Vũ Ái Quốc – Việt Nam vẫn là một nước nghèo (1&2)

Thực tế là thế, vậy mà bao nhiêu năm nay Đảng vẫn xơi xơi kể công với dân, với nước. Thiết nghĩ cũng nên làm sáng tỏ thêm công lao trời biển của Đảng trong mấy chục năm Đảng giành quyền làm người dẫn lối, đưa đường.

I

“Việt Nam vẫn là nước nghèo”. Đó là lời tự thú của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đứng đầu chính phủ Việt Nam tại Hội nghị thường niên ADB lần thứ 44, diễn ra ngày 5/5/2011 ở Hà Nội. Chắc chắn, đó không phải là luận điệu xuyên tạc của các thế lực phản động và cũng chắc chắn không phải là “Báo cáo không khách quan dựa trên thông tin không đầy đủ, sai sự thật” của một cá nhân, tổ chức nào đó thiếu thiện chí với Việt Nam.

Những câu hỏi đặt ra sau lời tự thú của thủ tướng nẩy sinh trong tôi:

1. Vì sao sau gần 60 năm đi lên CNXH, dưới sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Đảng, nước vẫn chưa thấy được “Thiên đường” như hứa hẹn của Đảng. Không thấy được “Thiên đường” mà lại thấy một đất nước Việt Nam sau 36 năm hòa bình đến nay vẫn còn nghèo. Vì sao? Trách nhiệm này thuộc về ai?

2. Làm thế nào để nước ta thoát nghèo trở thành nước phát triển? Bắt đầu từ đâu? Đặt ra câu hỏi nhưng tôi không dám đi tìm câu trả lời, vì nghĩ rằng đó là việc của các nhà nghiên cứu, các nhà quản lý, điều hành đất nước, không phải việc làm của một dân thường như tôi.

Gần đây, khi đọc bài: Đặng Lê Nguyên Vũ – Kẻ “vĩ cuồng” của tác giả Lưu Trọng Văn, một bài viết đã cung cấp nhiều thông tin giá trị. Nếu đúng như bài viết thì Vũ đúng là một nhân tài. Không những có tài, Vũ còn là người có tâm, có tầm, có khát vọng lớn, cao cả, cháy bỏng và đã làm được nhiều việc lớn, rất lớn cho đất nước. Những người như Vũ rất hiếm rất cần được xã hội bảo vệ như lời kêu gọi của tác giả.

Ngoài thông tin quý báu tôi thu nhận được ở trên, tôi còn bắt gặp ở bài viết các các câu hỏi và có cả phần lý giải các câu hỏi tương tự nói trên của tôi. Bởi vậy, tôi đã chăm chú đọc đi đọc lại. Cả bài viết rất hay, riêng phần lý giải các câu hỏi tương tự những câu hỏi tôi đặt ra cho mình thì tôi cảm thấy chưa thuyết phục lắm. Đây là điều tôi quan tâm và kỳ vọng nên tôi rất lấy làm tiếc. Vì cảm thấy chưa thuyết phục lắm nên tôi cũng đã cố đi tìm lấy câu trả lời riêng cho bản thân, hy vọng thỏa đáng hơn nhưng không biết có đúng không?. Xin mạnh dạn nêu lên đây để trao đổi, chia xẻ cùng những ai quan tâm. (Xin bạn đọc lưu ý là chỉ phần lý giải các câu hỏi tương tự những câu hỏi của tôi sau đây chưa thuyết phục lắm đối với tôi mà thôi.)

Theo tác giả, khi đi tìm nguyên nhân kìm hãm sự phát triển dân tộc ta, Vũ cho rằng: “Cái neo kìm hãm dân tộc là nền “văn hóa âm tính”. Chỉ mau chóng cải sửa nền “văn hóa âm tính” ấy, chuyển qua nền “văn hóa dương tính” hừng hực niềm đam mê sáng tạo và khát vọng thì đất nước mới phát triển hùng mạnh được…”. Bởi vậy, “Vũ vận động truyền thông, vận động các học giả, trí thức cổ vũ cho cuộc đổi mới trong giáo dục, lấy “giáo dục động lực” làm chủ thể”.

Nói như vậy, tôi hiểu rằng: nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của đất nước là do nền “văn hóa âm tính”. Nền “văn hóa âm tính” là do giáo dục mà có, nên muốn đất nước phát triển hùng mạnh thì phải đổi mới giáo dục, lấy “giáo dục động lực” làm chủ thể.

Còn theo tôi: Nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của một đất nước XHCN nói chung và của nước ta nói riêng là do đường lối không đúng, không tuân theo quy luật khách quan mà mang tính chủ quan độc đoán, không có tính khoa học. Đường lối không đúng thì không thể về đến đích sớm được, thậm chí không bao giờ về đến đích. Trách nhiệm hiển nhiên thuộc về người vạch đường, chỉ lối. Muốn đất nước phát triển hùng mạnh thì điều kiện tiên quyết là thay đổi đường lối chính trị. Giải pháp trên của Vũ chỉ đúng với điều kiện khi đất nước đó đã có đường lối chính trị đúng.

Thực tế đã chứng tỏ điều đó

Trước tiên, là thực tế về đất nước Triều Tiên. Trước Đại chiến Thế giới lần thứ II kết thúc năm 1945, Bắc Hàn và Nam Hàn là một quốc gia, có cùng điều kiện tự nhiên lịch sử phát triển, cùng nền chính trị, văn hóa, kinh tế, chủng tộc, vị trí địa lí… . Sau năm 1945, đất nước Triều Tiên bị chia cắt thành hai miền Bắc Hàn và Nam Hàn, đi theo hai con đường chính trị khác nhau, Bắc Hàn đi lên CNXH, Nam Hàn đi lên TBCN. Sau hơn 60 năm, từ một xuất phát điểm như nhau, chỉ khác nhau ở đường lối, Bắc Hàn và Nam Hàn đã trở thành hai quốc gia hoàn toàn khác nhau, đối lập nhau, gần như ở 2 thái cực. Bắc Hàn hiện đang đứng bên bờ vực của nghèo đói, lạc hậu, tụt hậu, sống thoi thóp trông chờ vào sự cứu trợ, giới cầm quyền lấy dân làm con tin, ôm bom nguyên tử để tống tiền các quốc gia giàu có, văn minh trên thế giới. Trong khi đó Nam Hàn trở thành nước phát triển, giàu mạnh, văn minh, người dân của họ được làm người. Ngoài việc lo cho dân nước mình một cuộc sống no ấm họ còn là bạn hàng thường xuyên cứu trợ cho Bắc Hàn. Nếu xoay xở, vay mượn, thế chấp kiếm đủ số tiền để có được một suất đi “xuất khẩu lao động” ở Bắc Hàn hay Nam Hàn, bạn sẽ chọn đi làm thuê nước nào?

Qua thí dụ trên trên ta thấy ngay: Đường lối, thể chế chính trị đóng vai trò quyết định sự của phát triển của một quốc gia. Các yếu tố khác như kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học kỹ thuật và cả con người…đều chịu sự điều chỉnh của đường lối chính trị và do đường lối chính trị quyết định. Các yếu tố khác chỉ đóng vai trò hết sức quan trọng, nằm trong mối quan hệ tương hỗ, tác động qua lại với yếu tố đường lối chính trị. Thay đổi đường lối chính trị sẽ làm thay đổi tất cả, nhưng thay đổi một vài yếu tố trên chỉ cải thiện được một vài tình huống nhỏ lẻ, là giải pháp tình thế tạm thời, mang tính chắp vá, sửa chữa. Sửa chữa được chỗ này lại hỏng chổ khác không bao giờ hết, nó giống như việc sửa đường, thì hỏng đường điện, sửa đường điện thì hỏng đường ống nước như đã và đang diễn ra từ bao nhiêu năm nay ở các thành phố trên phạm vi cả nước.

Đi lên CNXH là đi lên đói nghèo, đi xuống lạc hậu đã được nhân loại kiểm định bằng thực tế chứ không phải chỉ trong lý thuyết. Hệ thống các nước CNXH trên thế giới gồm 14 nước, hình thành và phát triển từ năm 1945, đến cuối những năm 80 của thế kỷ trước đã đồng loạt đột ngôt tự sụp đổ, mà không do “lực lượng thù địch nào phá hoại” và cũng không phải “do thiên tai”. Không giàu thì không mạnh, nghèo thì hèn, nghèo hèn quá mức thì tự đổ là tất yếu. Nếu có sức mạnh thật sự nhờ “năng suất lao động hơn hẳn, của cải, vật chất tuôn ra dào dạt, người dân làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu…” như tuyên truyền, quảng cáo thì CNXH sẽ nhanh chóng chiến thắng CNTB trong “cuộc đấu tranh ai thắng ai giữa 2 con đường đi lên CNXH và TBCN”. Phe sụp đổ phải là phe CNTB giẫy chết mới đúng chứ? Thật là trớ trêu và nghịch lý!

Sau khi hệ thống CNXH sụp đổ, trên thế giới còn lại bốn nước vẫn kiên định với con đường đi lên CNXH là Trung Quốc, Bắc Hàn, Cu Ba và Việt Nam. Sau hơn 60 năm trung thành CNXH cả bốn nước này hiện nay ra sao?. Việt Nam vừa tự thú vẫn là nước nghèo, Cu Ba cũng vừa mới tự nhận đất nước đang trong tình trạng cấp cứu, Bắc Hàn cả đất nước như một trại tập trung, Trung Quốc tuy là nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới nhưng dân số là 1,3 tỷ người chiếm gần một phần năm dân số thế giới. “Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế, thu nhập đầu người (GDP per capita) của Trung Quốc trong năm 2010 là 4.382 USD, so với của Mỹ là 47.284 USD”. Để có được thu nhập bình quân tính theo đầu người như nước Mỹ hiện nay, theo một nhà báo nổi tiếng Lê Diễn Đức thì phải mất một vạn mùa quýt nữa. Bao giờ cho đến “Thiên đường”?.

Từ thực tế trên, một lần nữa cần khẳng định rằng: Đi lên CNXH là đi lên đói nghèo, đi xuống lạc hậu. Đưa đất nước đi lên CNXH là đưa đất nước đến Nghèo – Hèn – Tụt hậu. Không bao giờ đạt được mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Là một người dân bình thường như tôi cũng hiểu được thực tế hiển nhiên đó. Không lý gì mà các nhà tân trang, làm mới đường lối, các nhà cầm quyền điều hành đất nước và cả các học giả, các nhà nghiên cứu, tham mưu ở các vụ, viện, các nhà xưng tụng chuyên nghiệp v.v… cho đến hôm nay lại không biết? Biết nhưng vì Ngai vàng đầy quyền lực và bổng lộc, vì tham vọng ích kỷ bản thân và gia tộc, phe nhóm, chúng tìm mọi cách che đậy, bưng bít, ngụy biện để lừa bịp nhân dân. Họ thẳng tay đàn áp, bắt bớ, tống giam những người trung thực vô tội, chỉ vì dám nói lên sự thật bất lợi cho việc lừa bịp của họ, để tiếp tục giành quyền quyết định đường đi cho đất nước mà vốn là quyền của dân. Bắt nhân dân, bắt đất nước phải đi tiếp tục đi theo con đường dẫn đến bờ vực của nghèo – hèn mà họ muốn, để chúng được tiếp tục được ngồi trên Ngai vàng. Những việc làm của chúng là tội ác tày trời. Tội ác của chúng là “Tội ác cố tình chống lại nhân dân, làm lụn bại đất nước, chống lại văn minh”. Nhân dân, nhân loại, lịch sử sẽ không để cho họ làm mưa, làm gió lâu nữa, thực tế gần đây diễn ra trong nước và trên thế giới đã cho thấy điều đó.

