Nguyễn Ngọc Già – Sửa Hiến pháp là mệnh lệnh của Dân tộc & Tổ quốc Việt Nam

Nguyễn Huy Canh viết:

Tôi cho rằng, hạn chế của điều 4 Hiến Pháp 1992 chính là ở chỗ này: Đảng chỉ là một tổ chức chính trị xã hội chứ không phải là một lực lượng lãnh đạo (toàn xã hội).

Tác giả Phạm Viết Đào cho biết cảm giác chưa an tâm về ý kiến của ông Nguyễn Huy Canh, nên bài viết “Về điều 4 Hiến pháp 1992” đã được đưa lên để rộng đường dư luận và mong có thêm các ý kiến khác nhằm làm sao từng người dân có thể tham gia vào vấn đề sửa đổi Hiến pháp 1992 đảm bảo được thực chất “Quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân” trong bối cảnh xã hội VN đang thay đổi từng ngày. Trên tinh thần đó, người viết bài xin có ý kiến gồm 2 phần: tóm tắt các ý kiến của tác giả Nguyễn Huy Canh và trình bày ý kiến cá nhân của bản thân.

I. CÁC LUẬN ĐIỂM CHÍNH CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN HUY CANH:

1. Quốc Hội khóa XIII có rất nhiều việc hệ trọng phải làm, trong đó có việc sửa đổi HIẾN PHÁP 1992 (sau đây xin gọi tắt là HP).

2. Theo tác giả, việc sửa đổi HP nói chung và điều 4 nói riêng làm sao vừa đảm bảo “củng cố, tăng cường và nâng cao sức chiến đấu và lãnh đạo của Đảng”, lại vừa đáp ứng đòi hỏi của thực tiễn là “phản ánh được lợi ích dân tộc, và phù hợp với logic vận động của HIỆN THỰC TUYỆT ĐỐI” (*). Tác giả cũng chỉ ra hạn chế của điều 4: xem ĐCSVN là tổ chức chính trị – xã hội, không phải là “lực lượng lãnh đạo” toàn xã hội???!!! Tác giả khẳng định “không thể luật hóa điều 4HP được”, vì làm thế là “tước bỏ (hoặc ít ra là hạn chế) quyền lãnh đạo của Đảng, là biến Đảng ta thành một quyền lực trừu tượng, thành hư quyền”. Tác giả cũng nói, có thể chỉnh sửa điều 4 cho phù hợp với logic của lí thuyết quyền lực và thực tiễn chính trị tại VN hiện nay, đồng thời cho rằng “cần có một bộ luật về chính đảng”(nhưng đừng nên nhầm lẫn điều này với việc luật hoá điều 4). Tuy vậy, tác giả lại không nói rõ sự khác biệt cơ bản (để đừng nhầm lẫn) giữa việc luật hóa điều 4 và “một bộ luật về chính đảng”, cũng như không cho thấy chỉnh sửa điều 4 như thế nào mới “phù hợp với logic của lý thuyết quyền lực và thực tiễn chính trị” tại Việt Nam.

3. Tác giả phân tích để chỉ ra những lạc hậu, lỗi thời của hệ thống ( và bộ máy) quyền lực ĐCSVN (tính cho đến nay nó chỉ phù hợp với thời chiến). Từ đó, ĐCSVN trở thành “vua tập thể” (lấy ý của ông Nguyễn Văn An) cùng các hệ lụy tai hại kéo theo. Tuy vậy, tác giả cho rằng quyền lực chính trị (của ĐCSVN) và quyền lực Nhà nước hiện nay đang tồn tại song song, do đó mong ĐCSVN “mạnh dạn hoá thân cấu trúc quyền lực ấy của mình vào bộ máy nhà nước” cũng như “các nhà lãnh đạo ĐCSVN “cần sáng suốt hiểu ra rằng nhà nước phải là, chính là hình thức tồn tại duy nhất của quyền lực Đảng” (**)

4. Tác giả đề xuất một mô hình hệ thống quyền lực sao cho hợp lý, khoa học nhất bằng mấu chốt quan trọng: “Nguyên thủ quốc gia- người đứng đầu cơ quan hành pháp (Chủ tịch hoặc Tổng thống) có quyền lựa chọn, chỉ định Thủ tướng. Thủ tướng không nhất thiết phải là một đảng viên của Đảng. Nguyên thủ quốc gia và CP hoạt động theo nguyên tắc chế độ trách nhiệm cá nhân và theo những qui định của HP, pháp luật”.

