Trần Minh Thảo – Làm gì tiếp sau chuyến đi Trung Quốc ‘không hữu nghị’ của Tổng bí thư đảng?

Tác giả bài viết dựa trên một số hiện tượng xảy ra rất gần đây, hiện tượng trong nội tình của chính Việt Nam cũng như đâu đó tại các nước láng giềng, để đưa ra một số đề xuất mà ông gọi là “những dự kiến của người giàu tưởng tượng”. Thôi thì trong tình hình hiện nay, tưởng tượng đôi khi cũng là một thủ pháp cần thiết, giúp người ta đẩy lùi sự mỏi mệt, tìm thêm được ít nhiều nghị lực để nhìn vào triển vọng của đất nước cũng như nuôi hy vọng về một xu thế chung của lịch sử toàn cầu.

Bauxite Việt Nam

Nhiều nhà nghiên cứu quốc tế đã nói về viễn cảnh chiến tranh Trung – Việt để giành quyền kiểm soát Biển Đông. Một số người Việt nói nên có chiến tranh Trung – Việt một lần cho xong và bày tỏ ý chí quyết thắng nếu xảy ra chiến tranh.

Trung Quốc một mặt đề cao tình hữu nghị 4/16, một mặt hô hào đánh một trận ‘giết gà dọa khỉ’ xấc láo ngay trước ngày TBT Nguyễn phú Trọng sang thăm Trung Quốc.

Trong bối cảnh có mùi thuốc súng, tôi chú ý một cáo buộc rất lạ đối với người Việt biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, xâm lược Việt Nam: Âm mưu kích động, thúc đẩy Đảng, Nhà nước phạm sai lầm, tạo cớ cho Trung Quốc tiến hành chiến tranh xâm lược. Kiểu buộc tội này khác một tí kiểu của Đài truyền hình Hà Nội đối với nhân sĩ trí thức tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược về đối tượng ‘thế lực thù địch’.

Lập luận này cho rằng Đảng, Nhà nước Việt Nam đang nhẫn nhục tạo thế tạo lực kiểu Việt vương Câu Tiễn, không phải là sợ hãi, quy hàng Trung Quốc.

Phải chăng Đảng, Nhà nước đang thực hiện kế sách Câu Tiễn? Phải chăng những người Việt biểu tình chống Trung Quốc xâm lược có ý đồ phá hoại ‘sách lược Câu Tiễn’ của Đảng?

Những người Việt yêu nước khi là tay sai của đế quốc tư bản chủ nghĩa, khi là tay sai của đế quốc XHCN bá quyền bành trướng. Vậy thực ra họ là ‘tay sai’ của ai? Cáo buộc ai là tay sai của ai là công việc bộ máy cai trị và cả của người dân, do hướng đi và hướng nhìn của dân và đảng còn khác nhau.

Sau đây là hai cáo buộc đối với Đảng, Nhà nước mà tôi đọc được, nghe được trên mạng toàn cầu:

Cáo buộc thứ nhất: Nhất định sẽ có chiến tranh Trung – Việt trên biển. Ý kiến này còn nói: Việt Nam – Trung Quốc sẽ tiến hành cuộc chiến trên biển một cách chớp nhoáng để không ai có đủ thời gian can thiệp. Cũng không ai can thiệp vì đó là chuyện nội bộ hai đảng anh em. Đó là phương thức ‘đánh để được’ và ‘đánh để mất’. Được hay mất đều được tiếng ‘yêu nước’.

Cáo buộc thứ hai: Trung – Việt không cần có chiến tranh, chỉ cần ‘diễn biến hòa bình’, lâu lâu diễn tuồng cắn nhau một tí. Ý kiến này nói: giữ nguyên trạng nhập nhằng, khi nóng khi lạnh hiện nay chính là lợi ích cốt lõi của hai đảng Trung Việt. Chưa chiếm được Việt Nam mà sản vật, nguyên liệu từ “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu” của Việt Nam cứ ùn ùn vượt biên hợp pháp, phục vụ cho nhu cầu quốc kế dân sinh của Trung Quốc. Hàng hóa đủ thứ (kém chất lượng và độc hại là chủ yếu) của Trung Quốc có mặt khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam. Tình hình đó có khác gì thực dân ngày trước khai thác tài nguyên, sức lao động, bán hàng tiêu dùng cho các thuộc địa? Việt Nam vẫn giữ được tiếng độc lập, quyền lực cai trị và các nhóm lợi ích vẫn giữ được ‘quyền tiền’. Chỉ có nhân dân Việt Nam là mất nhiều thứ nhưng lại không có cách phản ứng do cái tròng ‘phản động, tay sai’ (Mỹ, Tàu, Nga…) treo trên đầu. Anh em đồng chí cùng nhau thực hiện chiến lược cù cưa để thằng em giữ được quyền lãnh đạo và thằng anh không mất phên dậu phía Nam. Đây là ‘phương án diễn biến hòa bình’ hai bên cùng có lợi (Giải quyết vấn đề biển Đông bằng thương lượng hòa bình).

