiếc lá che mặt bị rớt xuống không thể cứu vãn.

Ngọn cờ Dân tộc không còn phấp phới như xưa, đảng Cộng Sản giống như Chu Du chơi trận hoả công mà bị chính ngọn cờ của mình tạt vào mặt mình vì gió đổi chiều. Tay còn cầm cờ mà run rấy như không phải tay mình. Ngọn cờ Dân tộc đang trở về với chủ nhân chân chính ngàn đời của nó là Nhân dân. Có nhà lý luận từ lâu đã khẳng định Chủ nghĩa Cộng sản đã VÀO bằng đường nào thì sẽ phải RA bằng đường ấy. Ngọn cờ Dân tộc là sức mạnh của một ĐCS khi họ cùng nhân dân chiến đấu, nhưng đã trở thành gánh nặng, thành tai hoạ cho ĐCS khi họ thành kẻ cầm quyền chuyên chính theo đường lối Mác-Lê, bên cạnh một kẻ “Mác-Lê Đại Hán” tàn bạo, chẳng thương xót gì thân phận một kẻ “Mác-Lê chư hầu”.

Kẻ xướng lên NGỌN CỜ DÂN TỘC nay phải đối phó với chính ngọn cờ mình vẫn phất cao, trận “phản chiến” quái ác này thật là quá sức của Đảng nếu Đảng không chịu phục thiện! Tình cảnh thế sao mà không lúng túng ?

Vấn nạn ghê gớm này là tất yếu sẽ đến với ĐCS nhưng đáng lẽ phải lo xa từ nhiều năm trước để thoát ra, thì trái lại chẳng những không thiết kế để thoát ra, lại ngày càng tuột dốc thuận hướng lợi quyền, lọt hẳn vào trận địa của dả tâm xâm lược.

Nay đã quá muộn, tình trạng lúng túng, bị động, động tác nọ chống động tác kia, không có đường ra là đương nhiên.

– Về phía BIỂU TÌNH cũng gặp khó khăn không kém.

Từ xưa đến nay, trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc thì phía Triều đình với những anh hùng như Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… bao giờ cũng ở cùng phía với dân. Còn phía bán nước như Mạc Đăng Dung, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống…thì lẻ loi, yếu kém, chưa bao giờ có được vị trí chính thống nên muốn bán nước cũng chẳng bán được gì. Ông cha chúng ta chỉ tập trung đánh bọn cướp nước, việc dẹp bọn bán nước chẳng có gì khó khăn.

Nhưng tình hình thời nay lại hoàn toàn lộn ngược. Lê Chiêu Thống thời nay lại chiếm vị trí chính thống, thống lĩnh cả nước, nắm cả dân chúng, nắm hết sức mạnh vũ trang, lại có cái nền ý thức hệ “quốc tế vô sản” để tha hồ đi đêm với giặc. Chiến đấu với một hệ Lê Chiêu Thống có sức mạnh áp đảo cả dân tộc như thế, lúng túng bước đầu là đương nhiên.

*

Điều cần nói thêm là sự so sánh bộ máy CHỐNG BIỂU TÌNH hiện nay với Trần Ích Tắc, với Lê Chiêu Thống…trong lịch sử không còn là ý kiến mới mẻ gì, rất nhiều bài viết đã mặc nhiên thừa nhận, tìm trên mạng Internet sẽ thấy rất nhiều. Đây không phải sự suy luận hay quy kết từ những người đối lập mà chính Đảng và Nhà nước Việt Nam, bằng cách này hay cách khác đã tự thú nhận như vậy.