Tóm lại,tác giả Nguyễn Huy Canh mong muốn ĐCSVN (làm sao) vừa giữ vững vai trò lãnh đạo thực quyền, xuyên suốt thông qua hình thức “Nguyên thủ Quốc gia” [có lẽ vừa là TBT vừa là Chủ tịch (hay tổng thống)] nghĩa là mọi quyền lực tập trung vào ĐCSVN nhưng lại vừa ĐẢM BẢO đáp ứng ĐƯỢC LỢI ÍCH DÂN TỘC, mặc dù tác giả nhận rõ vai trò quan trọng của tư pháp phải đạt được tính độc lập (cần phải “phi đảng hóa”).

II. SỬA HIẾN PHÁP LÀ MỆNH LỆNH CỦA DÂN TỘC VÀ TỔ QUỐC:

Trước tiên, tác giả Nguyễn Huy Canh không nên né tránh việc sửa đổi HP bằng cách cho đó là việc của Quốc hội (ngay câu mở đầu). Hãy nhìn thẳng vào thực tế (ĐCSVN buộc phải) sửa đổi HP là kết quả cả một quá trình đấu tranh, đòi hỏi quyết liệt và phải trả giá bằng nhiều hy sinh mất mát của dân tộc Việt Nam (ít nhất 20 năm qua, tính từ HP). Nhìn vào danh sách chính thức của 30 thành viên thuộc Ủy Ban sửa đổi HP (1), chúng ta đều thấy 100% là đảng viên ĐCSVN. Quốc hội lại luôn tổ chức bầu cử sau đại hội ĐCSVN, cũng như 90% đại biểu QH là đảng viên ĐCSVN, điều đó chứng tỏ ĐCSVN xem đất nước này là CỦA RIÊNG như một “luật bất thành văn”!

Tác giả Nguyễn Huy Canh đã bày tỏ nhiều luận điểm mâu thuẫn nghiêm trọng. Mâu thuẫn nghiêm trọng nhất, vừa muốn ĐCSVN (làm sao) vẫn giữ quyền cai trị độc tôn lại vừa (cần) đáp ứng được LỢI ÍCH DÂN TỘC, trong khi (lại) CHỐI BỎ vai trò ĐCSVN (là tổ chức chính trị – xã hội (chứ) không phải là LỰC LƯỢNG LÃNH ĐẠO)???!!!. Tác giả khá hoang tưởng khi cho rằng LỢI ÍCH của Dân tộc Việt Nam hoàn toàn có thể trùng khớp với LỢI ÍCH ĐCSVN. Hiến pháp phải và chỉ đặt LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN TRÊN TẤT CẢ CÁC LỢI ÍCH (dù cho lợi ích của đảng phái), chỉ có như thế Quyền phúc quyết của dân tộc mới đúng thực chất cần phải có. Hoang tưởng tiếp theo của tác giả Nguyễn Huy Canh chính là (làm sao) ĐCSVN nắm thực quyền nhưng lại “phi đảng hóa” vai trò của Tư pháp và một Thủ tướng không nhất thiết là đảng viên ĐCSVN.

Tiếp tục thực hiện việc “đảng hóa” trong HIẾN PHÁP (bất kể là đảng nào) thì Việt Nam tiếp tục tình trạng phi dân chủ.

Điều 4 HP:

Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Việc buộc phải đưa Hiến pháp 1992 ra sửa đổi là yêu cầu khách quan, xuất phát từ đòi hỏi của xã hội ngày càng tiến bộ theo hướng văn minh, hiện đại, dân chủ, bởi Việt Nam đã thay đổi quá nhiều theo hướng hội nhập Quốc tế ngày càng sâu rộng, qua hai sự kiện quan trọng bậc nhất trong 20 năm qua:

– Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận và bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

– Việt Nam chính thức gia nhập tổ chức WTO.

Sửa đổi Hiến pháp làm sao bảo đảm chuyển hóa xã hội Việt Nam tiến tới dân chủ trong ôn hòa với thời gian ngắn nhất (có thể) lại không trả thù, bạo loạn, chính là mục tiêu tối thượng đặt ra cho ĐCSVN. Đó là mong muốn của tất cả mọi người, bất luận đảng viên hay công dân bình thường, đặc biệt trước tình hình an nguy Tổ Quốc chưa bao giờ bị đe dọa nghiêm trọng như hiện nay.

Vậy, ĐCSVN phải xác định việc sửa đổi Hiến pháp là MỆNH LỆNH của dân tộc Việt Nam, là TRÁCH NHIỆM, BỔN PHẬN của ĐCSVN, cũng là NHU CẦU SỐNG CÒN của ĐCSVN.