Hai kịch bản đánh và không đánh nói trên ít thiện cảm (có thể là rất ác cảm) với Đảng, Nhà nước Việt Nam phát xuất từ thực tế: hai đảng anh em Trung Việt cam kết cùng xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội (Ông Ủy viên BCT, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói vậy).

Kịch bản ‘nhẫn nhục’ tỏ ra ‘trung với đảng’ hơn: Việt Nam tạm chịu nhún, nhục, mua thời gian để tăng cường binh lực, tạo liên minh quốc tế và cũng cố lòng dân.

Kế sách Câu Tiễn hiện đại?

Nhẫn nhục kiểu Câu Tiễn ‘nếm phân định bệnh’ thì rõ rồi, thực thi mấy chục năm rồi. Những kế khác thì sao? Đã dâng mỹ nhân chưa? Chưa nghe nói Việt Nam dùng kế mỹ nhân mà chỉ nghe dư luận đồn thổi có mấy ‘người lớn’ Việt Nam sinh được ‘thái tử’, ‘công chúa’ với mỹ nhân Trung Quốc khi sang thăm làm việc bên đó. Cũng dễ hiểu vì sao kế Câu Tiễn này đã bị lật ngược: 1,3 tỉ người thì mỹ nhân ngàn lần nhiều hơn 100 triệu dân. Mà Việt Nam có dâng mỹ nhân thì cũng chỉ là ‘mỹ nhân một đêm’, không thể ăn dầm nằm dề như Tây Thi ngày xưa làm cho ‘đại nhân’ Trung Quốc xao lãng chính sự.

Đã dùng vàng, đô la mua chuộc được tướng tá, quan lại nào của Trung Quốc để phân hóa, gây mâu thuẫn nội bộ Đảng, Nhà nước Trung quốc? Việt Nam chi 1 tỉ đô la là quá khó, Trung Quốc chi ra 100 tỉ đô dễ như trở bàn tay (dự trữ ngoại tệ hàng ngàn tỉ đô la thì khó gì số đó). Có lẽ kế này cũng đã bị lật ngược khi nhìn vào số phần trăm trúng thầu của Trung Quốc, số lượng công nhân Trung Quốc đã qua nghĩa vụ quân sự có mặt trên các công trường khắp nước, thương nhân Trung Quốc đi lại thoải mái ở Việt Nam, tự do hơn công dân Việt Nam… Người Trung Quốc đã chiếm lĩnh các địa bàn trọng điểm an ninh quốc phòng từ biên giới phía Bắc, Tây Nguyên (không chỉ có bauxite), ven biển miền Trung đến tận Cà Mau cực Nam của Tổ quốc. Ít ra họ cũng đã có một tấm bản đồ chi tiết về Việt Nam.

Đã bán được bao nhiêu tấn lúa giống luộc chín cho nông dânTrung Quốc nhằm làm cho Trung Quốc mất mùa, đói kém liên miên? Kế này cũng bị lật ngược mất rồi: Trung Quốc thu mua móng trâu, rễ hồi; mua khoai làm giảm diện tích trồng lúa; mua sắn, gỗ quý, tiêu, cà phê làm tăng nạn phá rừng; mua mèo, rắn làm tăng đàn chuột phá hoại mùa màng; xây đập trên dòng Mekong nhằm làm biến mất vựa lúa Nam Bộ. Gây khó cho ngư dân Việt đánh bắt thủy sản trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt nam, lại tăng cường thu mua thủy sản ít ỏi của ngư dân Việt, làm giảm lượng protein từ biển trong bữa ăn của người Việt, xuất tràn lan thịt động vật tẩm hóa chất, tăng cường tuồn hàng hóa giá rẻ, độc hại đến tận hang cùng ngõ hẻm của Việt Nam…

Tăng cường binh bị, rèn luyện quân đội ra sao, có giữ được bí mật quốc phòng? Người Việt Nam nào cũng vui mừng, tự hào, tin tưởng khi Đảng, Nhà nước mua sắm vũ khí, trang bị, phương tiện quốc phòng tân tiến, hiện đại bậc nhất, diễn tập bắn đạn thật trên biển… Tuy vậy Mỹ và phương Tây vẫn không chịu bán khí tài hiện đại phục vụ chiến tranh vệ quốc cho Việt Nam. Có người nói do Mỹ sợ bí mật kỹ thuật quân sự hàng đầu lọt vào tay gián điệpTrung Quốc. Các nước Nga, Ấn Độ, phương Tây có sợ bị mất bí mật công nghệ hàng đầu vào tay Trung Quốc không? Những thứ mà Việt Nam mua sắm phải chăng là tối tân nhất, Trung Quốc chưa biết gì về tính năng, tác dụng, cách phòng chống?

Tác giả Lê ngọc Thống trên trang Viet-studies.info (bài 1, bài 2) phân tích tình hình chiến tranh Trung Việt trên biển gây được niềm tin, lòng tự hào cho người Việt. Tuy vậy lòng tin này sẽ tăng lên nếu Đảng, Nhà nước có động thái quyết liệt xử lý vấn đề cả triệu người Trung Quốc đã qua nghĩa vụ quân sự trong lực lượng quân giải phóng đang đi lại, cư trú, làm việc tự do trên lãnh thổ Việt Nam. Cả triệu người Trung Quốc đó sẽ đứng yên nhìn máy bay, pháo mặt đất, hỏa tiễn tầm xa, tầm gần… bắn chìm tàu chiến Trung Quốc trên biển Đông khi có chiến tranh xảy ra? Khi chiến tranh biển xảy ra thì lưng phía Tây của Việt Nam có còn ấm?