Vì sao lại phải kiên định đi lên CNXH? Theo suy nghĩ của tôi, khi vạch ra con đường cho cách mạng Việt Nam, Đảng và Cụ Hồ ở thời điểm đó cũng có thể hy vọng một tương lai tốt đẹp cho dân, cho nước. Không ai nghĩ sẽ có kết cục tồi tệ như ngày hôm nay. Nếu biết có kết cục như ngày hôm nay hoặc sống đến ngày hôm nay, tôi nghĩ Cụ và những đảng viên yêu nước chân chính tham gia lựa chọn đường đi cho đất nước thời đó, cũng sẽ kiên quyết vứt bỏ con đường đi lên đói nghèo đầy xương máu và nước mắt này. Ngày nay, thực tế đã khẳng định con đường đó là sai lầm rành rành, ngay cả tại cái nôi sinh ra CNXH thì CNXH cũng không còn nữa.Vậy mà, ở một nước theo đuôi cộng sản như nước ta, những người thuộc lớp hậu sinh ngày nay, họ không có đóng góp gì đáng kể cho đất nước, những kẻ đã cướp thành quả cách mạng, lợi dụng uy tín, danh dự của Cụ và các bậc tiền bối lại ra sức ngụy biện, lừa dân tung hô khẩu hiệu “Kiên trì, trung thành với con đường đi lên CNXH mà Đảng và Bác đã lựa chọn” mà lẽ ra trong bối cảnh hiện nay, khi đường lối cũ bộc lộ sai lầm nghiêm trọng, họ không có khả năng đề ra được đường lối mới phù hợp cho dân tộc thì họ phải trưng cầu dân ý. Đã có nhiều nhà cách mạng lão thành, những danh tướng lừng lẫy có công lớn với cách mạng với Đảng, nhiều nhân sĩ trí thức yêu nước chân chính muốn đóng góp ý kiến có lợi cho dân cho nước, lên tiếng can ngăn những việc làm hại dân, hại nước, nhưng họ phớt lờ. Bởi những lời góp ý vì dân, vì nước đó lại đi ngược lại với mục tiêu, quyền lợi cá nhân to lớn của họ.

Thực tế là thế, vậy mà bao nhiêu năm nay Đảng vẫn xơi xơi kể công với dân, với nước. Thiết nghĩ cũng nên làm sáng tỏ thêm công lao trời biển của Đảng trong mấy chục năm Đảng giành quyền làm người dẫn lối, đưa đường.

Gần 60 theo Đảng đi lên CNXH, người dân phải thắt lưng buộc bụng, phải hy sinh biết bao xương máu trong 2 cuộc kháng chiến “thần thánh”, để chỉ được tham gia những ngày ra trận vui như “trẩy hội”? để có được cuộc đời là cả “mùa xuân tươi tràn ánh sáng” như ngày hôm nay?. Nhờ có Đảng người dân mới được làm chủ, mà được làm chủ cả tập thể cơ đấy. Chỉ trong chế độ XHCH tốt đẹp này con người mới có được quyền làm chủ chưa từng có trong nhân loại là con được Đảng, chính quyền bảo vệ, bắt chỉ vào mặt cha đấu tố điêu theo “ý Đảng” trước dân làng. Nhờ có Đảng người dân nước ta mới có quyền tự hào với lý lịch 3 đời là bần cố nông, mà con cháu các nhà cầm quyền ngày nay như con cháu các ông Mạnh, ông Dũng, ông Trọng… làm sao mà dám mơ tới vinh hạnh này!. Con cháu các ông này may lắm thì kiếm được chút cơ hội phiêu bạt sang Pháp, sang Mỹ du học tự túc hoặc du học miễn phí là cùng. Chúng nó làm sao mà có được cơ hội học tập tử tế và được “Sống trên chính đất nước của mình”.

Sau này, chắc chắn chúng nó không thể “thấu hiểu từng niềm vui, nỗi buồn, từng thành công, khổ cực của con người” nên không thể “hiểu phần nào thực tại đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ” của đất nước. Chắc chắn không thể không có những sự “Ngộ nhận” đáng tiếc khi so sánh CNXH với CNTB. Sau cảnh báo của nhà báo nổi tiếng Qúy Thanh, chắc chắn sẽ có quan chức nếu thực sự trung thành với Đảng, phải tìm mọi cách đưa con, cháu của chúng về nước càng sớm càng tốt? Cũng nhờ có Đảng mới có ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam 30/4/75, người dân miền Nam mới được mới được thưởng thức những món đặc sản của chế độ CNXH mang lại là Bo bo và Rau muống hằng ngày mà trước giải phóng họ không mấy khi biết đến. Cũng nhờ được giải phóng mới có hàng triệu người dân miền Nam có cơ hội vượt biển, vượt biên bỏ của chạy lấy người, để đến ngày hôm nay họ mới có được vinh hạnh trở thành “Việt kiều yêu nước”. Được Đảng và chính phủ ra sức mời chào, tiếp đón như những ông hoàng khi và chỉ khi nhìn thấy túi tiền xủng xỉnh của họ. Các nước láng giềng xung quanh trong khu vực Đông Nam Á và trên thế giới không có Đảng nên làm gì có được những hạnh phúc nói trên, làm gì được vinh hạnh làm dân của một nước nghèo cho đến tận ngày hôm nay như con dân nước Việt.

Chưa hết, nói như giáo sư Ngô Bảo Châu khi trả lời phóng viên báo chí “Bám theo lề là việc làm của con cừu, không phải việc làm của con người tự do”. Đây là câu nói vô cùng thâm thúy và đầy bản lĩnh của một trí thức uyên bác đẳng cấp quốc tế. Nói như giáo sư, thử hỏi ở Việt Nam hiện nay có được bao nhiêu người, tỉ lệ bao nhiêu phần trăm người không bám theo lề? Chưa có một điều tra về vấn đề này, nhưng qua thông báo kết quả của “Ngày hội non sông” mới đây, kết quả đi bầu cử, kết quả trúng cử con số lên đến trên 9.9…%, thành công tốt đẹp. Điều đó, cũng suy ra được tỉ lệ người bám theo lề và phải bám theo lề trên cả nước hiện nay không dưới 80%. Như vậy, phần lớn người dân của đất nước này đã thành cừu mất rồi còn gì? Đó không phải là công lao to lớn của Đảng hay sao? Sao chưa thấy Đảng kể công?. Thử hỏi trên thế giới đã có bầy cừu nào lại có được “văn hóa dương tính” “hừng hực niềm đam mê sáng tạo và khát vọng” mà hy vọng nhờ sự đổi mới giáo dục?.

“Những anh hùng làm nên niềm tự hào, làm nên sức mạnh dân tộc mình, như nước Nhật có Toyota, Sony, nước Hàn có Sam Sung, LG, Hoa Kỳ có Microsoft vv…” mà Vũ mơ ước, được sinh ra và được nuôi dưỡng từ những bầy cừu chắc? Nói thẳng ra, muốn có “văn hóa dương tính” ở nước ta hiện nay thì trước tiên Đảng phải cởi trói cho cừu, đưa cừu trở lại thành người trước, sau đó rồi mới dùng giáo dục làm động lực xây dựng một nền “văn hóa dương tính” thì mới đúng quy luật. Tôi nghĩ như vậy không biết có đúng không? Nếu sai mong quý vị bỏ qua xem như tôi chưa viết. Rất mong sự trao đổi của các quý vị.

Để thấy rõ hơn vấn đề và cũng là để tạm kết thúc phần này, tôi xin nêu ra tình huống giả định: Nếu ngày ấy không có Đảng. Đất nước của chúng ta sẽ ra sao? Nếu không có ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam 30/4/75. Hai miền Nam – Bắc nước ta sẽ ra sao? Mỗi người trong chúng ta có quyền tưởng tượng và tìm ra câu trả lời cho mình.

Xin cảm ơn Qúy vị đã giành thời gian đọc bài viết đầu tiên trong đời này của tôi.

(Còn nữa)

Sài Gòn, 6/2011

II

Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo và lạc hậu

Trong phần đầu bài viết, bằng thực tế tôi đã dẫn chứng: “Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu”. Vậy, tại sao “Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu?”. Phần này chúng ta cùng tìm hiểu nguyên nhân.

Trước tiên, chúng ta cần nhận diện đúng, chính xác CNXH là gì? Bởi có nhận diện đúng, chính xác chúng ta mới có những phân tích, đánh giá, kết luận chính xác được.

Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu
(Ảnh sưu tầm trên mạng)

Sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ XHCN, được học tập, giáo dục khá đầy đủ các cấp học dưới mái trường XHCN, tôi nhận thấy có hai chế độ XHCN đó là: Một chế độ XHCN đã và đang tồn tại trong đời sống thực tế, tôi gọi là chế độ XHCN THẬT mà sau đây tôi gọi là chế độ XHCN và một chế độ XHCN trong sách vở, trong văn bản nghị quyết, trên băng rôn, trong tuyên tuyên truyền, trong học thuyết Mác – Lê, chưa có, chưa xuất hiện và không bao giờ xuất hiện trên thực tế cuộc sống, tôi gọi là chế độ XHCN ẢO. Hai chế độ XHCN này hoàn toàn khác nhau về bản chất, về trình độ phát triển. Chế độ XHCN thực chất là một chế độ Phong kiến kiểu mới, là hình thái kinh tế chính trị mới do các nhà “Cộng sản giả danh sáng tạo” ra để thâu tóm quyền lực. Đó là chế độ chuyển tiếp không đáng có, không giống ai, giữa chế độ PHONG KIẾN và chế độ TƯ BẢN, mà nhiều người gọi là “Cái hình thái quái thai nhân tạo của xã hội loài người”. Theo cách nói của các nhà “Cộng sản” thì có thể nói: Đó là thời kỳ quá độ từ chế độ PHONG KIẾN tiến lên TBCN. Còn chế độ XHCN ẢO là một chế độ trong tư duy, trên lý luận, là thời kỳ quá độ từ chế độ TƯ BẢN lên chế độ CỘNG SẢN (mà chế độ CỘNG SẢN cũng là chế độ ẢO nốt).