Đại đa số người Việt Nam đều không muốn máu đổ, trả thù thêm nữa, do đó, theo logic không hề muốn tiêu diệt ĐCSVN. Điều quan trọng bậc nhất là triệt tiêu chế độ độc tài. Xin nhấn mạnh, triệt tiêu chế độ độc tài không đồng nghĩa tiêu diệt ĐCSVN (bằng chứng tại nhiều nước trên thế giới, ĐCS vẫn hoạt động bình thường).

Luật pháp do con người tạo ra, tất nhiên không bao giờ có một hệ thống Luật pháp hoàn chỉnh tuyệt đối. Đó là tính vận động liên tục trong triết học. Ví dụ, Hoa Kỳ (quốc gia được xem là chuẩn mực về Luật pháp trên thế giới) phải đến khi bị nạn khủng bố 11/9 mới có nhu cầu tạo ra luật mới: Luật Yêu Nước.

Theo tác giả Nguyễn Huy Canh, nhu cầu kiến thiết một hệ thống chính trị mới phù hợp với xã hội VN hiện nay quan trọng hơn nhiều so với việc sửa đổi Hiến Pháp. Tuy vậy, có vẻ tác giả rơi vào vòng lẩn quẩn và mấu chốt bế tắc ở chỗ: tác giả không nhắc gì đến tính dân chủ.

Xin nhớ:

Hiến Pháp không tạo nên dân chủ, mà chính dân chủ tạo nên hiến pháp.Benjamin Barber

Tuy nhiên, “không thể luật hóa điều 4” của Nguyễn Huy Canh là đúng. Bởi lẽ, nó sẽ bất khả thi ngay lập tức (khi vừa ban hành) với một hệ thống chính trị vừa ngang vừa dọc, toàn bộ đều là đảng viên ĐCSVN. Nói cách khác, ĐCSVN tự thân đã len lỏi quá sâu và thật lâu vào từng mạch máu xã hội, ảnh hưởng nghiêm trọng trên từng lĩnh vực lớn nhỏ, ngay cả điều tưởng chừng vô hại (ví dụ cái khăn quàng đỏ của thiếu nhi). Điều này (luật hóa điều 4) cũng mâu thuẫn với ý kiến “phi đảng hóa” nền Tư pháp của Nguyễn Huy Canh(!)

Câu hỏi cần đặt ra cho ĐCSVN:

– Nền tảng tư tưởng nào mang tính quyết định để trở thành tiền đề cho việc sửa HP? Phải chăng chỉ có tư tưởng “lợi ích dân tộc là tuyệt đối”?

– Nếu thực là vậy, bằng cách nào Hiến pháp (mới) nhanh chóng và nghiêm túc đi vào cuộc sống bằng những bộ luật khả thi?

– Hệ thống Tư pháp đã đến lúc (dù quá muộn) phải “phi đảng hóa”?

– Công cụ bảo vệ Tổ Quốc, giữ gìn an ninh xã hội (tức là Quân đội và Công an) thay vì thấm nhuần “trung với đảng” và “còn đảng còn mình” có quá muộn để hiểu “Còn Tổ Quốc (mới) còn mình”?

III. KẾT:

Phải chăng, sửa đổi HP là cơ hội (trăm năm có một) để vừa tránh được sự tan nát của ĐCSVN (trong đổ máu) vừa bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam, vừa mang lại dân chủ ôn hòa cho Dân tộc Việt Nam?

Có đáng tiếc không, khi một lần nữa chúng ta nhắc lại: Dân tộc Việt Nam đã bỏ qua nhiều cơ hội để làm cho đất nước trở thành một Quốc gia: DÂN CHỦ – VĂN MINH – DÂN MẠNH – NƯỚC GIÀU?

Nguyễn Ngọc Già
_______________

http://www.baomoi.com/Danh-sach-30-thanh-vien-Uy-ban-sua-doi-Hien-phap/122/6764472.epi (1)

(*) Hẹn dịp khác để nói về “vận động hiện thực tuyệt đối” là cách dùng từ ngữ triết học không rõ ràng lắm, bởi lẽ “vận động là tuyệt đối, đứng yên là tương đối” (a). Vì vận động bao hàm tính hiện thực tại từng thời điểm mà sự vật hay hiện tượng đang xảy ra vào lúc đó, nên khái niệm “vận động hiện thực tuyệt đối” nghe tối nghĩa, vì nếu vận động hiện thực mang tính tuyệt đối (phải ý tác giả là thế?), lúc đó nó đã đứng yên (mâu thuẫn). Do đó, tôi nghiêng về ý nghĩa tác giả đang muốn nói “vận động là tuyệt đối” và mọi tư duy, hành vi, hành động đều nên đặt dưới góc nhìn vận động. http://www.wattpad.com/1430681-c%C3%A2u-4-c%C3%A1c-quy-lu%E1%BA%ADt-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-c%E1%BB%A7a-ph%C3%A9p-bi%E1%BB%87n-ch%E1%BB%A9ng-duy (a)