Việt Nam có thể thủ đắc vũ khí, phương tiện quân sự tối tân, hiện đại hơn Trung Quốc được không? Nhất định là không do quan hệ Trung – Việt ngày càng thắt chặt như Đảng nói. An ninh quốc phòng Việt nam có lỗ thủng. Đó không phải là chủ trương của lãnh đạo Đảng mà phần chắc do lợi ích nhóm tạo ra nhưng Đảng bất lực, không thể ngăn cấm được. (Đó là nguyên nhân sinh ra câu hỏi: ai đang lãnh đạo, điều hành Việt Nam?).

Những cáo buộc lẫn nhau như vậy (đảng với dân, dân với đảng) nhất định làm Việt Nam suy yếu nhiều mặt, chỉ có lợi cho âm mưu bành trướng.

Tuy vậy đã có những tín hiệu lạc quan cho thấy một bộ phận quan trọng trong Đảng, Nhà nước Việt Nam còn có ý chí chính trị, không chịu buông tay cho các nhóm lợi ích thân Trung Quốc tác oai tác quái.

Đốm lửa trong đêm đen

Nhạc sĩ Tô Hải có phát hiện lý thú về hội nghị trung ương chuẩn bị cho chuyến đi Trung Quốc của Tổng bí thư: “Vậy mà… đêm qua VTV1 đã truyền hình trực tiếp ngày khai mạc Trung ương Đảng Công sản VN lần thứ 3 khóa 11, tớ chuẩn bị thuốc dị ứng với hai ông Tây này thì… lạ quá! Hai ông biến đi đâu mất tiêu rồi!? Dụi mắt xem lại… Vẫn không thấy! Sáng nay vào mạng, truy cập website của Đảng lấy kính hiển vi soi chiếc ảnh nhỏ ti… Vẫn không thấy! Vào các trang mạng khác… Chẳng ai nhắc tới chi tiết cực kỳ quan trọng này. Thôi thì… cứ post lên để mọi người bình luận. Nếu có sự “truất phế” này thì quả là… sấm nổ ngang trời và công làm ra sấm xin mọi người dành cho tớ một mẩu thành tích để mang xuống mồ làm kỷ liệm! (sic)” (Nhạc sĩ Tô Hải nhìn ra thì nhất định những con mắt cú vọ ở Bắc Kinh cũng thấy được). Ban tổ chức sơ suất, gần hai trăm UVTƯ bất cẩn, không quan tâm sự vắng mặt của ‘hai ông Tây râu xồm’ trên biểu tượng ý thức hệ kiên định, sáng tạo, kim chỉ nam của hai đảng Việt Trung? (Do vậy nên chuyến đi Bắc Kinh của đoàn TBT Nguyễn phú Trọng không còn ‘hữu nghị anh em’ tuy có ôm hôn, bắt tay nồng nàn?).

Nếu đó là sự ‘cố ý từ bỏ’ thì quả là tín hiệu cho thấy Đảng đang tìm đường ‘đồng thuận’ với dân. Việc tiếp theo là gì?

Những người Việt giàu tưởng tượng đã thử hình dung các bước tiếp theo:

Chính sách hai hướng:

Hướng nội (Đoàn kết, xây dựng nội lực)

– ‘Nói chuyện’ với tù nhân chính trị (tội chống phá nhà nước XHCN theo luật hình sự) nay được gọi là công dân yêu nước, nhà dân chủ, bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm…: công dân yêu nước Cù huy Hà Vũ chẳng hạn.

– Chuẩn bị cho cuộc bầu cử tự do, dân chủ trong tương lai gần (chế độ chuyên chế quân phiệt Miến Điện đã làm được một bước. Bà Suu Kyi gặp đại diện Chính phủ, Miến Điện sắp có đợt ân xá lớn, Miến Điện bắt đầu thực hiện lệnh ân xá).

Hợp lý nhất là triệu tập một “Quốc dân đại hội” bàn việc sửa đổi Hiến pháp. Việc này có ý nghĩa , có thực chất hơn nhiều một ủy ban gồm nhiều ủy viên chưa quen lập hiến, lập pháp.

– Dừng các dự án gây hại an ninh quốc phòng, kinh tế, xã hội, sức khỏe nòi giống… đến hết nhiệm kỳ Chủ tịch nước (bauxite Tây Nguyên chẳng hạn) (Chế độ chuyên chính quân phiệt Miến điện đã ngưng xây đập thủy điện bị phản đối dù bị TQ đe nẹt).