Đại diện cho các nhà lý luận và tư tưởng, ông Giám đốc Học viện Hành chính quốc gia Tạ Ngọc Tấn đã đúc kết lịch sử là…coi trọng việc hòa hiếu, nào là thần phục, chịu sắc phong vương, nào là triều cống đủ thứ…”, mà quên rằng ta chỉ hoà hiếu sau khi đã đánh cho giặc”sạch không kình ngạc, tan tác chim muông, về đến nước vẫn chưa thôi trống ngực”. Về quân đội ông Tấn chỉ nhắc công ơn“ từ đầu đến chân toàn là vũ khí trang bị của Trung Quốc, đến cả quân trang, mũ cối, dép râu đến lương khô cũng là của Trung Quốc”…mà không nhắc đến hàng loạt những cuộc tấn công, phản bội, gây hấn trắng trợn của Tàu hiện nay. Nói như ông thì trong lịch sử ta đã là chư hầu thì nay cũng cứ thế tiếp tục chứ có sao đâu, hệt như luận điệu của tên Tiến sĩ TàuVương Hàn Lĩnh, đến mức nhà báo Nguyễn Vĩnh phải thốt lên: “Ăn nói thế này thì hãi thật”, hãi vì nhà tuyên giáo Việt Nam nói y như một kẻ nô lệ.

Ông Nguyễn Sinh Hùng , thay mặt Quốc hội nói tiếng nói của toàn dân là “TA và Trung Quốc cần hòa bình, hữu nghị, HỢP TÁC – ĐOÀN KẾT – ĐỂ HAI DÂN TỘC CÙNG TIẾN LÊN CNXH“ . Tôi nghe cũng phát hoảng. Có tác giả đã hỏi thẳng : “Chủ nghĩa Xã hội là cái quái gì vậy”. Ngọn cờ Dân tộc trong tay Đảng đã lung lay lại còn giương thêm “ngọn cờ phản cảm XHCN” thì thiên hạ chạy hết đấy ạ !

Thôi thì cứ như ông Thượng tá công an Phạm Thành Công nói toẹt ra: “thời này không có Quang Trung Nguyễn Huệ, không có Bà Trưng Bà Triệu” ! (Cũng may cho các anh hùng ấy đã qua đời, chứ hôm nay còn sống thì tội chống lại tình hữu nghị Việt Trung cùa các vị ấy còn nặng hơn Cù Huy Hà Vũ nhiều, án trung thân là còn nhẹ).

Vứt bỏ tinh thần quật cường của ông cha, chẳng thèm đi theo các anh hùng dân tộc nữa, hữu nghị và hợp tác toàn diện với kẻ xâm lược thì chẳng là bọn bán nước thì còn gọi là gì? Mà những quan điểm này thống nhất từ trường Nguyễn Ái Quốc, từ Chủ tịch Quốc hội đến ngành Công an thì phải xuất phát từ nơi đầu não tối cao với 14 ông “vua tập thể” chứ sao khác được? Với những tuyên ngôn như thế, đối chiếu với những sự cố đang xảy ra, bắt bớ giam cầm những người yêu nước, phía nhà nước hiện nay không thuộc dòng Lê Chiêu Thống là gì?

KẾT LUẬN : Vậy xin trở về với chủ đề bài viết. Phe BIỂU TÌNH thì nêu cao truyền thống giữ nước của ông cha, phe CHỐNG BIỂU TÌNH thì “bứt phá” khỏi truyền thống ấy, quyết giữ phận chư hầu để cho hai Đảng Cộng sản dẫn dắt tất cả thần dân cùng đi lên thiên đường ảo Xã hội chủ nghĩa (mà thế giới đã ghê sợ vì trên đường đi ấy chũ nghĩa Cộng sản đã giết trên 100 triệu người)!

Nhưng cả hai phía hiện cùng gặp bế tắc vì đều phải thực hiện những nhiệm vụ khó khăn chưa hề có trong lịch sử: một bên thì phải chiến đấu chống lại lá cờ của chính mình, một bên thì phải chống lại một Lê Chiêu Thống đang thống lĩnh cả Dân tộc!