(**) Ý nghĩa này nghĩa là: Tổng bí thư và Chủ tịch nước (Tổng thống) do 1 người đảm nhiệm (như Trung Quốc). Đây cũng là ý kiến của ông Nguyễn Trung (cựu Đại sứ VN tại Thái Lan) trước đây và GS. Chu Hảo gần đây. Ý kiến này chỉ khả thi và đúng thực chất trong một chế độ dân chủ đa đảng và tam quyền phân lập đúng nghĩa.

_______________________________________

 

Nguyễn Huy Canh – VỀ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP 1992

 

Phamvietdao.net:Đây là một vấn đề lớn đang được nhiều người suy nghĩ; những điều tác giả Nguyễn Huy Canh viết ra sau đây, bản thân chủ blog cũng chưa cảm thấy yên tâm; đã trao đi đổi lại nhiều lần mong tác giả trình bày rõ hơn, cụ thể hơn, nâng cao hơn… để cho giá trị của góp ý đạt được cái đích mong muốn…Nguyễn Huy Canh nguyên là cán bộ giảng dạy tại một trường Đảng địa phương (trung cấp chính trị), hết sức quý trọng ý kiến của anh, mặc dù chưa thật thỏa mãn trước những điều mà anh đặt ra và kiến giải, song cũng xin đưa lên mạng để mong được rộng đường dư luận và mong nhận được các ý kiến thảo luận khác…

Kính gửi:

– Các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước
– Các chính trị gia
– Cùng tất cả những ai quan tâm tới hiện tình đất nước…

– Theo tôi Điều 4 Hiến pháp cần chỉnh sửa để hiến định khâu nhân sự của Đại hội Đảng, đây là một bước chuẩn bị nhằm hiện thực hoá quyền lực của Đảng thông qua bầu cử của nhân dân. Đại hội Đảng lựa chọn ra những đại biểu ưu tú, những ứng cử viên sáng giá giới thiệu cho nhân dân lựa chọn (lần 2); nhân dân sẽ bầu cử Nguyên thủ quốc gia theo chế độ phổ thông đầu phiếu (có chương trình tranh cử) do Đảng giới thiệu và bầu cử QH. Phải thông qua lá phiếu của nhân dân thì quyền quản lý nhà nước của Đảng mới là quyền hiến định; Còn như hiện nay là “Đảng định “…

– Nguyên thủ quốc gia – người đứng đầu cơ quan hành pháp (Chủ tịch hoặc Tổng thống) có quyền lựa chọn, chỉ định Thủ tướng. Thủ tướng không nhất thiết phải là một đảng viên của Đảng. Nguyên thủ quốc gia và CP hoạt động theo nguyên tắc chế độ trách nhiệm cá nhân và theo những qui định của HP, pháp luật.

Quốc Hội khóa XIII có rất nhiều việc hệ trọng phải làm, trong đó có việc sửa đổi HIẾN PHÁP 1992.

Sửa đổi HP1992 có rất nhiều điều phải quan tâm đặt ra cho các chính trị gia, các nhà luật học. Tôi cho rằng, HP với tính cách là TUYÊN NGÔN chính trị của một QUỐC GIA, một DÂN TỘC chỉ có thể có một sự chỉnh sửa hoàn chỉnh đáp ứng được những đòi hỏi của thực tiễn khi chúng ta có một quan niệm, một tư tưởng chính trị dẫn đường có tính hệ thống phản ánh được lợi ích dân tộc, và phù hợp với logic vận động của HIỆN THỰC TUYỆT ĐỐI. Không đạt tới cái logic ấy, tôi e rằng chúng ta sẽ lại chỉ có một sản phẩm chắp vá đầy tính kinh nghiệm vụn vặt, hoặc dập khuôn ở đâu đó…

Điều 4 HP và việc có nên chỉnh sửa nó hay không chính là tư tưởng chính trị có tính dẫn đường như thế.