Cần giải thích việc nhà nước Miến Điện làm được mấy việc ‘động trời’. Sở dĩ chế độ độc tài chuyên chính quân phiệt độc đảng Miến Điện làm được mấy việc phải chăng một phần do cơ sở tư tưởng, văn hóa, xã hội Phật giáo đã rễ sâu gốc bền, vẫn giữ được bản chất tốt đẹp nhất, chưa bị làm cho băng hoại, méo mó, biến thành một thứ đa thần giáo dụ hoặc tín đồ đi vào đường tham-sân-si mê tín dị đoan cho bọn thống trị lợi dụng, đè đầu cởi cổ (Các nhà sư Miến điện gắn bó mật thiết với số phận của nhân dân bị áp bức, cùng khổ).

– Sửa đổi Hiến pháp theo hướng mở rộng quyền dân (quyền lập hội, quyền biểu tình…), hạn chế tối đa quyền của Nhà nước nhằm ngăn nó biến thành ‘con quái vật nhà nước’ chuyên ‘ăn thịt dân’, xây dựng cơ chế quyền lực ‘một nguyên thủ’ nhằm thống nhất quyền lực chính trị vào một mối, thủ tiêu đặc tính vô chính phủ do cơ chế tam tứ nguyên thủ, hai ba quyền lực cùng cai trị đất nước sinh ra (do đó lại tinh giản được bộ máy cai trị cồng kềnh, tốn kém, ít hiệu quả, ít ra cũng được 30%), triệt tiêu nạn kiêu binh, côn đồ mất nhân tính hiếp đáp, nhủng nhiễu lương dân, hủy bỏ một số luật hoặc điều luật phản tiến hóa, mất dân chủ, ban hành thêm luật bảo vệ quyền dân, hạn chế quyền quan trong hai năm 2012-2013.

– Cuộc bầu cử phổ thông người đứng đầu (nguyên thủ: Chủ tịch hay Tổng thống) có tranh cử dân chủ, bình đẳng vào năm 2014 hoặc 2015 (Thời điểm bầu cử rất có lợi cho đảng đương quyền).

Mấy việc đó là mấu chốt tạo niềm tin của người dân và bạn bè quốc tế về một Việt Nam thật sự là quốc gia độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, có chủ quyền, dân chủ, tự do, khả tín.

Hướng ngoại (liên minh quốc tế)

Đã có tín hiệu cho thấy Đảng, Nhà nước có những động thái ngoại giao độc lập, tự chủ, hợp lòng dân, dám ‘sờ răng cọp’ như BBC Việt ngữ nhận xét (Việt Nam lại ‘chọc giận’ Trung Quốc?); tham gia các liên minh khu vực và quốc tế của khối các nước dân chủ, kiên trì giải pháp đa phương cho công cuộc giành lại chủ quyền biển đảo và chỗ dựa cho công cuộc bảo vệ, cải tổ, phát triển (đổi mới lần hai) đất nước.

Có thể hình dung một Việt Nam sẽ hoàn toàn khác từ những việc‘tưởng tượng’ nói trên.

Nếu làm được vậy thì Trung Quốc mất ‘điểm tựa’ nhũng nhiễu, yêu sách rất côn đồ, vô lối, sẽ không có trận quyết chiến Trung – Việt nào cả hoặc đó là trận đánh có khả năng chia năm xẻ bảy Trung Quốc đế quốc XHCN, hình thành những Trung Quốc dân chủ phù hợp với nguyện vọng của người dân và đặc thù của một đất nước mênh mông, nhiều đối kháng. Đó sẽ là trận quyết chiến của Trung Quốc với Trung Quốc. Làm được vậy thì đảng lại lập công không chỉ với dân mà anh hàng xóm hung hăng, hiếu chiến sẽ thận trọng hơn, hòa hoãn hơn hoặc phải thay đổi cơ bản nhiều thứ và do đó góp phần cho hòa bình, ổn định và phát triển trong khu vực và thế giới.

T. M.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Theo BVN

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

&nbsp

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Trần Minh Thảo – Làm gì tiếp sau chuyến đi Trung Quốc ‘không hữu nghị’ của Tổng bí thư đảng?


  1. Thác Bản Giốc, Việt Nam bị Hán hóa thành Thác Đức Thiên, Trung Quốc 
    =============================================

    Thác Bản Giốc Hán hóa thành Đức Thiên ! Detian Falls (德天大瀑布)

    Thác Bản Giốc Hán hóa thành Đức Thiên !

    Tổ Quốc ơi ! Đau sót mất Chủ quyền

    Ngọn thác này chúng cưa làm hai khúc

    Giữa biên giới Việt – Trung chỉ ghi Đức Thiên !

    Ải Nam Quan cũng không còn nữa

    Nguyễn Trãi khóc Cha trên Đất Tàu đảo điên !

    Chưa hết Lưỡi Bò giặc truyền kiếp đặt

    Cuộc Vệ quốc mới bảo vệ Đất Tổ tiên ….

    Theo Hiệp ước 1999, Thác Bản Giốc đã bị cưa làm hai , một phần thuộc Trung Quốc, một phần thuộc Việt Nam. Trong hình chụp được đăng trên trang News.com.au, có cả phần Việt Nam lẫn phần Trung Quốc, nhưng trang tin này chỉ ghi chú “Detian Falls, China” làm người đọc hiểu nhầm ngọn thác này hoàn toàn thuộc về Trung Quốc.