Bản chất phong kiến của chế độ XHCN thể hiện ở các điểm sau:

Nếu trong chế độ phong kiến, Vua tuyên bố với con dân: Đất nước là của Trời, Trời “trao” cho Thiên tử – Con Trời là Vua thay Trời toàn quyền cai quản, cai trị thì trong chế độ XHCN, Đảng khẳng định: “Đảng ta là Đảng cầm quyền duy nhất” nghĩa là đất nước, chính quyền là của Đảng. Đảng và lãnh tụ của Đảng cũng được thần thánh hóa, huyền thoại hóa giống như Trời. Đảng giao cho con của Đảng là Tổng bí thư như ở Bắc Hàn, Cu Ba hoặc giao cho một nhóm con của Đảng là Bộ chính trị như ở Trung Cộng, Việt Nam ngồi trên hiến pháp, pháp luật, toàn quyền điều hành, cai trị đất nước.

Theo lập luận của Đảng, chính quyền, đất nước là của Đảng vì: Chính quyền này có được là do Đảng “tài tình” mới tổ chức dân đi cướp được. Sau khi cướp được chính quyền, Đảng tiếp tục tổ chức chỉ đạo dân tiến hành cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, quốc hữu hóa đất đai, cướp ruộng đất, đồn điền, hầm mỏ, tài nguyên… cướp tài sản, nhà máy, công xưởng… cướp tất, cướp trọn vẹn đất nước. Người dân nghe theo lời Đảng, sau khi cướp được toàn bộ đất nước cho Đảng, dân không còn đất sống, phải sống trên đất của Đảng, cũng giống như muông thú, động thực vật trên đất của Đảng, dân nghiễm nhiên trở thành là tài sản thuộc sở hữu của Đảng.

Như vậy, ban đầu dân là những chủ thể được Đảng sai đi cướp với lời hứa sẽ được làm chủ đất nước, làm chủ bản thân, được sống trong “Thiên đàng”… Cuối cùng, khi không còn gì để cướp, đến lượt mình, dân tự biến thành tài sản sở hữu của Đảng một cách hiển nhiên mà Đảng không cần cướp! Bởi vậy, Đảng cho dân được sống thế nào là quyền của Đảng. Mọi con dân sống trên đất của Đảng phải luôn luôn ghi nhớ: “Đời đời biết ơn Đảng” phải “Sống, học tập, làm theo ý Đảng”, muốn làm gì phải làm đơn xin phép Nhà nước của Đảng theo cơ chế “Xin – Cho”.

Dân nghe theo lời Đảng, đi cướp chính quyền về cho Đảng, để Đảng leo lên ngồi lên “Ngai vàng”. Còn con dân, thoát được kiếp nô lệ của chế độ phong kiến cũ lại tự chui vào tròng nô lệ mới của chế độ phong kiến mới của Đảng. Đó là sự sang tên đổi chủ, thân phận nô lệ vẫn là nô lệ chẳng hơn gì. Vậy mà, con dân phải: “Đời đời biết ơn Đảng”! Thật trớ trêu và cay đắng, một quả lừa ngoạn mục. Đảng ta quá tài tình, Đảng ta quá vĩ đại!!!

Sống trên đất của Đảng, con dân phải đóng thuế cho Đảng thông qua Nhà nước của Đảng, TIỀN THUẾ THU ĐƯỢC LÀ CỦA ĐẢNG, Đảng muốn dùng làm gì, cho ai là quyền của Đảng, con dân không được phép biết. Quốc hội, Nhà nước, các tổ chức chính trị, nghề nghiệp, xã hội…đều do một tay Đảng lập theo phương thức: “Đảng cử – dân bầu” theo ý Đảng, dân không cần nghĩ ngợi. Bầu bán xong, Đảng nắm lấy hết, bỏ tiền của Đảng ra nuôi tất, đương nhiên Đảng các tổ chức phải làm việc cho Đảng, phải tuyệt đối trung thành làm theo ý Đảng. Hoàn toàn không phải như một số người có mang tư tưởng “Dân chủ theo kiểu phương Tây” đem áp đặt cho chế độ XHCN, quan niệm rằng: TIỀN THUẾ LÀ CỦA DÂN, dân đóng thuế nuôi Quốc hội, Nhà nước của dân nên Quốc hội, Nhà nước phải bảo vệ dân như ở trong chế độ TƯ BẢN “giẫy chết”. Xin đừng nhầm lẫn chết người như vậy mà nói sai, nói lẫn lộn, nói linh tinh, Đảng cho đi tù như chơi. Ai làm sai, nói sai ý Đảng sẽ bị xử lý kỷ luật. Nếu nói, suy nghĩ sai khác với ý Đảng, sẽ có bản án của Bộ chính trị ban xuống, giao cho quan tòa đọc cho nghe trước tòa án rồi đem tống giam, không cần tranh biện, không cần đến luật pháp luật, công lý, quốc thể, quốc tế gì hết, hoàn tòan giống như “Chiếu” Vua ban trong chế độ phong kiến.

Cả đất nước trong chế độ XHCN là một nông trại, công xưởng, một trại tập trung lớn của Đảng. Mọi con dân bị tước đoạt quyền làm chủ bản thân, quyền làm chủ đất đai, họ được tiếp tục sống kiếp nô lệ mới trong “THIÊN ĐÀNG” của Đảng. Muốn có làm việc, muốn làm gì, muốn xin chính quyền xác nhận một giấy tờ gì con dân phải làm đơn xin xỏ, nhờ cậy, chạy chọt, hối lộ mới được. Trong chế độ XHCN, muốn sống mọi người tìm cách ngoi lên bằng cách phục tùng, lấy lòng và tìm cách ca ngợi Đảng. Điển hình là một trí thức lớn XHCN, cha là học giả nổi tiếng, bị Đảng cố tình vu oan, giết hại mà vẫn hết lòng ca ngợi Đảng với những lời ca để đời, vắt ra từ con tim, khối óc: “Đảng đã cho ta sáng mắt, sáng lòng” “Đảng đã cho ta một mùa xuân …ngập tràn ánh sáng…”. Không biết ở dưới suối vàng, người cha có nghe thấy những lời ca này không? Nếu nghe được chắc ông phải thám phục cách dạy dỗ “tài tình” của Đảng và “đời đời biết ơn Đảng” lắm. Vì nếu không có Đảng là nguồn cảm hứng vô tận, nếu không có “Ánh sáng ngập tràn của Đảng” soi sáng tâm hồn, khối óc cho con ông thì con ông không thể nào trở thành một “Thiên tài sáng tác tụng ca” xuất sắc đến vậy. Bên cạnh niềm vui to lớn, tôi nghĩ chắc ông cũng có một nỗi lo lớn là: Nếu Triều đại Cộng sản sụp đổ, những “Tác phẩm đỉnh cao” của con ông hôm nay sẽ biến ngay thành “Rác phẩm”. Những “Rác phẩm” mà con ông đã sáng tạo trong cả cuộc đời là để hóa thánh cho Đảng, ca ngợi sự lừa dối, tiếp tay cho việc đưa dân tộc đến bờ vực của đau thương, mất mát, nghèo nàn lạc hậu và nguy cơ mất nước vào tay “Anh bạn vàng” Trung Quốc như hôm nay, hiển nhiên phải bỏ vào sọt rác. Sự nghiệp của những kẻ “Trí nô” là thế, chắc ông là người hiểu hơn ai hết.

Chế độ XHCN là đất sống dành riêng cho cho những kẻ ngu dốt, hợm hĩnh, xu nịnh, gian giảo, nhiều âm mưu, lắm thủ đoạn. Kẻ thù của Đảng, của CNXH cũng là kẻ thù của bọn xu nịnh, bất tài, gian manh, độc tài tham nhũng là: VĂN MINH – TỰ DO – DÂN CHỦ. Chính vì vậy, ngay từ khi cướp được chính quyền, Đảng đã phát động “Cải cách ruộng đất”, “Cải tạo tư sản” với chủ trương được quán triệt: “Trí – Phú – Địa – Hào đào tận gốc, trốc tận rễ”, trong đó Trí thức là đối tượng, là kẻ thù số một phải tận diệt “Đào tận gốc, trốc tận rễ” theo kiểu “Tru di tam tộc” trong chế độ phong kiến đối với trọng tội phản bội Triều đình. Bởi trí thức là tầng lớp ưu tú trong xã hội, họ hiểu biết, có nhân cách, có chính kiến, hướng thiện là đối tượng nguy hiểm số một có thể làm bại lộ, gây ra nguy cơ cho việc thực hiện mưu đồ đen tối, lừa dân của Đảng. Tiếp theo là vụ Văn nhân Giai phẩm, một cuộc “Cải cách ruộng đất trên lĩnh vực Văn hóa – Tư tưởng”, đánh trực diện vào Trí thức tiêu biểu khi họ đòi hỏi quyền lợi chính đáng là quyền tự do ngôn luận. Việc làm của Đảng vừa để tiêu diệt, vừa để răn đe đội ngũ trí thức. Hàng loạt nhà trí thức hàng đầu CÓ CÔNG – CÓ TÂM – CÓ TẦM như: Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Dương Đức Hiền, Từ Phác, Đặng Đình Hưng, Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trương Tửu, Phùng Quán…đều bị vu oan, đưa ra cho lũ vô liêm sĩ đấu tố, hãm hại… rồi đem tống giam không cần xét xử. Tầng lớp trí thức còn lại bị chặn cổ họng, nắm lấy dạ dày bằng chính sách tem phiếu giao cho các nhân viên thương nghiệp, lương thực vô văn hóa ban phát cho mỗi tháng được từ 2 đến 5 lạng thịt nếu được Đảng cho phép ở trong biên chế. Đảng sẵn sàng chụp mũ tầng lớp trí thức tội phản động, tư tưởng tiểu tư sản, khủng bố tinh thần, đe dọa đến mạng sống, sinh mạng chính trị của họ bằng luật rừng, rồi “Trói” họ lại, biến thành họ thành công cụ của Đảng, bắt họ phải làm theo nhiệm vụ là: Sáng tác khẩu hiệu tung hô, ngợi ca, HÓA THÁNH CHO ĐẢNG!

Nhiều trí thức lớn người Việt ở trong và ngoài nước, theo tiếng gọi của Đảng đi theo cách mạng từ những đầu khó khăn, khi cách mạng thành công, họ lần lượt bị thanh trừng, bị vu oan hãm hại, bị vô hiệu hóa phải tìm đường thoát thân nếu không thì cũng bị “Trói chặt” hoặc bị gạt ra ngoài lề xã hội. Đại tướng Võ Nguyên Giáp một danh tướng trí thức, người làm nên một “Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, một Đại thần của chế độ XHCN, tuyệt đối trung thành với Đảng. Vậy mà, sau khi hoàn thành nhiệm vụ giành được trọn vẹn đất nước, Đảng đã gạt ra rìa và làm nhục bằng cách bố trí Đại tướng sang làm công tác SINH ĐẺ CÓ KẾ HOẠCH. Một việc làm mà theo cách nói của giáo sư Ngô Bảo Châu có thể nói: “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà có việc làm nào hơn việc làm này”.