Hai bên cùng khó khăn thế thì Dân tộc còn chịu giằng co khốn khổ là phải. Tuy vậy tương quan này sẽ mau chóng biến chuyển, chẳng bao lâu phe Lê Chiêu Thống sẽ suy yếu dần trước thế giới văn minh toàn cầu, mà chỉ riêng thành tựu Internet thôi đã là sự nuôi dưỡng của thời đại cho phía BIỂU TÌNH ngày càng mạnh thêm, và đủ hạ gục những kẻ CHỐNG BIỂU TÌNH, thực chất chỉ là hệ thống “phong kiến trá hình” và xã hội đen, chỉ sống sót được trong sự bảo kê của bóng đêm và dối trá!

VQU (23/8/2011)

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

&nbsp

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged . Bookmark the permalink.

Có 14 phản hồi tại V.Quốc Uy – Biểu tình, hai bên cùng gặp khó!


  1. Hà Nội đã chết trôi trong Vũ trụ vực thẳm hố đen
    ====================================

    “Tôi bước đi
    không thấy phố,
    không thấy nhà.
    Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”

    Trần Dần

    Đêm nay nhìn vào Vũ trụ vực thẳm hố đen
    Hà Nội lạc trôi chìm trong ấy !
    Bóng đen bóng tối kết tinh lại trên Hồ Gươm nhạt nhoà dần
    Như móng vuốt quỷ đỏ xé nát tâm can
    Nhầu nát tâm sự tràn đầy về Hà Nội
    Của Hà Nội nỗi niềm oan khuất nghẹn uất
    Thủ đô ấy – thành phố ấy ! .. ..
    Từ Paris, bây giờ giờ đây Hà Nội không còn là Hà Nội của anh nữa
    Em yêu dấu dấu yêu Hà Nội vừa vượt ngòai tầm Thương yêu của anh
    Hà Nội đang lịm tắt dần từ kinh tuyến vĩ tuyến này
    Bên ấy nửa Bán cầu Hà Nội là Hỏa Lò đầy chiến luỹ
    Hà Nội là Noman’s land là hàng rào thép gai là đường cấm là vùng không người
    Hà Nội ấy, bây giờ không còn là Thành phố Hòa Bình nữa rồi !
    Hà Nội như là địa ngục trần gian
    Đầy âm binh đeo băng đỏ mặt thịt đầu gấu
    Đầy công an chìm nổi tự tin
    Đầy quỷ binh mũ to rộng mang cụm từ « an ninh quốc gia »
    Đầy quan đỏ hách dịch mặt trơ mặt dầy trán bóng
    Đầy kiêu binh mốt bụng bự tích dần lớp mỡ lợn dày …
    Niềm tin này thành Tuyệt vọng riêng đêm nay
    Thiêu cháy sợi dây kim cô vô hình gắn bó gần 60 Năm
    Với bên kia Vĩ tuyến 17
    Với bên kia nửa Bán cầu Thời Tòan cầu
    Với Hà Nội bây giờ trong tâm tưởng Hà Nội cũng phai nhòa dần
    Thành phố ấy, bây giờ không còn là của anh nữa.
    Paris Hạ đang dần tàn Chớm Thu :
    Nắng vỏ vàng Hồn trống rỗng…
    Hà Nội buồn lắm em ơi !
    Hôm qua còn là Người Hà Nội dù hơn 30 năm nơi Paris