    Cùng trong loạt ảnh những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới, các ngọn thác nằm trên đường biên giới hai nước đều được chú thích thuộc về hai nước rất rõ ràng, như Victoria (Zambia/Zimbabwe); Iguazu (Argentina/Brazil); Niagra (USA/ Canada), trong khi thác Bản Giốc nằm giữa biên giới Việt – Trung lại chỉ ghi là “Detian Falls, China”.

  2. Trung quốc đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng nói:

    Trước sức ép ngày càng lớn của nhân dân đối với chủ quyền quốc gia, Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo giới truyền thông không được đưa tin và hình ảnh thể hiện sự thân thiện của Trọng đối với Tầu ô nhằm tạo ra vỏ bọc của một người yêu nước. Trọng đã thành công nhất định trong việc tạo ra vỏ bọc của một kẻ yêu nước nhưng với đoạn video quay cảnh Nguyễn Phú Trọng ôm hôn chầm chập Đới Bỉnh Quốc bị tiết lộ ra ngoài đã lột bộ mặt bán nước của Nguyễn Phú Trọng.

  3. Ẩn danh nói:


    Bầy khuyển mã tấp nập đến tâu hầu trình trong Dinh SIÊU Thái thú Khổng Chết (1)
    =========================================

    Đàn muỗi cao cấp vô lại nhất vừa về Bắc Kinh

    Chúng rước về sáu Hiệp định rất linh tinh !

    Làm xiềng xích trói chặt Tương lai Đất Nước

    Thiên triều cho chút bã phù hoa « quang vinh »

    Chưa kể bọn đầu trâu mặt ngựa ngay tại chỗ

    Lần lượt vào hầu Dinh Thái thú Khổng Chết (1) sình !

    Thằng Sơn – Vịnh – Nhân – Anh – Rứa – Nghị (2)

    Thằng Hùng – Hoàng – Huệ – Luân – Sơn – Bình Minh (2)

    Khổng Huyễn Hựu quả là Siêu Thái thú

    Hơn nửa Bộ Chính Chị + Bộ trưởng qua bái trình !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    1. Tân Đại sứ TÀU KHỰA Khổng Huyễn Hựu

    2. Không kể những buổi THÁI THÚ Khổng Huyễn Hựu đến trình quốc thư Chủ tịch nước, chào Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội

    Có hàng loạt quan chức cao cấp đã đến sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu để chào tân THÁI THÚ Khổng Huyễn Hựu

    Tuy Khổng Huyễn Hựu mới nhậm chức THÁI THÚ có hơn 1 tháng, đã có vài chục quan chức cấp cao phía Việt Nam đã gặp và chào đón ông đại sứ mới rất nồng nhiệt.

    SAU ĐÂY là lịch trình tân THÁI THÚ Khổng Huyễn Hựu đã ĐIỂM DANH bầy khuyển mã :

    – Ngày 17-8-2011 : Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và Phó trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Nguyễn Mạnh Hùng

    – Ngày 23-8-2011 : Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng

    – Ngày 29-8-2011 :Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng, rồi Thứ trưởng Bộ Công an Trung tướng Đặng Văn Hiếu

    – Ngày 31-8-2011 : Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, rồi Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ

    – Ngày 12-9-2011 : Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh

    – Ngày 16-9-2011 : Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luân

    – Ngày 21-9-2011 : Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Hoàng Bình Quân, rồi Bộ trưởng Thông tin – Tuyên truyền Nguyễn Bắc Sơn

    – Ngày 27-9-2011 : Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị

    – Ngày 29-9-2011 : Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh, rồi Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa
    – Ngày 3-10-2011 : Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, rồi Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ

    – Ngày 4-10-2011 : Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh

    CHƯA BAO GIỜ hơn 1 tháng TÂN THÁI THÚ Khổng Huyễn Hựu đã ĐIỂM DANH hầu như đầy đủ bầy khuyển mã NHƯ THẾ !!!


  4. SO SÁNH công du Bắc Kinh : Ngài Tổng thống Nam Phi Jacob Zuma và Tổng Bí Thơ Nguyễn Phú Trọng
    =========================

    Ngài Tổng Thống Nam Phi nghiêm trang
    BẤM XEM ẢNH : http://lh6.ggpht.com/-6HBNB2ABzi0/TpowGxIc9KI/AAAAAAAAGck/PkSe6PmTHPk/s1600-h/clip_image002%25255B4%25255D.jpg

    Lặng lẽ suy tư không cười bàng hoàng

    Hoàng đế Đỏ đang mời chào đon đả

    Ngoài Đại Lễ đường Bắc Kinh mênh mang

    *

    Tội nghiệp Trọng « lú » nắm tay năn nỉ chủ
    BẤM XEM ẢNH : http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/10/3.jpg

    Ông đen lại QUỐC Sĩ – hắn vàng nhục QUỐC Sỉ ứa gan !

    Lưỡi dài nịnh tâu như giấy vệ sinh 4 DỐT
    BẤM XEM ẢNH : http://dcvonline.net/images/102011/babui_102011_4.jpg

    Giựt nước cầu tiêu cho trôi nó cùng 16 CHỮ DZÀNG !