Tôi được biết có rất nhiều chính trị gia (có chính kiến khác nhau) đều mong muốn và đưa ra yêu cầu về việc luật hóa nó (ít ra cũng phải bằng một đạo luật như ý kiến của cựu đại biểu NGUYỄN MINH THUYẾT)

Bỏ hay luật hóa nó không thể được viết ra như một nhu cầu cảm tính (hay bức xúc) trước những hạn chế và hệ lụy mà nó gây ra mà phải bắt đầu, theo tôi, từ cách mà chúng ta kiến thiết mô hình chính trị đã có từ hơn 50 năm nay đã lỗi thời sau bao biến chuyển của thực tiễn nước nhà có tính cách bản thể học từ trong sự vận động của HIỆN THỰC KHÁCH QUAN…

Trước hết phải nhận thấy việc đổi mới hệ thống chính trị dĩ nhiên đã trở thành yêu cầu bức thiết của xã hội, và cũng là nhiệm vụ trọng tâm của công tác xây dựng Đảng nhằm củng cố, tăng cường và nâng cao sức chiến đấu và lãnh đạo của Đảng.

Tôi xin bắt đầu từ cấu trúc quyền lực của Đảng. Xét theo chiều từ cao xuống, về mặt lý thuyết chúng ta có Đại hội Đảng toàn quốc là cơ quan quyền lực cao nhất, đến Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và cuối cùng là Tổng Bí thư.

Cấu trúc quyền lực này cũng đồng thời trên thực tế là quyền lực chính trị cao nhất của đất nước, của xã hội. Vì điều thực tế này đã làm cho cấu trúc trên ngày càng bộc lộ nhiều bất cập. Sự hạn chế của nó có thể được xem như đã đến mức trở thành vật cản trên con đường phát triển của chính bản thân Đảng và của dân tộc. Đó là:

1. Cấu trúc trên được sinh ra phù hợp với thời kỳ đất nước có chiến tranh, và đặc biệt sức mạnh của nó càng được củng cố trong giai đoạn có sự tồn tại của cơ chế quản lý hành chính, quan liêu, bao cấp.

Sau hơn 50 năm đất nước đã có nhiều thay đổi lớn, cấu trúc đó đã trở thành giáo điều trước xu thế dân chủ hoá đời sống xã hội trên các lĩnh vực kinh tế – văn hoá – chính trị ngày càng mạnh mẽ. Người dân, xã hội đã nhận thấy rằng cấu trúc quyền lực cao nhất của xã hội thì người dân nhất định phải được tham gia sinh hoạt chính trị, tham gia vào quá trình kiến tạo, hình thành cấu trúc quyền lực trên đây bằng lá phiếu của mình (đây là cốt lõi của chế độ dân chủ chính trị ). Sự phát triển của nhu cầu trên càng bộc lộ sâu sắc sự bất cập giữa lý thuyết về quyền lực(khép kín) của Đảng và những quy định của Hiến pháp về dân chủ.

2. Trong thực tiễn cấu trúc quyền lực trên lại diễn ra theo chiều ngược lại. Điều đó đã phản ánh lý thuyết không chỉ ra được bản chất công cụ của quyền lực. Vì vậy sự tồn tại bên cạnh và tách rời của cấu trúc trên trong quan hệ với quyền lực nhà nước đã làm cho quyền lực nhà nước trong rất nhiều trường hợp, cũng như xét theo bản chất, trở thành quyền lực trừu tượng, thành hư quyền. Nhiều người đã gọi quyền lực Nhà nước là hình thức,là tượng trưng ,(phụ thuộc) bởi sự áp đặt và lấn sân của cấu trúc trên.

Sự áp đặt chủ trương, đường lối, ý chí quyền lực của Đảng lên nhà nước là điều diễn ra đương nhiên. Hệ lụy của tình thế đó nhiều khi đã biến Đảng ta (ở nhiều cấp) thành những ông vua của thời hiện đại (theo cách diễn đạt của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An).

Ông Nguyễn Văn An cũng như nhiều người khác đã cố gắng tìm ra lời giải cho bài toán chính trị trên đây bằng việc quy về yêu cầu luật hoá điều 4 Hiến pháp. Với ý muốn vạch ra giới hạn cho Đảng, chỉ ra đâu là công việc của Đảng, đâu là của nhà nước; rằng Đảng được quyết cái gì, không được quyết cái gì …

Tư duy chính trị triệt để chỉ ra rằng không thể luật hoá Điều 4 (dù chỉ bằng một đạo luật) với ý muốn, với nội dung đó được. Bởi vì tôi ý thức một cách sâu sắc rằng một chính đảng muốn trở thành quyền lực chính trị của xã hội thì chính đảng ấy phải nắm giữ, phải chi phối được quyền lực nhà nước (suy nghĩ về một quyền lực chính trị bên cạnh quyền lực nhà nước là một sự mơ hồ và không tưởng của tư duy chính trị).