    Paris nơi lưu sinh vẫn thở nhịp thở của Hà Nội
    Paris nơi lưu sinh vẫn vui niềm vui của Hà Nội
    Paris nơi lưu sinh vẫn buồn nỗi buồn của Hà Nội
    Paris nơi lưu sinh vẫn đau niềm đau của Hà Nội
    Hà Nội vẫn còn lưu luyến trong Trái tim
    Hà Nội hình như hiện hữu bên kia Bán cầu
    Bên này Bán cầu nhìn sang bờ bến bên kia
    Bên kia có Hà Nội như Tình nhân
    Bên này có Paris như Người tình
    Vẫn chưa có một chuyến không trình về Hà Nội từ Hiệp định Genève
    Paris đêm nay nhìn lên vào Vũ trụ không cùng
    Nhìn vào vực thẳm hố đen
    Hà Nội cuốn hút trong ấy.. ..
    Nhớ đến mùa Thu tháng Tám năm ấy
    Mùa Thu đã chết cùng Hà Nội đêm nay
    Đêm Chủ nhật yêu Nước 21 tháng 8 năm 2011
    Mùa Thu đã chết cùng Hà Nội đêm nay
    Trong Trái tim anh như hàng vạn hàng triệu Người Hà Nội đêm nay
    Anh muốn vượt lòng biên giới cũ biên cương xưa
    Giữa khỏanh khắc Hà Nội đang chuyển hướng chuyển mình
    Anh cảm thấy bên kia Hà Nội hình như Mùa Thu lại về
    Đất Nước lại đứng lên vươn lên
    Sóng Sông Hồng cuồn cuộn chảy
    Sóng Biển Đông trong lòng mỗi Người Việt
    Ngọn sóng của dòng sông cũ Phố Biển xưa đã nổi dậy
    Âm thanh và Cuồng nộ
    Lòng đêm Hà Nội đêm xanh báo hiệu những tiếng đổ vỡ đang xô chen Giờ Việt Sử
    Tháp Bút lại viết lên mặt Hồ Gươm lung linh trời sao
    Bóng tối chuyên chính sụp đổ xuống làm nghiêng ngả những sự kiện Lịch sử
    Bên kia, Hà Nội đang biến động đổi sắc mầu
    Người Hà Nội đang thắp hải đăng từ khắp Năm Cửa Ô đuổi xua bóng tối
    Thương những Người Hà Nội đi đầu !
    Cơn bão lốc tiền phong này chắc chắn dập vùi Chế độ
    Hà Nội bắt đầu ấn tượng.. ..
    Sáng mai Sao Mai Hà Nội không chỉ còn là Đêm là Bóng tối là Tù đày.
    Hà Nội thao thức trăn trở trắng đêm không ngủ
    Vì Sao Hôm xa xôi đang hấp hối nơi góc trời Quê cũ
    Đất Nước ngăn cách làm hai Miền Nam – Bắc
    Như hai Nửa Hồn thương đau
    Hà Nội như bóng Núi bóng Sông bóng rừng sương khói chơi vơi
    Đất Nước ngăn cách bằng hai Bán cầu
    Như hai mảnh Hồn cào cấu vuốt thương đau
    Hà Nội như tảng băng sơn dâng lên
    Đất Nước ngăn cách bằng hai bờ Thái Bình Dương
    Như hai nanh vuốt thương đau xé nhầu
    Hà Nội như Sương khói dâng lên
    Đất Nước ngăn cách bằng hai đại dương Thái Bình Dương – Đại Tây Dương
    Như hai Nửa Hồn thương đau
    Hà Nội như Sương khói dâng lên
    Hà Nội như tảng băng sơn dâng lên