    TỶ LƯƠNG DÂN

    ho is Aung San Suu Kyi and why is “Walk On” dedicated to him/her?

    She is a leader of the nonviolent movement for human rights and the restoration of democracy in Myanmar (formerly known as Burma). Her father is widely acknowledged as the founder of modern Myanmar. After living abroad for most of her life, Aung San Suu Kyi returned to Myanmar in 1988 and started speaking out against the harsh rule of the Myanmar military government. She won democratic elections which were subverted by the military. She’s been placed under house arrest at least twice since then, most recently receiving her freedom in May, 2002. She won the Nobel Peace Prize in 1991, and was awarded the Freedom of Dublin award at the same time as U2 on March 18, 2000. As she was still under house arrest at that time, her son was present at the ceremony in Dublin to accept the award for her. [M2, R]

    In 2001, the band dedicated “Walk On” to Burma’s pro-democracy leader Aung San Suu Kyi.[165]

    In late 2003, Bono and the Edge participated in the South Africa HIV/AIDS awareness 46664 series of concerts hosted by Nelson Mandela.[166] The band played 2005’s Live 8 concert in London. The band and manager Paul McGuinness were awarded Amnesty International’s Ambassador of Conscience Award for their work in promoting human rights.[167]

    It was written for Aung San Suu Kyi of Burma, the only Nobel Peace Prize recipient currently imprisoned. Apparently, the dictat

  5. Nguyễn Thế Hiệp nói:

    CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG XÃ HỘI NÀO ?