Vì vậy yêu cầu luật hoá Điều 4, trên lí thuyết cũng như thực tế là nhằm tước bỏ (hoặc ít ra là hạn chế)quyền lãnh đạo của Đảng, là biến Đảng ta thành một quyền lực trừu tượng, thành hư quyền. Điều này cũng đau khổ chẳng kém gì nỗi đau của nhà nước mà ta đã và đang trải qua.

Vậy con đường nào để nhân dân tham gia vào quá trình kiến tạo quyền lực cao nhất trong Đảng bằng lá phiếu ? Con đường đổi mới nào để vừa giữ được vai trò lãnh đạo của Đảng đối với nhà nước, nhưng không rơi vào chế độ quân chủ chuyên chế tập thể , nghĩa là vẫn bảo đảm được quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân như những chính thể cộng hòa của xã hội hiện đại, tiên tiến hiện thời?

Không thể đổi mới theo cách cải tiến, thử nghiệm của tư duy kinh nghiệm vẫn làm. Đây là vấn đề thuộc về Hệ thống và do đó việc đổi mới nó phải được xây dựng trên tư duy logic chính trị.

Trên chiều hướng đó, tôi cho rằng để giữ vững sự lãnh đạo của mình, đã đến lúc Đảng ta phải dũng cảm vượt lên chính mình, dũng cảm phá bỏ mô hình quyền lực đã cũ (theo cách kiến tạo, tổ chức BCHTW, BCT, BBT…), mạnh dạn hoá thân cấu trúc quyền lực ấy của mình vào bộ máy nhà nước.(Tôi mong muốn các nhà lãnh đạo của chúng ta cần sáng suốt hiểu ra rằng nhà nước phải là, chính là hình thức tồn tại duy nhất của quyền lực Đảng)

Điều đó có nghĩa rằng công tác nhân sự của các lần Đại hội không phải là ở chỗ bầu ra BCHTW cũng như sắp xếp (dự định) các chức danh chủ yếu của bộ máy nhà nước.

Nhân sự của Đại hội là một bước chuẩn bị nhằm hiện thực hoá quyền lực của Đảng thông qua bầu cử của nhân dân. Đại hội lựa chọn ra những đại biểu ưu tú, những ứng cử viên sáng giá giới thiệu cho nhân dân lựa chọn (lần 2) qua bầu cử Nguyên thủ quốc gia theo chế độ phổ thông đầu phiếu (có chương trình tranh cử) và bầu cử QH.

Trong Quốc hội hình thành tổ chức Đảng Đoàn QH (giống như Bộ Chính trị) đó là cơ quan chỉ đạo, lãnh đạo mọi hoạt động của Quốc hội.

Nguyên thủ quốc gia – người đứng đầu cơ quan hành pháp (Chủ tịch hoặc Tổng thống) có quyền lựa chọn, chỉ định Thủ tướng. Thủ tướng không nhất thiết phải là một đảng viên của Đảng. Nguyên thủ quốc gia và CP hoạt động theo nguyên tắc chế độ trách nhiệm cá nhân và theo những qui định của HP, pháp luật.

Tính thống nhất của quyền lực chính trị trước đây được tổ chức trong cấu trúc quyền lực của Đảng và ánh xạ vào nhà nước trong hình thức tam quyền phân công đã dẫn đến một mô hình quyền lực tập quyền chuyên chế (như đã phân tích ở trên) .Tôi cho rằng, hạn chế của điều 4 HP1992 chính là ở chỗ này: Đảng chỉ là một tổ chức chính trị xã hội chứ không phải là một lực lượng lãnh đạo (toàn xã hội). Chỉ trở thành lực lượng lãnh đạo khi đảng chuyển hóa thành ĐẢNG CẦM QUYỀN, và với tư cách này, ĐCS trở thành lực lượng lãnh đạo nhà nước theo từng nhiệm kì (khoảng giao giữa 2 nhiệm kì, quyền lực chính trị này không còn hoàn toàn thuộc về Đảng như trước khoảng giao thời- có thể chỉ là thời gian ngắn). Chỉ có thể khắc phục được tính độc quyền (hay chuyên quyền) của quyền lực chính trị, làm cho quyền lực thuộc về nhân dân một cách thực chất; chúng ta sẽ tìm thấy lời giải, kinh nghiệm trong lịch sử nhà nước pháp quyền hiện đại bằng cách xây dựng quyền lực TƯ PHÁP là một cơ chế độc lập với QH và CP. Tư pháp là một cấu trúc quyền lực phi đảng hóa, và có tính chuyên nghiệp (phi nhiệm kì). Chính nó duy trì tính liên tục của quyền lực chính trị của nhân dân, và cũng là quyền lực đối trọng trong mối tương quan với QH và CP

