Người Buôn Gió – Forget me not

Lần đầu tiên viết bài viết mà dùng tiếng Anh làm tựa bài, thật ra mình không rành tiếng Anh, thậm chí cái tựa này mình viết thế mà cũng chẳng biết đọc thế nào cho đúng, chỉ hiểu cái nghĩa của nó khi một người bạn tù giải thích cho.

Đêm nay không ngủ, đêm thứ mấy rồi, mình không nhớ. Hình như là đêm thứ tư liên tiếp. Mỗi đêm một tâm trạng khác nhau.

Forget me not

Dòng chữ này lần đầu mình nhìn thấy, trên cánh tay của một người tù, trong một nhà tù. Đó chính là buồng 6b trại tạm giam số 1 Hà Nội. Mình hỏi người bạn tù dòng chữ này có ý nghĩa gì, anh ta bảo, tiếng Việt là ” xin đừng quên tôi”

Người bạn ấy đã nhiều lần ra tù, rồi lại vào tù. Anh ấy nói đời anh ấy ” tù là nhà, lệnh tha là nghỉ phép”. Mình là tự giác bên ngoài, hàng ngày mình chuyển quà cho các phạm nhân trong dãy 6-8, anh ấy không có quà. Mình thường bớt quà của các phạm nhân khác để cho anh ấy. Mình lấy của những phạm nhân nào mà quà nhiều, mỗi thứ một ít. Mỗi túi quà mình lấy chỉ một tẹo, nhưng nhiều túi cũng đủ thành túi quà cho anh ta. Anh ta thuộc diện mà tù gọi là ” Xăng Pha My”‘ mình không biết viết thế nào, những nghĩa của nó là ” không gia đình”

Có bao nhiêu bạn tù, và người không có quà rất nhiều. Mình cho quà anh, chỉ vì anh kể câu chuyện anh xăm dòng chữ Forget me not.

Anh ta có dáng trí thức, vì khéo tay hay táy máy nghịch ngợm vẽ vời, một lần anh ta thấy tờ vé số mình mua trật một số với giải ba. Số cuối cùng, tự nhiên anh ta nổi hứng thay con số đó và lĩnh được tiền. Từ đó anh ta cứ mua cả tập vé số, nếu thấy trật chỉ một vài con số nào đó, anh thay thế bằng số khác. Rất khôn, anh chỉ chọn giải tư, giải năm trở xuống cho ít khi bị để ý. Rồi đi đêm có ngày gặp ma, một lân sửa ẩu quá, người ta phát hiện, bắt giữ và anh vào tù.

Người yêu anh bỏ anh, gia đình anh vốn trí thức, gia giáo bỏ mặc anh. Họ coi anh là nỗi nhục, một thằng lường gạt chuyên nghiệp làm xấu mặt gia đình, cho mày chết. Lần đầu trong tù, không người thăm nom, không số má giang hồ, anh được làm chân lon ton hầu hạ các đại ca. Và các đại ca lên lớp cho anh về thói bạc bẽo của lòng người, rồi họ xăm cho anh dòng chữ đó trên tay. Nỗi uất hận theo anh từ đó, cuộc đời này có ai coi anh là gì đâu, người thân, người yêu còn chả thèm ngoảnh mặt, cái suy nghĩ tiêu cực ấy đẩy anh dấn sâu vào cuộc đời của gã giang hồ lưu manh. Ra tù anh làm vé xe giả, rồi cao cấp hơn là đăng ký xe giả, sổ đỏ giả. Tù cứ thế liên miên, lần sau dài hơn lần trước.

Bọn tù gọi anh là ” đôi bàn tay vàng”

Đêm tôi ngồi viết thơ, dưới ánh đèn đỏ quạch của nhà tù, khi các phạm nhân khác đã ngủ. Có giấy bút và ngồi làm hí hoáy viết khi các bạn tù khác đang ngủ không phải là ai cũng làm được. Các đại ca trong buồng, đầu gấu đều phải trông chờ tôi ” xe cộ” ( nghĩa là đổi chác, mua bán’) các thứ khan hiếm như thuốc lào, lá, chất đốt…cho nên họ để tôi tự do. Vì nếu không thoải mái, tôi xin đi sang buồng khác.