Những năm gần đây, tiếp tục kiên trì với con đường đã chọn, hàng loạt trí thức thực sự, có tâm có tầm, được đào tạo bài bản, họ là “Nguyên khí quốc gia” đã bị Đảng sách nhiễu bôi nhọ, vu oan, chà đạp, rồi tống giam không thương tiếc như: Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung… và gần đây là Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ với vụ án nổi tiếng “Hai bao cao su đã qua sử dụng” làm chấn động địa cầu. Sắp tới đây có lẽ sẽ đến lượt các trí thức lớn thực sự như: Nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Giáo sư Huệ Chi, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, Giáo sư Ngô Đức Thọ…Tất cả các trí thức trên chỉ có mỗi tội duy nhất là: YÊU NƯỚC – DÁM NÓI SỰ THẬT.

Song song với việc tiệt diệt Trí thức chân chính, Đảng gấp rút mở các trường lớp bổ túc văn hóa, các lớp chuyên tu, tuyển chọn những thành phần “Vừa hồng, vừa chuyên” tuyệt đối nghe theo Đảng, không biết đến phải trái là gì. Gấp rút đào tạo họ mà thực chất là hợp thức hóa để trao cho họ một bằng cấp, một học vị, học hàm…Những bằng cấp, học vị, học hàm của Đảng trao vừa là phần thưởng về sự trung thành, về thành tích cống hiến cho Đảng, vừa là công cụ mà Đảng cần giao cho họ để họ trở thành “Hồng Vệ Binh” đắc lực bảo vệ Đảng. Trong thời gian ngắn Đảng đã xây dựng được một đội quân Trí thức XHCN hùng hậu, giáo sư, tiến sĩ nhan nhãn, bằng cấp giáo sư, tiến sĩ đủ kiểu búa xua. Đội ngũ trí thức XHXCN phần lớn là Trí nô làm theo ý Đảng, tầng lớp “Bán miệng nuôi… thân”. Nguyễn Khải, đệ nhất văn chương của nền văn học XHCN, người được vinh danh với giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật, cuối đời đã viết trong hồi ký “Đi tìm cái tôi đã mất” đã cay đắng thú nhận cuộc đời “Trí nô”, tôi tớ của mình đã tự nhận ra sự nghiệp văn chương mà ông để lại là “Mớ tạp nham”. Đúng là RÁC PHẨM.

Chế độ XHCN là một chế độ đầy rẫy bất công và nghịch lý. Người đứng đầu, đại diện cho giai cấp vô sản khi đã nắm được mọi quyền lực và tài sản của quốc gia, của một cơ quan, công ty, xí nghiệp… thì tự coi là của mình, chúng đưa thân con cháu họ hàng, thân quen vào những vị trí then chốt, tìm mọi cách kéo bè kéo cánh. Khi sắp về hưu tìm cách bán lại chức quyền cho người trả giá cao nhất nếu không có người nối nghiệp. Chúng có còn những người vô sản nữa không? Chúng sẽ bảo vệ quyền lợi cho ai, cho băng nhóm, bè cánh của chúng hay cho dân? Chúng nói với dân rằng: Chúng là đầy tớ, là công bộc của dân. Trên thế giới từ cổ chí kim chưa hề có loại đầy tớ như trong chế độ XHCH là: Đầy tớ lại đứng trên đầu chủ, bóc lột chủ, tước hết mọi tài sản của chủ, tước đoạt quyền làm người của chủ. Đầy tớ nói: Nhà nước này là của dân, do dân, vì dân, dân biết, dân bàn, dân kiểm tra… nhưng trên thực tế thì dân muốn làm gì cũng phải viết đơn xin đầy tớ, phải “Đời đời biết ơn đầy tớ”. Thật là mỉa mai! Đầy tớ còn luôn rao giảng: “Đấu tranh giữa các mặt đối lập là động lực thúc đẩy sự phát triển của xã hội”. Vậy mà, trong thực tế thì đầy tớ tìm mọi phương cách duy trì sự độc quyền cho đầy tớ trong mọi lĩnh vực, tiêu diệt đấu tranh, cạnh tranh, chống đa nguyên, đa đảng. Nhưng có lẽ nghịch lý nhất, bất công nhất trong XHCN là những kẻ vô văn hóa, ngu dốt, phá hoại, lừa lọc lại là những kẻ dạy và bóc lột người tài, người giỏi. Những kẻ bất tài, ngu dốt, phá hoại như cha con Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng… mà ngày nào cũng lên ti vi rao giảng, chỉ đạo đất nước!!!

Cả chế độ XHCN vận hành theo cơ chế lừa dối, mọi người thi nhau lừa dối, nói dối. Báo cáo láo, thành tích dỏm, sáng kiến kinh nghiệm dỏm, đề tài khoa học đểu tuôn ra dào dạt, năm sau nhiều hơn năm trước. Họp hành, hội thảo, hội nghị… triền miên, là diễn đàn để các “Thùng rỗng” thi nhau phét lác. Ai phét lác giỏi, ai báo cáo láo hay, ai “Kêu to” sẽ được được thăng tiến, có thêm chức, thêm quyền. Khi có thêm chức thêm quyền lại ăn cướp, vơ vét được nhiều tiền bạc, đất đai, tài nguyên nhiều lại trở thành kẻ thành đạt được xã hội vinh danh. Một xã hội tôn vinh những kẻ ăn cướp, lừa lọc, bọn ăn cướp, để chúng ngồi trên đỉnh cao quyền lực, đứng lên diễn đàn rao giảng đạo lý, đạo đức, lòng nhân ái, lòng yêu nước thương dân… là một xã hội đảo lộn, đốn mạt, không dừng lại ở nghịch lý nữa.

Những kẻ nắm quyền lực tối cao trong XHCN là ai? Là những kẻ thiến heo, hoạn lợn, công nhân trồng rừng, chích thuốc vớ vẩn, những kẻ to mồm, lẻo mép trong các phong trào Đoàn, phong trào quần chúng… Chúng điều hành cả một đất nước theo ý chỉ độc đoán của chúng, bất chấp quy luật, bất chấp đạo lý, đi ngược với văn minh, hủy diệt nguồn lực, hủy diệt động lực phát triển xã hội, hủy diệt “Nguyên khí quốc gia”, xã hội đầy rẫy bất công, đầy rẫy nghịch lý. Bởi vậy, đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu là tất yếu.

Hơn 66 năm, từ ngày Đảng cướp được chính quyền, Đảng đã bắt cả dân tộc phải đi theo con đường mà Đảng đã lựa chọn một cách quyết liệt, mà thực chất là đi theo sự dẫn dắt của đàn anh cộng sản: Nga – Trung. Với sự lựa chọn của Đảng đã biến nước ta thành chiến trường, nơi diễn ra cuộc đụng đầu thảm khốc nhất trong lịch sử giữa 2 phe CNXH và CNTB. Tự hào về điều đó, Đảng kheo khoang với các nước cùng hoàn cảnh trên thế giới không có được niềm tự hào lớn như Việt Nam là: “Một dân tộc nhỏ mà đánh thắng hai đế quốc to”. Đi theo con đường Đảng chọn, Đảng đã đưa đất nước, nhân dân ta phải trải qua những hy sinh vô cùng to lớn về người, về của. Sau chiến tranh đất nước đắm chìm trong sự trả thù, hận thù dân tộc, những cuộc bắt bớ, xua đuổi, cướp bóc, tàn phá, làm cho hàng triệu gia đình ly tán, dân chúng sóng trong nghèo đói, lạc hậu. Trách nhiệm này thuộc về Đảng cộng sản, đứng đầu là những tên cộng sản cầm đầu đã: ÔM CHÂN TRUNG QUỐC, RƯỚC TRUNG QUỐC VỀ LÀM QUÂN SƯ, LÀM MẶT RÔ UY HIẾP GIẦY XÉO NHÂN DÂN, CƯỚP ĐẤT CHA ÔNG ĐỂ LẠI.

Chế độ XHCN ẢO là gì? Tại sao lại phải có chế độ XHCN ẢO?

Để che đậy bản chất phong kiến độc tài của chế độ XHCN THẬT, những tên bạo chúa đàn anh như Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành và những tên bạo chúa đàn em ở các nước XHCN đã giả danh “CỘNG SẢN”, đã lấy mô hình của phương thức sản xuất Cộng Sản, một phương thức sản xuất có trình độ phát triển cao hơn, ưu việt hơn phương thức sản xuất TƯ BẢN trong học thuyết của Các Mác, do Mác tưởng tượng ra, rồi thêm bớt, nhào nặn, tô vẽ làm nên tấm phông màn đem trùm lên chế độ XHCN THẬT để lừa bịp dân, lừa bịp nhân loại. Trên thực tế chúng ra sức xây dựng chế độ phong kiến kiểu mới bằng mọi giá, nhưng khi tuyên truyền, quảng cáo chúng trưng ra XHCN ẢO để khoe khoang, bịp bợm, lấp liếm. Vì vậy, người ta đã đúc kết rằng: “Cộng sản nói một đằng làm một nẻo” hoặc nói như Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng tin cộng sản nói, hãy xem cộng sản làm”. Nói một cách nôm na, dân dã thì chế độ XHCN là chế độ: “TREO ĐẦU DÊ – BÁN THỊT CHÓ”.

Như vậy, những kẻ tự xưng là Cộng sản thực chất là những tên Bạo chúa độc tài, khát máu, khát quyền lực, chúng là những tên CỘNG SẢN GIẢ DANH, chúng đã dùng học thuyết của Mác làm bình phong cho việc xây dựng chế độ phong kiến độc tài, để chúng ngồi lên Ngai vàng nắm quyền cai trị đất nước, cùng nhau ăn cướp chia phần. Nhà nước mà chúng dựng lên là nhà nước của những tên bạo chúa và đám lưu manh, cùng hội cùng thuyền. Với bản chất lưu manh, hung hãn lọc lừa, với đầu óc độc tài ngông cuồng, ích kỷ, với bản năng cầm thú, với chủ thuyết “BẠO LỰC – CHUÊN CHÍNH VÔ SẢN – SÚNG ĐẠN ĐẺ RA CHÍNH QUYỀN – ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ KẾT HỢP VỚI SỰ XẢO TRÁ”, những tên THỦ LĨNH CỘNG SẢN GIẢ DANH trên thế giới từ trước đến nay chưa bao giờ có ý định và cũng không bao giờ có khả năng để xây dựng được một chế độ Cộng sản như trong học thuyết của Các Mác. Học thuyết khoa học của Mác đã bị những tên bạo chúa và đám lưu manh ăn cắp, cắt xén, tô vẽ lợi dụng. Chính Mác cũng là người vô tình phải mang tiếng oan với nhân loại vì bị bọn CỘNG SẢN GIẢ DANH nói: Làm theo học thuyết của Mác, đã dẫn nhân loại đến thảm họa đau thương, mất mát trong mấy chục năm qua.