Như vậy, có thể đi đến kết luận: không thể luật hóa điều 4HP được. Mà chỉ có thể chỉnh sửa nó cho phù hợp với logic của lí thuyết quyền lực và thực tiễn chính trị nước nhà . Và dĩ nhiên cũng rất cần có một bộ luật về chính đảng. (nhưng đừng nên nhầm lẫn điều này với việc luật hoá như đã nói ở trên)

Dự án chính trị trên đây cho thấy quyền lãnh đạo của Đảng được thể hiện và thực hiện trực tiếp (nghĩa là không phải thông qua một công đoạn nào) bởi Quốc hội, Nguyên thủ quốc gia và ở Hiến pháp và pháp luật.

Dự án này cũng cho thấy quyền lực của Đảng đồng thời cũng là quyền lực nhà nước (hiện hình ở 2 cơ quan) và được nhân dân trực tiếp tham gia lựa chọn trong quá trình sinh thành của nó; Cơ cấu tổ chức bộ máy lãnh nhà nước kiểu này nó luôn được kiềm chế, giám sát bởi quyền lực đối trọng là cơ quan TƯ PHÁP (chưa kể đến quyền lực thứ tư là xã hội dân sự sẽ được hình thành từ những đổi mới này)

Nếu con đường đổi mới này được thực hiện sẽ tạo ra cơ sở hiện thực cho việc vận dụng giá trị quyền lực phổ biến của nhà nước hiện đại vào thể chế chính trị nước ta. Đó là điều mong muốn của người viết bài này về một mô hình chính trị cho đất nước: Đảng lãnh đạo – Nhà nước tam quyền – Xã hội dân sự và một nền kinh tế thị trường có sự quản lý của nhà nước…

Tôi hy vọng sâu sắc rằng từ suy ngẫm, phân tích về điều 4 HP, chúng ta sẽ xây dựng được (ít ra trong tư tưởng) về mẫu hình một xã hội dân chủ hiện đại, và dự án chính trị trên đây mong muốn góp phần thúc đẩy sự tiến lên của Đảng và dân tộc ta, và nó cũng là sự gợi mở cho việc sửa đổi HP1992 cũng như điều 4 của HP này nói riêng…

Nguyễn Huy Canh

Đảng viên

http://phamvietdao2.blogspot.com/2011/09/ve-ieu-4-hien-phap-1992.html

Theo Danluan

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

&nbsp

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

12 Responses to Nguyễn Ngọc Già – Sửa Hiến pháp là mệnh lệnh của Dân tộc & Tổ quốc Việt Nam

  1. Đảng viên lót đường nói:

    Đảng cộng sản đã bán nước và đẩy dân tộc vào nợ nần !
    Nên bỏ điều 4 càng sớm càng tốt .

  2. 1nxx nói:

    Tôi không hiểu tác giả Nguyễn Huy Canh ở chỗ tác giả muốn đảng ta tiến đi đâu? Mà đảng thích đi đâu thì đi 1 mình đó là chuyện của đảng, kể cả sang Bắc kinh đảng đừng bắt dân theo hầu đảng nữa.
    Tôi đã có vài lần trao đổi quan điểm với tác giả Nguyễn Huy Canh trên ttngbt.wordpress.com ,
    tôi nhận thấy quan điểm chính trị của tác giả NHC rất mập mờ, nửa trai nửa gái có nét hao hao như Trương Duy Nhất. Chỉ có 2 con đường rõ ràng : dân chủ hoặc độc tài, trong thời đại này không tồn tại con đường thứ ba. Tác giả NHC phải chọn 1 trong 2 con đường đó.
    http://danluan.org/node/1176
    Góp ý với bác Nguyễn Ngọc Già, bác đặt nhiều câu hỏi mà không có trả lời. Dân chủ là quyền lập pháp do nhân dân nắm, cụ thể thông qua trưng cầu ý dân. Sọan thảo hiến pháp do tập thể các luật sư suất sắc nhất của dân tộc, thông qua hiến pháp phải do quốc dân. Đó mới thực sự là dân chủ.