    Sự “Tưởng tượng” trong bài viết trên rất có giá trị, chắc Tác giả cũng xuất phát từ lòng yêu nước, thương nòi sâu sắc…mới đưa ra được kế sách như vậy .
    Thực ra mà nói CNXH là một viễn cảnh hết sức tốt đẹp chứ chưa nói đến XH CSCN nữa. NHƯNG, lại phải dùng chữ NHƯNG to tướng để diễn giải vấn đề, NHƯNG nói để xây dựng thành công CNXH thì nghe cứ như là mơ, nghe cứ như là Viễn tưởng và có thể nói là Không tưởng ấy chứ không đùa được đâu .
    Bây giờ ta hãy nhìn lại 70 năm CMTM, thành quả của nó là gì ? phải chăng là chiếc xe hai bánh “Mi Khờ” hay “Tau Dại” gì đó trông cứ giống như là con trâu đực đói ăn vậy, rồi cái quạt Tai Voi nặng trình trịch …Rồi cái gì cũng “định hướng XHCN”, các nhà văn, nhà thơ và đặc biệt là nhà báo cũng không được Phóng Bút thoải mái, mà phải viết trong cái khung định sẵn (Work in Borders). Hiện tại những Quốc gia đang mang trên mình cái danh XHCN, họ có nhiều khẩu hiệu rất chi là hay như : “của dân, do dân, vì dân…”, rồi “Cán bộ là đầy tớ, người dân là ông bà chủ”…NHƯNG thực tế thì không phải hoặc chưa phải như rứa mô, mà thực tế cán bộ là những Ông Trời, còn dân mới là đầy tớ buộc phải trung thành với Ông Trời (OT), phải làm quần quật để nuôi OT. Cho dù trong nhà thiếu ăn, con chưa có tiền đóng cho nhà trường, Tết đến chưa biết phải lấy đâu ra để mua quần áo mới cho con trẻ, bánh Chưng chưa có để mời tổ tiên ông bà…NHƯNG cái Lễ, cái Quà cho xếp thì dứt khoát phải có và đây cũng là cái gây ra nhiều chuyện dở cười dở khóc trong từng gia đình nhỏ bé, việc bàn luận giữa vợ và chồng, từ việc lấy đâu ra tiền để mua Quà cho xếp, mua Quà gì, xem xét các đồng nghiệp đã mua gì cho Xếp để mà Lo bát cạy, làm sao để liệu cơm gắp mắm NHƯNG vẫn làm cho Xếp cười thật tươi khi nhận Quà của mình. Thực tế chứng minh rằng đã có những cuộc cãi vã nảy lửa, có khi bằng cùi chỏ trong các gia đình đáng thương vì chuyện đã nói ở trên. Tôi thật sự “Thèm Khát” cái môi trường mà thằng em rể của tôi đang làm việc, không bao giờ nhân viên phải đi tết xếp bằng những thứ vật chất tầm thường hay tiền bạc gì cả mà ngược lại cứ đến các ngày Lễ Tết là Xếp lại thăm hỏi và tặng quà cho chú ấy, cùng với những lời chúc mừng và động viên thăm hỏi ân cần như anh với em, như cha với con…cái cơ quan văn minh đó đóng ở số 7 – Láng Hạ – HN đó thưa bà con.
    Cứ nhìn lại cuộc đời hơn 50 năm của mình thì biết ngay XH ta đang sống nó tốt đẹp đến mức nào ? Học xong trường NH năm 1990, Cha đưa đi xin việc, có bao nhiêu của ngon vật lạ của Chú tôi mang từ Budapet về là Cha tôi mang đi biếu ông GĐNH huyện Thanh Chương, Nghệ An, hồi đó là ông Nguyễn Bá Thị, tôi nhớ là ông ấy đã cười rất tươi và vui vẻ nhận lời cho tôi vào làm việc tại NH mà ông làm GĐ, nhưng cũng kèm theo câu là phải còn “Thỉnh thị – Thỉnh giáo” gì gì đó với cấp cao hơn, ổng nói với Cha tôi là còn phải “Đi lại” nhiều … Thế là Cha con ra về với niềm hy vọng tràn trề trong tôi, nhưng thặt lạ là lúc đó nhìn nét mặt Cha tôi (một Thương Binh chống Pháp, một người anh của 3 đứa em đã bỏ xác ở ngoài mặt trận) thật buồn, trông cứ như người bị mất Sổ Gạo ấy, nhưng nhà tôi làm gì có Sổ Gạo để mà mất. Về nhà, ngay tối hôm ấy vết thương của Cha tôi tái phát, Cha tôi bảo bị thương năm 1954 ở mặt trận Điện Biên Phủ, bị tái phát nhiều lần kể từ năm 1975, NHƯNG lần này sao mà nó đau dữ dội quá, thời gian tiếp sau cơ thể Cha tôi gầy xọp hẳn đi, đêm nào tôi cũng nghe Cha thở dài …Tôi linh cảm có điều gì đó không ổn trong chuyến đi xin việc vừa qua, tôi rất muốn hỏi Cha những điều tôi đang dự cảm trong lòng, nhưng nhìn Cha ốm yếu như thế tôi lại không dám hỏi. Bỗng một hôm, khi tôi đang bón cháo cho Cha ăn, Cha cầm tay tôi nói “Con hãy thông cảm cho Cha, vì nhà mình đang ăn rau ăn cháo hàng ngày, biết lấy đâu ra tiền để mà “Đi lại” nhiều, để cho người ta làm phí đi “Thỉnh thị – Thỉnh giáo” gì gì đó với cấp cao hơn” …lúc đó tôi mới hiểu ra vấn đề, và niềm hy vọng của tôi về một việc làm đúng với chuyên môn của mình lập tức vụt tắt . Tôi thực sự buồn, nhưng nghĩ lại thì đúng là Cha tôi đã làm hết sức mình cho con cái trong cái khả năng có thể của Ông rồi, NHƯNG không có tiền để tiếp tục “Đi lại” nhiều nữa thì phải chịu thôi, tôi lại càng thương Cha và quyết tâm vào Nam tìm việc làm, tôi nghĩ mình là con Nông dân thì chỉ cần có nhiều đất là sống tốt, vào Nam thì được nhận vào làm Kế Toán của NT CS, nhờ vào sự quen biết của Chú tôi với lãnh đạo Cty. NHƯNG sự thật trớ trêu là tôi lại phải làm việc dưới quyền của một Tham Quan, học thì ít, mà Lòng Tham thì lớn, tôi đã tự hỏi mình rằng “Liệu ông GĐ này có giống ông GĐ NHTC không” ? Vì mới vào làm thì đâu đã có gì, Tiền không, nhà không, không có gì, vậy là đến ngày tết người ta đua nhau sắm Lễ Vật để biếu GĐ, còn tôi thì đắp chăn nằm gặm nhấm nỗi buồn và hậu quả của những tháng ngày sau đó của tôi thì thật thê thảm, tôi đã bị Xếp hạch sách đủ kiểu, để đến mức chịu hết nổi phải nghỉ việc…Sau đó là những ngày đi làm thuê kiếm sống bằng đôi tay “Thư Sinh” của mình, nào là phát cỏ, hái Hồ Tiêu thuê, làm đủ thứ chuyện thuê mướn trên đời …Sau này tôi cũng làm việc cho một vài cơ quan khác nữa và rồi mới hiểu ra là ở đâu rồi cũng vậy, mình không “thích hợp” được thì thôi, và tôi quyết định tự học nghề và kiếm cơm để sống thoải mái trong “độc lập tự do” cho đến bây giờ . NHƯNG cái điều làm tôi suy nghĩ nhiều và day dứt mãi là những bài học lúc ở trường về CNXH – CNCS đâu có giống với thực tế cuộc sống này đâu, chẳng nhẽ lúc còn trẻ, mình đã bị ăn những quả lừa đắng ngắt hay sao ?
    NHƯNG theo tôi nghĩ, đưa đất nước đi theo con đường nào thì đi, miễn là làm sao cho dân không phải đổ máu nữa, dân không phải lầm than nữa, đừng để lũ “Sâu Mọt” vơ vét hết của dân về làm của riêng của chúng nó nữa, Đất Nước độc lập rồi thì dân phải được sống bình đẳng, dân phải được thực sự ấm no – Hạnh phúc, dân phải được thực sự Tự do, dân phải được mở mồm ra bày tỏ chính kiến của mình mà không bị một “BÀN TAY” quái đản nào bịt lại, đừng bao giờ lấy cái mặt của dân để làm cái vật kê chân nữa, và thêm nữa là đừng bao giờ lừa dân mà hãy cho dân biết sự thật để dân luôn ủng hộ, vì nếu dấu dân thì dân không biết đường nào để mà ủng hộ cả, cuối cùng là hãy cho dân được sống một cuộc sống đời người thật sự như đáng lẽ họ phải có …!
    Cảm ơn bà con !