Theo quy luật phát triển, chế độ phong kiến cũ, phong kiến mới, chế độ độc tài đều là những chế độ đầy rẫy bất công, đầy rẫy nghịch lý, thua xa chế độ Tư Bản về năng suất lao động, về lực lượng sản xuất, về tính ưu việt của quan hệ sản xuất, về quyền con người… chắc chắn phải tự sụp đổ như các nước Đông Âu, hoặc sẽ bị nhân dân và nhân loại tiến bộ trên thế giới lật đổ như ở các nước Trung Đông, Bắc Phi gần đây. Các nước Cộng sản giả danh còn lại như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba cũng không ngoài quy luật tất yếu đó.

Mục tiêu chung mang tính phổ quát của nhân loại trong thời đại toàn cầu hóa ngày nay là: “NHÂN QUYỀN – DÂN CHỦ – VĂN MINH”. Mục tiêu chung đó không còn là vấn đề riêng của một quốc gia độc lập nào. Ngày nay, ai cũng hiểu ngay cả con đẻ, bố mẹ cũng không có quyền áp đặt, đối xử thô bạo. Vậy mà bọn cai trị ở các nước cộng sản tự coi đất nước là của chúng, của Đảng của chúng, con dân là tài sản của chúng. Chúng tự cho chúng có quyền định đoạt, ban phát cuộc sống cho dân, muốn hành xử với dân kiểu nào cũng được, bất chấp đạo lý, bất chấp pháp luật do chúng đề ra, bất chấp luật pháp Quốc tế mà chúng hăng hái ký kết, cam kết. Ta vẫn thường nghe chúng tuyên bố không ai có quyền “Can thiệp vào công việc nội bộ” độc tài, độc đoán trong đất nước của chúng cướp được. Những kẻ to mồm luôn lu loa: “Không được can thiệp vào công việc nội bộ” là những kẻ độc tài, phát ngôn của Bộ ngoại giao ước nào cũng lu loa như thế là một chế độ độc tài. Chế độ độc tài tất yếu sẽ bị tiêu diệt khỏi đời sống nhân loại.

Vũ Ái Quốc

Theo Danluan

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Vũ Ái Quốc – Việt Nam vẫn là một nước nghèo (1&2)

  1. Website: http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang

    Sao không đem “Bọn Tư Sản, Địa chủ Tư Bản Đỏ” ra đấu tố nữa đi? “Bọn Tư Sản, Địa chủ Tư Bản Đỏ” chính là TẤT CẢ Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ nước CHXNCNVN, Tổng Bí thư và các đảng viên của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam, là bọn ngồi nhà mát ăn bát vàng, bóc lột GIAI CẤP VÔ SẢN hiện nay ấy! Tội ác của chế độ này thật nói không hết!

    Kính thưa quý bạn đọc:

    Sự tồn tại của nước Việt Nam trước các cuộc xâm lăng được quyết định bởi TINH THẦN DÂN TỘC của NGƯỜI DÂN Việt Nam. Đối với Trung Cộng hiện nay, nếu NGƯỜI DÂN Việt Nam không còn TINH THẦN DÂN TỘC thì nước Việt Nam phải mất thôi; đảng Cộng sản Việt Nam quá hèn nhát trước sức ép của đảng Cộng sản Trung Hoa, không thể giữ nước được. Người dân Việt Nam phải vùng lên và đòi quyền của mình. Những người dân Việt Nam dũng cảm phải chiến đấu cho tương lai của chính mình và phải đánh cho chế độ Cộng sản hoàn toàn sụp đổ. Nếu nhân dân Libya đã loại bỏ Gadhafi được thì nhân dân Việt Nam cũng loại bỏ ác đảng Cộng sản Việt Nam được. Đánh tan Việt Cộng yên lòng nhân dân!

    Mọi bàn luận và kêu gào chỉ là viển vông! Tổng Bí thư đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng phải biết rằng NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM để xây dựng một chế độ Tự Do Dân Chủ và kiến tạo một nước Việt Nam phú cường! Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng:

    1. Phải trả tự do vô điều kiện, phải phục hồi danh dự và bồi thường thiệt hại vật chất cho nhà báo Điếu Cầy và Gia Đình. Điếu Cầy chỉ nói “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” thôi, mà phải bị te tua, tàn cuộc đời trong nhà đá, hết hạn tù mà vẫn không được ra khỏi khám. Sau khi mãn hạn tù 30 tháng Điếu Cầy tiếp tục bị giam giữ trong một nơi bí mật mà không ai được phép thăm viếng kể cả vợ con ông. Sự bí mật này gây nghi ngờ rằng ông đã bị thủ tiêu và người ta cũng nghi ngờ luôn cả hệ thống pháp luật đang bị một nhóm nào đó khống chế phải làm theo chỉ thị của họ. Vợ của ông, bà Dương Thị Tân cho biết nỗ lực tuyệt vọng của bà khi hỏi tin tức của chồng:
    – “Những cái tin bên ngoài thì nhiều nhiều lắm, người thì nói không biết mất tay hay là chết. Người thì nói là không đúng, nói chung những thông tin ngoài lề ấy là nhận xét của nhiều người tôi không bàn. Cái việc tôi quan tâm là sự trả lời của nhà chức trách.
    Đến giờ phút này họ chưa đưa ra bất kỳ một thông báo nào chính thức để cho gia đình tôi biết về sự việc này. Họ không bình luận gì khi tôi hỏi tới vần đề này. Cứ mỗi nửa tháng một lần dù là có đơn hay không tôi đều chất vấn họ về việc này hết. Tôi yêu cầu những người trực tiếp dân của ngày hôm ấy phải trả lời cho tôi biết về vấn đề an nguy của ông Hải thì hầu như người nào cũng chỉ nói là không có không đúng như thế, tôi bảo đảm với chị việc này. Nhưng khi tôi hỏi lại họ là anh hay chị bảo đảm với tư cách cá nhân hay với tư cách người đại diện cho cơ quan an ninh điều tra thì hoàn toàn họ né tránh, họ không dám khẳng định điều gì.”

    2. Phải VINH DANH và bồi hoàn thiệt hại những năm tù đầy của Luật Sư Lê Trí Quang và Gia Đình. Luật Sư Lê Trí Quang là người hàng chục năm trước đã mạnh dạn lên tiếng “CẢNH GIÁC BẮC TRIỀU.”

    3. Phải lập tức trả tự do cho Luật Sư Cù Huy Hà Vũ và những nhà đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo & Dân Chủ còn bị cô lập hay giam cầm.

    Chuyện trước mắt là tập đoàn Cộng sản Việt nam bán nước, hèn mọn trước mũi giày xâm lăng của bọn giặc Tàu cộng; cảnh oan trái căm hờn phẫn hận của dân oan; cảnh các tôn giáo bị đàn áp khốc liệt; cảnh chiếm đoạt tài sản của kẻ khác – đặc biệt của nhà thờ, chùa – như phường trộm cướp; cảnh các cuộc biểu tình chống Tàu cộng xâm lăng bị bắt bỏ tù; cảnh dựng lên được những “phiên tòa đáng xấu hổ, làm nhục quốc thể đến thế là cùng;” cảnh tha hóa xã hội; cảnh tham ô nhũng lạm Cộng sản Việt Nam; cảnh cơ hàn đói rách của đại đa số người dân trong khi giới cầm quyền Cộng sản Việt Nam cùng con cháu của chúng đã và đang tham nhũng và sống trong nhung lụa; cảnh bán phụ nữ, bán dân lao động khắp thế giới; vân vân và vân vân… Nên nhớ: đảng Cộng sản Việt Nam đầu người nhưng óc heo không bao giờ dám chống đảng Cộng sản Trung Hoa; chỉ có người dân Việt Nam dám chống đảng Cộng sản Trung Hoa!

    Cán binh Cộng sản Việt Nam (Việt Cộng) bị Cộng sản Trung Hoa (Trung Cộng) bắt làm tù binh trong cuộc chiến biên giới 1979. Vũ khí, người cán binh này dùng là súng M79 và súng tiểu liên của Mỹ.
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/tintuc-khanangquansuhientaicuavietnam-1.jpg )

    Đảng Cộng sản Việt Nam không có năng lực đề kháng trước ngoại xâm Trung Cộng, cam tâm thà mất nước còn hơn mất quyền cai trị độc đảng. Cộng sản Việt Nam đối ngoại thì nhu nhược, bán nước, đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân. Cộng sản Việt Nam hèn với giặc, bạo với dân, đã bán nước mà còn chấp nhận làm tay sai cho Cộng sản Trung Hoa nữa.

    Hình: Quốc Nhục
    ( http://files.myopera.com/nguyenphucbaoan/blog/Quoc%20Nhuc.gif )
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/Quoc-Nhuc-1.bmp )