Bài thơ đầu tiên trong đời như thế này

Con sẽ về thôi Mẹ thương ơi

Dù cho cách trở một phương trời

Sa cơ, lỡ bước đời lao ngục

Trăm đắng phần con, vạn xót lòng người

Forget me not từ chỗ nằm giơ cánh tay lên, đó là dấu hiện xin phép được nhỏm dậy. Luật tù ngặt nghèo, đến giờ nằm phải nằm hết, trừ các tay anh chị. Chúng sợ tù khác đâm trộm chúng. Tay anh chị trực buồng thấy tôi thức nhờ tôi canh hộ để hắn ngủ, tôi phất tay hiệu cho Forget me not được nhỏm dậy, anh ta chỉ hướng vệ sinh, tôi gật đầu. Vệ sinh xong anh đi về chỗ nằm, tôi thấy buồn vẫy tay anh lại, lấy thuốc lào, giấy báo bảo anh vê làm điếu hút chuyện trò. Anh nhìn câu thơ đầu tiên tôi viết , ngẫm nghĩ lúc rồi nói

– Đúng là mình đi cay đắng một, người thân ở nhà cay đắng gấp vạn lần. Nhưng có những người thân tốt, mình mới thành người tốt được. Lúc đó anh mới kể vì sao anh xăm dòng chữ đó.

Sáng nay cùng Vinh Nguyen đến trại tam giam số 1 Hà Nội, tôi lặng người ngắm nhìn nơi mà tôi đã từng ở đây khi chỗ này vừa mới xây xong, gần 20 năm trôi qua rồi.

Từ đó đến nay, chị tôi,em tôi đã từng ở đây. Hôm nay thì các bạn tôi cũng ở đây. Nơi đây chính là nơi tôi đã phải trải qua trong những hoàn cảnh khác nhau, là người nhận quà, là người gửi quà.

Người tù lần đầu tiên rất coi trọng tình cảm mà người bên ngoài dành cho mình, nói gì thì nói, tù nào cũng mong mỏi được nhận túi quà, được câu thăm hỏi chuyển qua bạn tù hay ai đó. Họ sợ nhất mình bị lãng quên. Quên lãng người khác trong lúc họ bị sa cơ là điều cực kỳ tệ hại, số phận đã chém cho họ một nhát dao cho dù đó là sai trái của tự họ, nhưng sự thờ ơ của người thân, bạn bè sẽ khiến vết chém ấy thành vết thương vĩnh viễn không bao giờ lành trong lòng họ.

Có một vài người bản lĩnh, họ hiểu và vượt qua. Nhưng đa số không chế ngự được lòng mình.

Hôm nay tôi cũng chứng kiến được lòng người, đó là tình cảm của những người đi biểu tình Trung Quốc, nhiều người sốt sắng đêm ngày quan tâm đến các anh chị em trong tù. Cho dù bên ngoài thậm chí họ còn chưa nói chuyện lần nào với nhau, lúc gửi quà ở quận Hoàn Kiếm, tôi ngỡ ngàng khi thấy người phụ nữ nào đó xếp hàng trước tôi đang đề nghị gửi quà cho chị Minh Hằng và Bích Phượng. Hỏi ra mới biết chị là mẹ của hai cháu bé cũng đi biểu tình, tôi nhìn chị điếng người vì khâm phục. Nếu đã trải qua rồi, mới thực sự biết khâm khục chị. Vì một người từ bé sống trong môi trường không liên quan gì đến nhà tù, thường thì họ sợ hãi, xa lánh, ngại ngùng. Nhất là tội danh liên quan đến ” chính trị” càng không ai muốn dây. Thế mà người phụ nữ ấy đi gửi quà quyết liệt như người trong kia là ruột thịt của mình.

Cho dù rất cố gắng, chúng tôi vẫn chưa gửi được tấm lòng của mình đến với các anh chị em. Nhưng dù thế nào, tin chắc rằng những người đã sát cánh với các anh chị em trong các buổi tuần hành không bao giờ quên lãng anh chị em. Chúng ta chỉ may mắn hơn họ là chúng ta chưa bị bắt như họ mà thôi, giữa chúng ta và những người trong đó chả có gì khác biệt. Quên họ tức chúng ta quên chính chúng ta.

Đêm nay nghĩ rất nhiều, ký ức và hiện tại, tư duy quá lộn xộn. Chỉ mong đêm chóng qua để mai đến các nơi giam giữ xem bạn mình thế nào.

Ai đó nói với mình, báo HNM, báo ANTD có đưa mấy công dân tốt phê phán về biểu tình này nọ.

Tin chắc rằng lúc những công dân tốt đó có làm sao, sẽ chả có được tình cảm như các bạn mình. Nghĩ thế là đủ .

Theo Nguoibuongio

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

&nbsp

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to Người Buôn Gió – Forget me not

  1. SINH VIÊN HÀNỘI nói:

    Nguoibuongio:” Chúng ta chỉ may mắn hơn họ là chúng ta chưa bị bắt như họ mà thôi, giữa chúng ta và những người trong đó chả có gì khác biệt. Quên họ tức chúng ta quên chính chúng ta.”