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    Paris, Đêm Chủ nhật yêu Nước 21 tháng 8 năm 2011

  2. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 24-08-2011 | bahaidao

  3. Ngô Tất Tiến nói:

    Thoạt xem tôi bị đánh lừa bởi cái đầu đề, tưởng là một bài lập lờ, bênh ĐCS, nhưng đọc vào bài mới thấy đây là một bài hay tuyệt, tư duy cực kỳ sắc sảo, và lật tẩy ĐCS đến tận gốc.
    Không biết V.Quốc Uy là ai. Còn anh Uy trước đây ở Đài truyền hình thì là Trần Uy cơ.

  4. Khách nói:

    HP nói………
    Bài viết của V.Q.UY rất hay,không biết có phải V.Q.UY của đài truyền hình VN , là phát thanh viên MỤC “Nhận diện “đài truyền hình VN phải không?(có bác nào biết mách giùm cho yên tôi yên tâm) Q.UY của “nhận diện” lời bình thật “sắc sảo”như thể tiếng nói của nhân dân…nhưng lâu rồi không thấy Q.UY xuất hiện,nghe nói(dư luận)rằng bị “loại” chỉ vì nói “qúa đúng”những gì đã đang xảy ra trong XH hiện nay.Phàm là XH cần CẦU THI,cần cái HIỆN ĐẠI,cái VĂN MINH …thì lời của Q.UY trong “nhận diện”thật qúy hơn VÀNG,còn ngược lại sẽ là “tôị đồ” của nhà cầm quyền BẢO THỦ-ĐỘC TÀI..
    Xin gửi lời chân thành chúc Q.UY chân cứng đá mền trong cuộ c đời đầy sóng gío này.Hãy góp tri tuệ của mình bằng những bài viết “sắc” cho dân cho nước.Rồi chắc chắn(chắc chắn) một ngày nào đó 1 XH:” DânChủ-Công bằng-Văn minh…”sẽ đến với nhân dân VN.

  5. Hữu Bằng nói:

    Thăng Long nói rất chí lí đấy!
    tôi chỉ dám hi vọng 3o năm nữa Hà Nội được như Tripoly bây giờ thui.


  6. TỪ Quảng trường Xanh ĐẾN Quảng trường Ba Đình rất thật gần !
    =================

    Ngay tên độc tài Gaddafi điên cuồng giờ đã muộn hiểu ra

    Lòng dân quyết định cho sinh mệnh hắn

    Bàn tay khát máu tưởng chừng như không bao giờ lung lay

    Nay cam tâm nhìn ra sức mạnh Lương dân

    Với Tinh thần quyết chiến quyết thắng

    Sẵn sàng đổ máu giành được tòan thắng

    Dân quân đang xung phong vào cung điện

    Đạp trên đầu tượng tên độc tài

    Còn y đang trốn chui như chuột


    TỪ Quảng trường Xanh, Tripoli ĐẾN Quảng trường Ba Đình, Hà Nội

    Không xa lại rất gần đó Vua Tập thể Đỏ ơi !

    *

    Gaddafi tham lam đọat dầu khí quốc gia

    Cướp mồ hôi nước mắt của người dân Lybia

    Gia tài kếch xù nay không thuộc về y nữa

    Giấc mơ chúa tể qua 42 năm cầm quyền phá sản !

    Gia đình Gaddafi ra tòa như gia đình Mubarak xứ Ai Cập

    Tấm gương kinh nghiệm sắt máu này

    Có làm Vua Tập thể Đỏ nơi Hà Nội ác mộng run không ?

    TỪ Quảng trường Xanh, Tripoli ĐẾN Quảng trường Ba Đình, Hà Nội

    Không xa lại rất gần đó em ơi !

    *

    Đừng hoang tưởng

    Đừng lầm những con cừu trắng không thích chính trị

    Đừng lầm những con cừu trắng an phận nhịn nhục đã quen

    Đừng lầm những con cừu trắng đang ngoan ngõan đi trên lề Phải

    Đừng lầm những con cừu trắng đang bức xúc mối hoạ Bắc phương

    Tầng lớp Tinh hoa Dân tộc nhìn xa

    Trí thức Việt đang đi đầu

    Cuối cùng sẽ bùng nổ !

    Nén mãi thì tức nuớc vỡ bờ

    Tất yếu là phải sụp đổ

    TỪ Quảng trường Xanh, Tripoli ĐẾN Quảng trường Ba Đình, Hà Nội

    Không xa lại rất gần đó Vua Tập thể Đỏ ơi !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    1. Quảng trường Xanh rất nổi tiếng ở Thủ đô Tripoli nơi tên độc tài khát máu Gaddafi điên cuồng hay đến diễn thuyết

  7. Pingback: Tin thứ Tư, 24-08-2011 | Dahanhkhach's Blog

  8. hoanginh nói:

    Bằng bạo lực trấn áp chính quyền có thể dẹp được 1,2,..cho đến n cuộc biểu tình nhưng kết quả sẽ chỉ có một : sự phẫn nộ sẽ chuyển thành lòng căm giận và sẽ đến một ngày như nhân dân Libye đang thực hiện . Nguyễn Trãi đã nói ” lật thuyền mới biết sức dân mạnh như nước “