    Con cáo già HỒ CHÍ MINH làm gì có ĐẠO ĐỨC và LIÊM SỈ? Làm gì có “đức tính giản dị, khiêm tốn”? Nhà văn Ðặng Thái Mai, trong khi nhận lãnh trách nhiệm hiệu đính bản dịch Nhật Trung Nhật Ký, ông có ý muốn nói chuyện trực tiếp với Hồ Chí Minh để hiểu rõ lai lịch tác phẩm nhưng Hồ Chí Minh im lặng, không đáp ứng lời yêu cầu phỏng vấn, vì tác giả của thơ trong cuốn Nhật Trung Nhật Ký là một người Trung Hoa chứ không phải Hồ Chí Minh. Nguyễn Đăng Mạnh cũng đã mạnh dạn nói đến cái chết thê thảm của người vợ không cưới của Hồ Chí Minh là Nông (Hà) thị Xuân và hai cô em họ. Kể những chuyện dâm ô, xấu xa, tàn bạo của Hồ Chí Minh như thế này làm nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam khó chịu. Khi nhận định về lịch sử không nên dùng cảm tính, kiểu đám thần dân của tên tội đồ Việt gian Hồ Chí Minh. Cái gì gọi là “bác Hồ kính yêu”; cái gì là “cha già dân tộc”; nào là bác hy sinh vì nước, suốt đời sống độc thân (không cần đàn bà để giải quyết sinh lý)…(sic) bây giờ cũng đã phơi bày ra hắn một tên đạo đức giả, quỷ râu xanh, hiếp dâm trẻ em và giết vợ, lại thêm cái tội phản quốc bán nước! Rõ ràng là tên cáo già Hồ Chí Minh đã qua Pháp, qua Tàu, qua Nga… để học tập làm tay sai bán nước cho đế quốc thực dân Đỏ Cộng sản. Hồ Chí Minh, Tần Thủy Hoàng, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, v.v… những bạo chúa cho dù có đem vô chùa, đặt trên bệ cao, cũng chỉ lưu lại mùi thúi của cá chết mà thôi. Buồn cười quá, những đảng viên của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam đã chết như Phạm Văn Đồng, Trần Độ, Nguyễn Văn Trấn, v.v… và những tên còn sống như Nguyễn Đức Nhanh, Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng; Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; Ngô Văn Dụ, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương; Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương; Nguyễn Thiện Nhân, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc; Hoàng Bình Quân, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng Ban Đối ngoại Trung ương; Phạm Bình Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; Trần Quốc Vượng, Ủy viên Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng Trung ương; Vũ Huy Hoàng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Công Thương; Bùi Quang Vinh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư; Cao Đức Phát, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Đinh La Thăng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải; Phạm Vũ Luận, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo; Hồ Mẫu Ngoạt, Ủy viên Trung ương Đảng, Trợ lý Tổng Bí thư, Phụ trách Văn phòng Tổng Bí thư; Đặng Văn Hiếu, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an; Nguyễn Văn Thơ, Đại sứ Việt Nam tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, v.v… hơn 3,5 triệu đảng viên đầu người nhưng óc heo đã và đang theo HỒ CHÍ MINH và Karl Marx vào địa ngục để đền tội ác. Bọn chúng, những con cáo già, có quá nhiều tội ác đối với nhân dân Việt Nam và nhân dân trên thế giới! CÁC BẠN CÓ CÒN NHỚ GIAI ĐOẠN HỒ CHÍ MINH BỊ LÊ ĐỨC THỌ, LÊ DUẨN, LÊ ĐỨC ANH, V.V… TIẾM QUYỀN? Nga-Cộng muốn “sống chung hòa-bình” (hòa-hợp Bắc─Nam, ai lo phần nấy, không còn chiến-tranh). Tàu-Cộng thì muốn chiến-tranh, quyết đòi thống-nhất (thôn-tính Miền Nam). Hồ Chí Minh muốn theo ý Nga, trong lúc Lê Duẩn & Lê Đức Thọ thì muốn theo ý Tàu. Cùng một lũ bịp bợm, lừa dối nhân dân! Khi qua đời Lê đức Thọ được chôn ở nghĩa trang Mai Dịch vốn được dành cho các quan chức Cộng sản. Mộ của Lê đức Thọ thường bị ném phân lên trên nên gia đình Thọ phải dời mộ Thọ về quê chôn cất. Có lẽ vì lúc sinh tiền Lê đức Thọ gây quá nhiều thù oán, chết chóc nên khi chết rồi bị trả thù bằng phân ném lên mộ Thọ. Ðúng là chết rồi mà cũng chưa được an thân! NHÂN nào, QUẢ nấy. Đừng quên điều đó!

    Nên nhớ: đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam không phải “tiến mau, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội” mà là “tiến mau, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa tư bản;” không phải “chống Mỹ cứu nước” mà là “nhờ Mỹ cứu Đảng!”

    Việt Cộng (Cộng sản Việt Nam) là bọn đầu người nhưng óc heo. Hơn 3,5 triệu đảng viên của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam bắt đầu từ con cáo già Hồ Chí Minh đến tên đảng viên mới gia nhập là hơn 3,5 triệu cái đầu người nhưng óc heo đang lúc nhúc trong quần… chúng Việt Nam! Cùng một lũ bịp bợm, lừa dối nhân dân! Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong Hiến pháp của Việt Cộng. NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM để xây dựng một chế độ Tự Do Dân Chủ và kiến tạo một nước Việt Nam phú cường!

    Nô lệ về ý thức hệ mà đặt ý thức hệ trên quyền lợi dân tộc, thậm chí để mất cả đất và nước, biển và đảo, thì đấy là tội đồ, là bán nước! Đối với người Việt Nam: tội bán nước là tội không thể dung tha, vì ở bên cạnh một nước lớn, gian manh và xảo quyệt là Trung Cộng luôn mưu đồ bành trướng, thì sự chống đỡ để giữ cho được từng tấc đất Việt Nam phải tính bằng xương, bằng máu của dân Việt hết thế hệ này qua thế hệ khác. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Gian Bán Nước vừa ăn cướp, vừa nói láo, vừa vu cáo cho dân.

    Hình: Phước Long, Nha Trang, Việt Nam 2011
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/PhuocLong-NhaTrang-2011.png )

    Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất. Lịch sử cũng đã chứng minh khi lòng dân không yên thì mọi thứ bạo lực chỉ là hành động cứu cấp cho một thứ quyền lực phi nhân tính, vết nhơ không bao giờ rửa sạch. Đánh tan VIỆT CỘNG, yên lòng nhân dân!

    Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ tự mình cải cách, không bao giờ từ bỏ mô hình Mao – Stalin. Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm cho người dân Việt trở nên QUÁ NGHÈO và QUÁ HÈN. Muốn thoát khỏi nghèo và hèn, NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM để xây dựng một chế độ Tự Do Dân Chủ và kiến tạo một nước Việt Nam phú cường!

    Người trong nước bất khuất đứng dậy đối diện với bạo quyền Cộng sản Việt Nam thì Người Quốc Gia chúng tôi ở hải ngoại là hậu phương lớn, là chỗ dựa vững chắc. Bất cứ hành động côn đồ nào của đảng Cộng sản Việt Nam xảy ra đối với người anh em chúng tôi trong nước, ngay lập tức, các giới chức cao cấp của các quốc gia mà chúng tôi sinh sống đều biết và đều có phản ứng thuận lợi cho công cuộc ĐẤU TRANH ĐÒI QUYỀN SỐNG và đều làm viên chức Cộng sản Việt Nam phải đê hèn cúi mặt. Ai đã tạo ra sức mạnh ấy? – Chính chúng tôi! Ai đã làm cho Cộng sản Việt Nam cúi gầm mặt trước Quốc tế? – Chính chúng tôi! Chính vì chúng tôi mà bọn Cộng sản Việt Nam đi đến đâu cũng phải trốn lui, trốn lủi, phải luồn cửa hông, phải chui cửa hậu, phải nhờ cảnh sát Mỹ bảo vệ. Ai đã cởi trói nỗi sợ hãi của người dân? – Chính chúng tôi! Vâng, chính chúng tôi những người Quốc Gia đang tỵ nạn chính trị, chúng tôi đang theo đuổi và quyết hoàn thành trách nhiệm với Tiền Nhân là phải lấy lại Giang sơn. Nếu thế hệ chúng tôi chưa xong thì con, thì cháu… chúng tôi sẽ lấy lại. Người Quốc Gia chúng tôi tin chắc như thế. Muôn đời, lời thề nguyền lấy lại giang sơn từ tay ác đảng Cộng sản Việt Nam vẫn sắc son dù phải chấp nhận phong ba bão tố.

    Chính vì chúng tôi mà cờ MÁU của bọn Cộng sản Việt Nam ngoi lên được cái nào là bị giật bỏ cái đó; trái lại, cờ VÀNG ba sọc đỏ của chúng ta thì không những luôn luôn được đồng bào chúng ta trang trọng giương cao mà còn tung bay phất phới càng ngày càng nhiều. Ngay cả một số những người đã và đang sống dưới chế độ Cộng sản Việt Nam và cả những người đã từng là đảng viên Cộng sản Việt Nam cũng mong muốn một ngày nào đó, ngọn cờ vàng ba sọc đỏ của chúng ta sẽ tung bay trở lại trên bầu trời Việt Nam. Chính vì vậy mà ngụy quyền Cộng sản Việt Nam đã phải mở cả một MẶT TRẬN VĂN HOÁ bằng nghị Quyết 36 để xâm nhập vào các hội đoàn, các đoàn thể, các cơ quan truyền thông, báo chí, các diễn đàn v.v… để gây chia rẽ và phá hoại.

    Hình: FBI KÊU GỌI CỘNG ĐỒNG VIỆT HỢP TÁC
    ( http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang/images/thongbaocuafbi.jpg )

    Chữ Quốc Gia trong trường hợp nầy có nghĩa là Tổ Quốc Việt Nam, là lý tưởng chung của những người Việt Nam thề nguyền đem hết cuộc đời để cống hiến cho đại cuộc là: Việt Nam phải có tự do, phú cường, hạnh phúc, toàn vẹn lãnh thổ và ngang hàng với các quốc gia trên thế giới. Chúng ta cùng góp công, góp sức, góp trí tuệ “dẹp tan nội thù Việt Cộng để chống ngoại xâm Trung Cộng.” Việc Bắc Kinh nhấn mạnh đến sự đồng nhất về chính trị và ý thức hệ với giới lãnh đạo Hà Nội, vừa là đồng chí, vừa là anh em chỉ là một lời cảnh cáo mới đối với Việt Nam. Nếu Bắc Kinh áp lực và thuyết phục được Hà Nội và Manila ngả theo những lời đường mật của mình, có lẽ 80% hải phận Ðông sẽ phải nhận chính sách áp đặt của Trung Cộng.

    Bài vè Đánh tan VIỆT CỘNG

    “Anh đi đâu? Chị về đâu?
    BA MƯƠI THÁNG TÁM đi bầu cho đông!
    Lá thăm là khẩu súng đồng
    Đánh tan VIỆT CỘNG, yên lòng nhân dân!”

    Chúng tôi không bao giờ công nhận sự chính danh, hợp pháp và hợp hiến của bọn chóp bu Cộng sản Việt Nam trong khi chúng tiến chiếm miền Nam bằng vũ lực, áp đặt nền độc tài chuyên chế trên đầu cổ cả dân tộc, và không cho người dân được quyền chọn lựa người lãnh đạo trong một cuộc bầu cử tự do. Trên thế giới, bao nhiêu lần bầu cử, không đảng Cộng sản nào giành được đa số phiếu để trở lại nắm chính quyền trong các nước Chủ Nghĩa Xã Hội đã bị sụp đổ. Thật vậy, chúng rất sợ lá thăm của người dân trong một cuộc bầu cử tự do: cho nên ngày nào còn bóng dáng của những đảng viên của đảng Cộng sản Việt Nam trên giang sơn Việt Nam ngày đó “ban vận động bầu cử” chỉ có thể đưa ra 1 liên danh để bầu. Chúng BIẾT khi rủ nhau ĐI BẦU CHO ĐÔNG trong một cuộc bầu cử chỉ có 1 liên danh như thế, LÁ THĂM của người dân không còn là “LÁ THĂM là khẩu súng đồng: đánh tan VIỆT CỘNG, yên lòng nhân dân” nữa! Và tác hại hơn hết là sau khi ĐỘC DIỄN chúng sẽ hô hào: Đấy! DÂN CHỦ đấy! TỰ DO đấy! NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM để xây dựng một chế độ Tự Do Dân Chủ và kiến tạo một nước Việt Nam phú cường! Đấu tranh giữ nước cần gắn liền với đấu tranh chính trị. Hai cuộc đấu tranh tuy hai lại chỉ là một. Có THỂ CHẾ TỰ DO DÂN CHỦ Việt Nam mới xé được cái Công Hàm bán nước do Phạm văn Đồng ký ngày 14/9/1958. Có như thế người Việt mới nắm được lý để được thế giới thuận tình ủng hộ công cuộc đấu tranh giành lại Hoàng Sa – Trường Sa – Biển Đông.