    -Chính xác ! Nay, hàng triệu dân bị mất đất mất nhà, thành dân oan. Ngày mai là tới phiên ta… Chúng ta là DÂN OAN sắp thành…vì đất nhà ta do nhà nuớc quản lý …
    Nhà nuớc lại chĩ là một BĂNG ĐÃNG dẫm lên pháp luật…

  2. Thăng Long nói:

    “Khổ đau nhiều mới yêu thương lắm
    Quen vượt trùng dương lái vững tay” (*)

    Anh đã từng sống chốn tù đày
    Hiểu thế nào lẽ phải, điều hay
    Còm cõi mong quà người nhà tới…
    Thương người tù – hỏi có mấy ai?

    Tôi cảm phục anh tấm lòng thành
    Nhiều đêm không ngủ, bạc đầu xanh
    Trái tim ứu máu chia nhiều nửa
    Cho bạn, cho đời, cho Thế nhân…

    “Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
    Trái tim lầm chỗ để trên đầu
    Nỏ thần vô ý trao tay giặc
    Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…” (**)

    Ta đang sống những ngày khổ đau
    “Trái tim nhầm chỗ để trên đầu”
    Giặc Tàu truyền kiếp không hề khác
    Xin các người hãy tỉnh giấc mau.

    Dân tộc Việt Nam là ĐỒNG BÀO
    Hãy cùng đoàn kết, hãy cùng nhau
    Đánh kẻ thù chung quân Phương Bắc
    Vững bền Âu Lạc mãi về sau.

    Đừng bắt bớ nhau chúng nó cười
    Chia 5 sẻ 7… khổ muôn nơi,
    Vợ phải lìa chồng, con lìa mẹ
    Oán hận chất chồng muôn trùng khơi!

    “Chân lý, mặt trời soi sáng mãi
    Lỗi lầm âu cũng bóng mây qua
    Lương tâm đều vẫn trong như ngọc
    Tình nghĩa anh em lại một nhà”. (***)

    Mấy câu thơ mộc mạc, nôm na
    Gửi anh “Lái Gió”, gửi Đảng ta
    Mượn Thơ Tố Hữu ôn chuyện cũ
    Cũng là chuyện đang ở quanh ta!

    (*), (**). (***): Các câu thơ trong Bài thơ ‘Tâm sự” của Tố Hữu trả lời một bạn Nhà văn nước ngoài, tháng 2/1967.

  3. Hoài hận nói:

    ngưòi buôn gió là ai? có phải là tên điên khùng, nhãm nhí …

    • fan hâm mộ người buôn gió. nói:

      ” tên điên khùng , nhảm nhí …” đó là thần tượng của chúng tôi đó. Hận hoài hoài ạ (” hận hoài” thì làm sao tỉnh táo mà chê người khác điên khùng nhỉ ? )
      Một tấm lòng son sắt, một văn phong tuyệt vời, đó là những gì mà chúng tôi nhận ra được tư anh Lái gió.

  4. Cong Ly nói:

    Do not forget me, please : Xin đừng quện tôi.
    Forget-me-not : Cây tai chuột, có hoa thường màu xanh. (Theo chú thích trong tự điển Anh – Việt)

  5. lúc gửi quà ở quận Hoàn Kiếm, tôi ngỡ ngàng khi thấy người phụ nữ nào đó xếp hàng trước tôi đang đề nghị gửi quà cho chị Minh Hằng và Bích Phượng.


    Hỏi ra mới biết chị là mẹ của hai cháu bé cũng đi biểu tình, tôi nhìn chị điếng người vì khâm phục.

    ==== >>

    http://danlambaovn.blogspot.com/2011/08/viet-ve-mot-gia-inh-tu-uc-ve-tham-gia.html

    CÓ PHẢI bà VIỆT KIỀU ĐỨC có hai con gái ĐI BIỂU TÌNH ?? ? TẤT CẢ VIỆT KIỀU VỀ NƯỚC MÀ NHƯ THẾ THÌ HAY BIẾT MẤY !

    Đừng làm VỊT KÌU áo gấm về LÀNG cỡi NGỰA CÁI chân dài XEM HOA ĐỘC !!!

    Nếu đã trải qua rồi, mới thực sự biết khâm khục chị.

    Vì một người từ bé sống trong môi trường không liên quan gì đến nhà tù, thường thì họ sợ hãi, xa lánh, ngại ngùng. Nhất là tội danh liên quan đến ” chính trị” càng không ai muốn dây. Thế mà người phụ nữ ấy đi gửi quà quyết liệt như người trong kia là ruột thịt của mình.

  6. hong phi nói:

    Lái gió à. rất muốn gửi quà cho mọi người.Nhưng gặp em ở đâu được nhỉ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s