  9. Pingback: Tin thứ Tư, 24-08-2011 « BA SÀM

  10. Thăng Long nói:

    Vũ Quốc Uy nói cho vui thế thôi, chứ PHE BIỂU TÌNH đang gặp nhiều khó khăn thực sự. Tôi nghĩ cái khó lớn nhất đó là sự “vô cảm” và sự gian dối, hèn nhát của đại bộ phận người VN. Các ông các bà trong bụng nghĩ một đường, nhưng khi bị chính quyền đụng tới lại nói một nẻo. Hèn nhát và vu cáo! Đấy là cái khó của PHE BIỂU TÌNH. Từ cái khó này bị chính quyền lợi dụng, đàn áp, PHE BIỂU TÌNH. “TAY KHÔNG CHỐNG GIẶC” thì khó vô cùng, bị CQ dẹp trong trứng nước. CSVN sẽ sử dụng mọi thủ đoạn, kể cả thủ đoạn hèn hạ nhất để đè bẹp PHE BIỂU TÌNH. Phải tính cách khác, phải bảo toàn và phát triển lực lượng, phải chồng “GIẶC HÈN” “GIẶC VÔ CẢM” để người dân tự làm chủ đất nước và vận mệnh của chính mình.

    Tuy nhiên so với trước đây, người dân đã bớt sợ hơn, đã xuất hiện nhiều gương mặt dám đối diện với CQ, dám chịu hy sinh để bảo vệ chân lý. Một trong những gương mặt đó là TS Cù Huy Hà Vũ.

  11. MINH HẰNG YÊU NUỚC nói:

    ĐỘCTÀI TRIPOLY ĐẦU HÀNHG NHÂN DÂN . HÀNỘI SẼ TỚI NAY MAI.
    http://www.bbc.co.uk/news/world-africa-14632674

  12. Tạ ơn bao Anh thư Anh hùng vô danh còn trong ngục tối

    Tâm bút thơ ơi xin đa tạ biết bao Tấm lòng

    Hôm nay tạ ơn PHƯƠNG BÍCH đặt chuyện nhà sau Chuyện Nước

    Tri ân BÙI THỊ MINH HẰNG bất khuất giữa sào huyệt giặc cỏ trong ….


    Thân thăm Nữ tướng biểu tình BÙI THỊ MINH HẰNG trong nhà tù HỎA LÒ, Hà Nội
    ==========================

    Khắc « Sát đát » trên tay Tòan Dân quân

    Một thời một thuở chống Nguyên Mông

    Nay Nữ tướng biểu tình lại bốn chữ :

    « Nợ Nước » bên vai trái trên Trái tim Hồng

    « Thù nhà » so nhẹ bên vai phải

    Xuống đường vì Hòang-Trường Sa Biển Đông

    Bất khuất con Bà Trưng cháu Bà Triệu

    Đối diện thách thức với kẻ thù trong

    Nhiệt tình như sóng triều Bạch Đằng

    Hà Nội đêm xanh Phố Cổ « Sáng Trăng »

    Hỏa Lò không làm « Trăng Sáng » mờ tỏ

    Anh thư vào trang Việt Sử vĩnh hằng

    Tiếng hô em đánh thức Thế hệ Trẻ

    Như tiếng Vĩ cầm thúc giục say hăng

    Vô cảm bàng quang trở mình sống dậy

    Em như tầu lớn mở đường phá băng

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  13. Dân Việt nói:

    Phản biểu tình ,một phép thử lòng mê tín của dân vào Đảng .Dân chúng hưởng ứng văn nghệ thử uy tín đảng vắng hoe .

    • kinh kha nói:

      Thật xuc động khi được xem đoạn video này.
      Tôi có một ý kiến nhỏ tránh bắt bớ mọi người xem có được không nhé:
      Là cứ 3-5 người buộc chặt tay nhau lại bằng thứ gì đó xem chúng nó làm kiểu gì để đưa được cả lên xe buýt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s