  6. khạch nói:

    Còn cái gì đâu mà bàn , tin truyền hình TTXVN tối 13/10 :
    Tin trong nước: tổng bí thư nguyễn phú trọng đi thăm tỉnh quảng đông
    Chả hiểu trong nước nào mà lại có tỉnh quảng đông, cũng đừng nên đổ tội cho thằng đánh máy .!.

  7. Thăng Long nói:

    Bài viết của bác Trần Minh Thảo rất hay. Tôi rất thích sự “tưởng tượng” của bác về khả năng có những thay đổi tiếp theo ở VN về đường lối đối nội và đối ngoại của lãnh đạo VN.

    Làm được như những “điều ước” về đối nội thì đại phúc cho Dân tộc VN ta.

    Những điều bác Thảo “ước mư” làm tôi hy vọng, cho dù là hy vọng mong manh!

    • Trung quốc đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng nói:

      Một chính quyền mà thỏa hiệp với kẻ xâm lược trong vấn đề lãnh thổ và chủ quyền thì chính quyền đó là một chính quyền bán nước. Một chính quyền mà nghe theo lệnh của kẻ xâm lược để đàn áp nhân dân vì lý do lãnh thổ và chủ quyền thì chính quyền đó là một chính quyền phản động.

    • CÙ HUY HÀ VŨ 'S FAN nói:

      VẤN ĐỀ TRUỚC MẮT CUẢ NHÂN SĨ TRÍ THƯC VN HIỆN NAY

      “Tôi dẫn năm châu tới đại đồng ” là cội nguồn cuả chiêu bài “cưú nuớc ” và hai cuộc chiến đánh Mỹ , đánh Tàu do Liên sô ủy thác (proxy wars)với núi xuơng biển máu cuả hàng triệu xác chết và “không gì qúi hơn độc lập tự do ” với mất đất mất đảo , mất biển và hàng vạn dân oan ,và trí thức tù tội vì lên tiếng kêu oan , giữ nuớc . Lịch sử nhân loại chưa hề từng có cã một dân tộc nào bị lưà bịp lâu dài gần cã thế kỷ như dân tộc Việt Nam .

      Luật gia Gordon Chang , nguời sống gần 20 năm tại Trung quốc , trong sách” The Coming Collapse of China có lưu ý rằng : ” Năm 1989,các nuớc CS Đông âu không chống đỡ nỗi . Họ sụp đổ thì nỗi sợ hãi chuyển thành hy vọng . Nhưng tại Trung quốc (hay các nuớc CS Đông Á) thì nỗi sợ hãi sẽ biến thành cuồng nộ . Cuộc cách mạng không còn là nhung , mà sẽ là máu đổ bỡi vì đãng CSTQ (hay các đãng CS tại Á đông )đó từng ra đời bằng đấu tranh sẽ không nhượng bộ êm thắm. ” (1)
      Cũng cần thêm là , trong thời buổi văn minh cuả thế kỷ 21 , không ai muốn chủ truơng đổ máu cho nguời dân yếu thế vô tội , nhưng lịch sử cho thấy cùng là Cọng sãn , nhưng bản chất nguời Tây phuơng nhiều nhân tính và dám nhận trách nhiệm , còn Đông phuơng vẫn mang nhiều thú tính và chẵng bao giờ dám nhận lẽ phải, sự thật và nhât là dám nhận trách nhiệm về hành động cuả mình .

      Một vấn đề quan trọng truớc mắt là với phuơng cách rút ruột các qũy vay muợn ngoai quốc và tham nhũng cuả đãng viên trong mọi mặt qua nhiều thập niên , mọi công trình xây dưng , đãng CSVN sẽ tích lũy hàng trăm tiệu USđôla và mua đứt từng nguời nông dân ngây ngô thì việc bầu cử dân chủ trong chủ truơng đa đãng sau này sẽ gặp nhiều khó khăn , trở ngại cần phải quan tâm đúng mức.
      Trong khi các thanh niên trí thức bloggers tìm mọi cách phát động sâu sát sự thật lịch sữ và hiện tại tận từng hang hóc đất nuớc thì các nhân sĩ trí thức có tiếng tăm trong và ngoài nuớc cần kịp thời quan tâm nghiên cứu và tiến hành việc đưa quân đội về hâu thuẩn , bảo vệ nhân dân để tiết kiệm xuơng máu cho toàn dân sắp tới .
      —————————————————
      (1)In 1989, the Soviet satellite regimes could not resist . They fell when fears turned to hope… In China the government will fall when fear becomes rage. The revolution will not be velvet. T
      here will be blood because the Communist Parties , born of struggle, will not yield with grace.(p.44) THE COMING COLLAPSE OF CHINA Gordon Chang

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s