  3. Tổ Quốc này DânTộc này ko phải là của riêng của ba triệu đảng viên, nhân dân là chủ nhân của đất nước PHẢI THAY ĐỔI VÀ XÓA BỎ ĐIỀU 4 HP! trả lại quyền làm chủ cho nhân dân!!!

  4. Dân thường nói:

    Thực ra sửa đổi điều 4 hiến pháp cung không giải quyết vấn đề gì, quan trọng là cách thực hiên hiến pháp của chính phủ . Trong hiến pháp được phép biểu tình đấy thôi , nhưng có được biểu tình không ?

  5. truong nói:

    theo toi thi rat can xoa bo dieu 4 hien phap 1992
    VI dang cong san VIET NAM chi la mot to chuc chinh tri xa hoi vi vay dang cong san VIET NAM cung binh dang voi tat ca cac dang phai va to chuc chinh tri khac .
    dang cong san VIET NAM da co tham lien lanh dao dat nuoc va da tung co uy tin rat lon trong nhan dan neu la mot dang chan chinh vi DAN TOC vi TO QUOC ha co gi lai lo so khong dam canh tranh lanh manh voi cac to chuc chinh tri dang phai khac , trong khi neu co dang phai nao khac ra doi thi cung chi la moi bat dau dau da co uy tin gi trong nhan dan
    VI NGHIA CA- LAI DAI TRUONG PHU NAO CO XA GI ???? CO SAO LAI RUN SO CHU?????

  6. Pingback: Nguyễn Ngọc Già – Sửa Hiến pháp là mệnh lệnh của Dân tộc & Tổ quốc Việt Nam | phamdinhtan

  7. Cong Ly nói:

    Có lẽ Quý vị bàn thảo về vấn đề sửa đổi HP cho vui thôi, chứ thật ra nó chỉ tốn thì giờ, mất công, vô ích. Nhà nước VN, ĐCSVN là một đảng tham quyền cố vị, chính mình đặt ra HP không qua trưng cầu ý kiến của toàn dân, rồi chính mình ngồi xổm trên HP do chính mình đặt ra, xem HP chỉ là những tờ giấy lộn. Có khi nào ĐCSVN căn cứ theo HP, điều hành đất nước theo HP đâu. Chỉ có người dân biết tôn trọng HP, tôn trọng luật pháp, thực thi quyền công dân theo HP, nhưng oái ăm thay biết bao nhiêu người đã thực thi quyền công dân của mình theo HP mà phải vào ngồi tù.
    Muốn sửa đổi HP mong Quý vị chờ chừng nào ĐCSVN, nhà nước CS VN không còn hiện diện trên dãi đất VN hình chữ S nầy nữa thì Quý vị cùng toàn dân có quyền làm nên một bản HP mới, dân chủ thích hợp với tình hình đất nước thực tại.

    • Tôi Yêu Việt Nam Cộng Hòa ! nói:

      Tôi đồng tình với bác Cong Ly …

    • Thăng Long nói:

      Đồng ý với @Công Lý.
      Dân tộc VN phải làm lại cuộc cách mạng để xây dựng xã hội dân chủ thực sự rồi mới xây dựng Hiến pháp mới. Ban soạn thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 hiện nay chỉ diễn trò như “Trò bầu cử QH” mà thôi.

    • 1nxx nói:

      Tôi không đồng ý với bác Cong Ly : ” Có lẽ Quý vị bàn thảo về vấn đề sửa đổi HP cho vui thôi,…” mà chúng làm thế để mị dân chứ không làm để cho vui.
      Tôi đồng ý với bác Cong Ly tất cả phần còn lại.

  8. truong nói:

    DANG CONG SAN CHI LA MOT THAY MA
    DANG DAY CHET MA VAN CO THAM LAM QUYEN LUC NGYEN HUY CANH OI CHET DEN DIT ROI VAN CON CAY

  9. Cụ nông nói:

    Đây cũng chỉ là một dự án chính trị, như một ý tưởng, một phương án trong kinh doanh trước hàng trăm dự án, phương án khác, doanh nghiệp có thể thành công hoặc phá sản! Đừng mơ hồ, vận mệnh một dân tộc không phải là vật để thí nghiệm, nó phải qua vận động tuần tự để thực tế chứng minh, như các nước văn minh chẳng hạn, mà ông NHC đã mâu thuẩn ở điểm này?! Điểm mâu thuẩn thứ hai là bộ luật về chính đảng, trừ trường hợp ông muốn nói đến đa đảng thì toàn bộ bài viết trên sẽ rõ nghĩa…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s