    Cộng sản Nga Sô phải mất 80 năm mới tan rã, chế độ độc tài Libya phải chờ tới hơn 40 năm mới sụp đổ, thế thì chuyện giải thể chế độ đảng Cộng sản Việt Nam là điều tất yếu, phải tới mà thôi, còn lại chỉ là yếu tố thời gian. Nhân dân Việt Nam quyết tâm lật đổ đảng Cộng sản Việt Nam chứ không chỉ “quyết liệt đòi bãi bỏ điều 4 hay đòi thực thi đa nguyên, đa đảng.” Đảng Cộng sản Việt Nam còn ngồi trên đầu dân Việt Nam ngày nào thì còn gây ra biết bao đau khổ, tang thương, nghèo đói, dốt nát, cho toàn dân tộc. Đánh tan VIỆT CỘNG, yên lòng nhân dân!

    Người Việt Nam mình có 90 triệu người, 87 triệu ở trong nước, 3 triệu ở nước ngoài phải bỏ nước ra đi lưu lạc khắp bốn phương trời vì bọn Cộng sản miền Bắc thôn tính miền Nam Việt Nam để áp đặt một chế độ độc ác và dã man có một không hai trên thế giới cho cả nước, thì tôi là một phần trong 90 triệu đó mà thôi. Bao triệu người đã và đang bỏ nước ra đi bằng mọi giá – kể cả giá sinh mạng. Câu hỏi đặt ra, chưa thấy câu trả lời thỏa đáng: Vì sao đất nước hoàn toàn “giải phóng,” “thống nhất,” vậy mà dân vẫn đói, rách… và đang bỏ nước ra đi? Chỉ cần nhìn ra các nước láng giềng như Thái Lan, Singapore… cũng thấy nhục, thấy đau quá rồi! Quý bạn đọc đã thấy Cộng sản Việt Nam nhức đầu tới mức nào rồi, chỉ còn chờ tan rã như Nga Sô.

    Hình: Một cô gái bật khóc khi chứng kiến cảnh những người biểu tình bị Công an Việt cộng bắt hôm 21/8/2011 tại Hà Nội, Việt Nam.
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/PhongTraoPNVNHDCN-chaudoan.jpg )

    CHUYỆN “NGỤY QUÂN, NGỤY QUYỀN”

    Nhớ hồi em học lớp hai
    Cô cho bài toán, nhớ hoài không quên
    Toán rằng lính “Ngụy” mười tên
    Giết ba còn mấy (?) thưa liền cô nghe !

    Chiều tan học em về hỏi má :
    –“Cách mạng” gì ác quá má ơi !
    Sát nhân đâu phải chuyện chơi
    Con không thích toán giết người nầy đâu !”

    Má âu yếm vuốt đầu con trẻ
    Con ngoan ơi nhớ nhé, đừng quên :
    –“Học trò kính dưới, nhường trên
    Học câu lễ nghĩa, chớ nên học thù !”

    Cha nhỏ bạn đi tù cải tạo
    Mẹ ở nhà không gạo nuôi con
    Nhỏ thôi cấp sách đến trường
    Làm con của “Ngụy” trăm đường đắng cay !

    “Ngụy” là gì, em hay thắc mắc ?
    Cô bảo rằng: “Là giặc hại dân
    “Ngụy Quyền” với lại “Ngụy Quân”
    Là phường bán nước, buôn dân đấy mà !”

    Nay khôn lớn, em đà hiểu thấu :
    Ngụy chính là thảo khấu, cường đồ
    Chúng từ miền Bắc tràn vô
    Mang tăng (tanks) Sô Viết dày mồ cha ông !

    Ngụy là bọn Minh, Đồng, Chinh, Duẩn
    Dân không bầu chúng vẫn tiếm ngôi
    An thân nhược tiểu, bầy tôi
    Bái chầu Trung cộng, làm bồi Nga sô !

    Ngụy là bọn tam vô độc ác
    Ngụy là đồ thờ “bác”, chém cha
    Ngụy là Phiêu, Khải gian tà
    Là Mạnh, là Dũng, quỷ ma hiện hình !

    Ngụy đem buôn dân mình khắp xứ
    Buôn đàn bà, phụ nữ trẻ thơ …
    Đài Loan, Hương Cảng bơ vơ
    Nhớ về cố quận, lệ mờ mắt cay !

    Ngụy là lũ độc tài, độc đảng
    Là gian phường Cộng sản tham lam
    Dám đem Bản Giốc, Nam Quan
    Bán cho Tàu cộng, cầu an cầu hoà !

    Công dân hỡi, QUỐC GIA lâm nạn !
    Hãy vùng lên diệt đám ngụy quyền
    Diệt phường bán đất tổ tiên
    Quyết tâm khôi phục hải biên, sơn hà !

    ==================================================

    Subject: THƯ THĂM và BÀI THƠ
    To: VietNam@HerbalWorldCenter.com

    Kính thưa Ban Biên Tập,

    Qua một người quen, tôi ”nhận được” Trang Nhà (Website: http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang ). Phan Rang là nơi tôi đã dạy học (môn Pháp và Anh Văn) vào năm 1974 đến 1977.

    Tôi rất mừng được biết có Trang Nhà bởi vì Phan Rang đã ”cho” tôi nhiều kỷ niệm. Tôi đã làm một số bài thơ tình về nơi đây.

    Hôm nay, tôi kính gởi Trang Nhà bài thơ: NƯỚC TÔI XƯA CÓ VUA HÙNG. Tôi hy vọng sẽ tìm gặp lại, qua Trang Nhà, thân hữu và học trò năm xưa của mình.

    Kính chúc Trang Nhà mọi sự an lành.

    Kính thư,

    Phan văn Phước

    NƯỚC TÔI XƯA CÓ VUA HÙNG !!!

    (Thư gởi bạn người Đức: Tiến Sĩ Stephan Wegener)

    Cảm tác cách đây chừng năm, bảy năm, sau khi kể sơ lược về Lịch Sử oai hùng của Dân Tộc chống giặc phương Bắc…cho bạn người Đức nghe và, sau khi tiễn ông lên đường về thăm Quê Hương của mình, tôi trở về nhà, ngồi buồn giữa đêm, trải lòng thành thơ. Ông ta đã về VN ba lần. Tôi nhờ ông ra lăng của Tổ Tiên, Thân Sinh và Đền Vua Hùng thắp giúp tôi mấy nén nhang. Ông đã làm theo lời tôi xin. Kính tặng đồng bào tâm tình của người ly hương sau đây:

    Bạn về, tôi gởi lời thăm
    Đồng bào tôi ở xa xăm nghìn trùng!
    Nước tôi xưa có Vua Hùng
    Làm nên Lịch Sử vô cùng vẻ vang!
    Giặc Tàu cướp Nước, kéo sang:
    Ngàn năm nô lệ! Văn Lang vẫn còn!
    Nhờ lòng Ái Quốc, sắt son
    Dân tôi bảo vệ Nước Non của mình
    Phất cờ chống giặc Nhà Minh
    Đuổi quân Mông Cổ thức kinh, chạy làng!
    Bạn về hỏi Bạch Đằng Giang
    Đống Đa sẽ kể rõ ràng bạn nghe: (1)
    Nơi đây hằng tấn máu me!
    Xác quân cướp Nước nằm đè lên nhau!
    Bạch Đằng nuốt chửng thuyền tàu!
    Thây quân đạo tặc chìm mau xuống dòng!
    Dân tôi một chí, một lòng
    Đập tan xiềng xích, gông, còng ngoại bang!
    Dân tôi không chịu đầu hàng!
    Trưng Vương nhảy xuống Hát Giang, dạy đời:
    ”Đầu ta không thể nào rơi
    Vì quân Mã Viện hại đời, mưu ma!
    Thây người rồi sẽ thối tha
    Nhưng Lòng Yêu Nước, Thương Nhà lưu danh!”
    Bạn về đọc ”Chính Sử” Xanh (2)
    Nghe Trần Bình Trọng tinh anh đối đàm:
    ”Ta thà làm quỷ Nước Nam
    Còn hơn là nhục sang làm Bắc Vương!”
    Nước tôi có Nguyễn Tri Phương
    Không cho giặc bó vết thương của mình!!!
    Bạn về hỏi thử dân tình
    Có ai chịu bán Nước mình hay không!!!
    Sinh ra, người có Tổ Tông!
    Tôi đây cũng có Lạc Hồng lưu quang!
    Dân tôi khai khẩn đất hoang
    Cà Mâu ra đến Bắc Quan một Nhà! (3)
    Những ai phản bội Ông Cha
    Là tên cắt bớt Sơn Hà, bán đi!
    Vong ân, bội nghĩa chỉ vì
    Tìm nơi ẩn náu một khi hết thời!
    Rồi đây ”mạt lộ” đến nơi
    Những tên bán Nước đi đời nhà ma!
    Xưa nay Nam Quốc Sơn Hà
    Coi tên bán Nước không ra thứ gì!
    Chúng là một lũ ngu si
    Phản dân, hại Nước, khinh khi Giống Nòi!
    Gương lành chúng chẳng hề noi!
    Đồ quân vô đạo, tôi đòi ngoại bang!
    Bạn về thắp hộ nén nhang
    Thay tôi nhớ Nước, hai hàng lệ rơi…

    Phan văn Phước

    Ghi chú bài thơ NƯỚC TÔI XƯA CÓ VUA HÙNG:

    1. ”Chính” khác với ”tà, ngụy”!

    2. Bà con ngoài Bắc gọi ”bánh tráng” là ”bánh đa” bởi vì, sau chiến thắng thần tốc ở Đống Đa, Ngọc Hồi (Mậu Thân 1788), còn nhiều bánh tráng là lương thực của Quân Ta từ trong Nam mang theo. Vua Quang Trung liền biếu dân lấy thảo. Gọi bánh ”Đống Đa” nghe mùi máu giặc Thanh, ăn sao ”zô”! Vì thế, Vua cho gọi nó là ”bánh đa”!

    Trong Việt Nam Sử Lược, Trần Trọng Kim ghi: “Hội quân ở núi Tam Điệp ngày 20 tháng chạp năm Mậu Thân [1788], vua Quang Trung nói với ba quân: “Chúng nó sang phen này là mua cái chết đó thôi. Ta ra chuyến này thân coi việc quân đánh giữ, đã định mẹo rồi, đuổi quân Tàu về chẳng qua chỉ trong mươi ngày là xong việc. Nhưng chỉ nghĩ chúng là nước lớn gấp mười lần nước ta, sau khi chúng thua một trận rồi tất chúng lấy làm xấu hổ, lại mưu báo thù, như thế thì đánh nhau mãi không thôi, dân ta hại nhiều, ta sao nỡ thế. Vậy đánh xong trận này, ta phải nhờ Thì Nhiệm dùng lời nói cho khéo để đình chỉ việc chiến tranh. Đợi mươi năm nữa, nước ta dưỡng được sức phú cường rồi, thì ta không cần phải sợ chúng nữa.”

    3. Xin đồng bào vui lòng nói: ”BẮC QUAN” mới hợp tình, hợp lý bởi vì lũ giặc phương Bắc (Tàu) nói ”Nam Quan” là có ác ý như vầy: ”Chúng tao dùng cửa ải này để mà Nam tiến!” Vậy thì mình cũng nói: ”Dân tao tống cổ chúng mày chạy qua ải này mà về phương Bắc!” (Lời giải thích của Giáo Sư Lâm Toại và của một số Giáo Sư Sử.)

    ==================================================

    Các bạn! Cuộc CÁCH MẠNG “thứ hai” của “DUY-TÂN” từ ngày 30 tháng 4 năm 1975 chưa chấm dứt! Tôi vẫn còn khắc khoải Hoàng Sa, Trường Sa và hàng triệu người dân đang khốn khó nghèo nàn…

    Nước Việt Nam hình cong chữ S, trải dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau! Mà ngày nay, các bạn ơi, Vạn Lý Trường Thành thì chạy qua Đà Lạt, Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc thì chạy sang… Tàu! Thác Bản Giốc, ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, núi Lão Sơn, nhiều điểm cao ở Hà giang không còn nằm trong lãnh thổ thiêng liêng của tổ tiên để lại nữa. Hơn ba mươi sáu năm nay Việt Cộng vẫn còn là những “chóp bu lãnh đạo,” đầu người nhưng óc heo, đang xiềng xích bóc lột dân và thâu tóm quyền lợi về tay mình! Mãnh lực CÁCH MẠNG nào làm cho các bạn ngoi dậy, vùng lên??? NÓI CHUYỆN với Việt Cộng là hoang phí thì giờ, chỉ có HÀNH ĐỘNG đối với chúng là nên làm.

    Hình: Vạn Lý Trường Thành của Tàu thì chạy qua Đà Lạt, Việt Nam.

    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/Da-Lat-xay-Van-ly-truong-thanh-1.jpg )

    (http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/Da-Lat-xay-Van-ly-truong-thanh-2.jpg )

    Hình: Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc của Việt Nam thì chạy sang… Tàu!
    Mốc 18 trên Ải Nam Quan mà Đảng CSVN đã bịa đặt nên câu chuyện bị Trung Cộng cho xe tăng ủi nát trong chiến tranh biên giới tháng 2, 1979. Thực tế của hình ảnh này cho biết mốc 18 vẫn còn tồn tại trong tấm ảnh chụp của quân Trung Cộng năm 1988.
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/tintuc-chiendichthutieucaccotmocbiengioiviettrung-8.jpg )

    Ải Nam Quan thì chạy sang… Tàu!
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/AiNamQuan-1.jpg)

    Ải Nam Quan thì chạy sang… Tàu!
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/AiNamQuan-2.jpg )

    Ải Nam Quan thì chạy sang… Tàu! Ải Nam Quan nhìn từ trước cửa “nhà mái tròn.”
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/AiNamQuan-3-dungtruoccuacuamhamaitron.jpg )

    Cây Số 0
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/AiNamQuan-4-cayso0.jpg )

    Thác Bản Giốc, News.com.au ghi chú: Detian Falls, China (Thác Đức Thiên, Trung Quốc).
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/thac-ban-gioc.jpg )

    “Các dự án bô-xít vẫn được tiến hành dù có phản đối” chứng tỏ người “lãnh đạo” không có “bản lĩnh” gì cả!

    “Trong vòng 40 năm qua, Trung Quốc không từ bỏ một cơ hội nào để lấy đất, lấy biển, bất kể diện tích lớn bé, của Việt Nam: Hoàng Sa năm 1974, Trường Sa năm 1988, Bản Giốc, Nam Quan, qua Hiệp ước Biên giới năm 1999, v.v…” chứng tỏ người “lãnh đạo” không có “bản lĩnh” gì cả!

    Quan điểm của người dân Việt Nam yêu nước đối với “Hiểm họa ngoại bang”: NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM để xây dựng một chế độ Tự Do Dân Chủ và kiến tạo một nước Việt Nam phú cường! Đấu tranh giữ nước cần gắn liền với đấu tranh chính trị. Hai cuộc đấu tranh tuy hai lại chỉ là một. Có THỂ CHẾ TỰ DO DÂN CHỦ Việt Nam mới xé được cái Công Hàm bán nước do Phạm văn Đồng ký ngày 14/9/1958. Có như thế người Việt mới nắm được lý để được thế giới thuận tình ủng hộ công cuộc đấu tranh giành lại Hoàng Sa – Trường Sa – Biển Đông.

    Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và nhiều Quan chức Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng) đối với Cộng Sản Trung Hoa (Trung Cộng): vừa sợ vừa tham lợi !!!

    Câu nói của Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tôi tâm đắc nhất: “ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM.” (“Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.”) Sau hơn 36 năm dưới ách độc tài toàn trị của Cộng Sản, trong hoàn cảnh đất nước Việt Nam với vô vàn bất công xã hội, thảm trạng dân sinh, tệ nạn tham nhũng, cường quyền đàn áp và nhất là nguy cơ mất văn hóa, mất đất nước vào tay giặc Tàu, thì câu nói này có giá trị tuyệt đối không sai chút nào.

    Cố Tổng Thống Mỹ Jefferson đã nói: “WHEN THE PEOPLE FEAR THEIR GOVERNMENT, THERE IS TYRANNY; WHEN THE GOVERNMENT FEAR THE PEOPLE, THERE IS LIBERTY.” ( “KHI NHÂN DÂN SỢ CHÍNH QUYỀN, CÓ ĐỘC TÀI; KHI CHÍNH QUYỀN SỢ NHÂN DÂN, CÓ TỰ DO.”)

    Muốn có tự do tư tưởng, tự do thông tin, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do biểu tình, tự do giáo dục con em v.v… NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM!

    Muốn nhân quyền và tài sản của người dân phải được pháp luật bảo vệ, quyền làm người của người dân phải trả cho người dân, tài sản của người dân phải trả cho người dân, NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM!

    Đất nước Việt Nam hôm nay chỉ còn là sở hữu của một giai cấp, giai cấp vô sản! Nhưng giai cấp vô sản lại chỉ là một khái niệm ảo, không có thật! Điều có thật là một nhóm người nhân danh giai cấp vô sản đã chiếm đoạt đất nước Việt Nam! Đó chính là đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam!

    Sao không đem “Bọn Tư Sản, Địa chủ Tư Bản Đỏ” ra đấu tố nữa đi? “Bọn Tư Sản, Địa chủ Tư Bản Đỏ” chính là TẤT CẢ Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ nước CHXNCNVN, Tổng Bí thư và các đảng viên của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam, là bọn ngồi nhà mát ăn bát vàng, bóc lột GIAI CẤP VÔ SẢN hiện nay ấy! Tội ác của chế độ này thật nói không hết!

    Sự tồn tại của nước Việt Nam trước các cuộc xâm lăng được quyết định bởi TINH THẦN DÂN TỘC của NGƯỜI DÂN Việt Nam. Đối với Trung Cộng hiện nay, nếu NGƯỜI DÂN Việt Nam không còn TINH THẦN DÂN TỘC thì nước Việt Nam phải mất thôi; đảng Cộng sản Việt Nam quá hèn nhát trước sức ép của đảng Cộng sản Trung Hoa, không thể giữ nước được. Người dân Việt Nam phải vùng lên và đòi quyền của mình. Những người dân Việt Nam dũng cảm phải chiến đấu cho tương lai của chính mình và phải đánh cho chế độ Cộng sản hoàn toàn sụp đổ. Nếu nhân dân Libya đã loại bỏ Gadhafi được thì nhân dân Việt Nam cũng loại bỏ ác đảng Cộng sản Việt Nam được. Đánh tan Việt Cộng yên lòng nhân dân!

    NGƯỜI DÂN VIỆT NAM YÊU NƯỚC trước hết PHẢI ĐÁNH TAN CỘNG SẢN VIỆT NAM!

    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/banner-muonchongtaucongphaidietvietcong.jpg )

    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/banner-redchinastopinvadingvietnam.jpg )

    Hình: HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM.
    ( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/HoangSaTruongSaLaCuaVietNam-1.jpg )

    Ngày 14 tháng 9, 2011.
    Fort Worth, Texas, Hoa Kỳ.
    Website: http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang

    ——————————————————————————–

  2. Pingback: Thay đổi con người hay thay xã hội? « Hoàngquang’s Blog


  3. Chuyện vui Truyện buồn về 5 NGƯỜI LÍNH GIÀ VIỆT NAM nay là 5 thủy thủ « trẻ » trên thương thuyền ĐÀI LOAN
    ===========================================

    Hải tặc lọ lem Somali tấn công một tầu Đài Loan

    May quá có 5 thủy thủ « trẻ » Việt Nam trong thủy thủ đoàn

    Bất ngờ lao vào tấn công bọn hải tặc khi chúng đang ăn cơm

    Buộc sáu tên hải tặc Somali to lớn như tượng đồng đen MÃ VIỆN

    Vũ trang đại liên tiểu liên trang bị đến tận răng

    Phải nhảy qua mạn tầu lao xuống biển bỏ chạy cứu lấy mạng

    Giành lại quyền kiểm soát con tầu « quen »

    Năm thủy thủ trên vốn là bộ đội Việt Nam xuất ngũ

    Tuyển vào làm thủy thủ « trẻ » trên tầu Đài Loan !

    Chính phủ Đài Loan hôm nay hoan nghênh hành động dũng cảm

    Năm thủy thủ Việt Nam từng xuất thân là lính

    Bất ngờ tấn công sáu tên hải tặc có vũ trang

    Năm thủy thủ Việt Nam từng xuất thân là « bộ đội kụ HỒ » !

    Chiếm thành dễ … nhưng giữ thành và Lòng Người rất khó

    Nay cả bầy hàng triệu đi làm thuê xứ người lao nô …


    Tàu pháo made in Việt Nam TT400TP ( Navy ship made in Viet Nam TT400TP )
    Hỡi con cháu TRẦN HƯNG ĐẠO, YẾT KIÊU ơi THỨC TỈNH !
    BỌN GIẶC cỏ TRONG VÔ ÙNG NGUY HIỂM đã đánh hiệp đồng cùng GIẶC NGOÀI TRUYỀN KIẾP làm đắm chìm 5.000 con tầu pháo TT400TP THẾ NÀY ĐÂY

    Ước gì VINASHIN không biển thủ tham nhũng mất gần 5.000.000.000 đô la

    Mất gần 5.000 con tầu pháo TT400TP (1) do công ty Hồng Hà  chế tạo

    Trân trọng tuyển dụng lại Năm thủy thủ lính già và hàng vạn đồng đội cũ

    Đem ra thử trận hải chiến tại đảo BA DÌNH, Trường Sa

    Với 2 hải quân Đại Hán Trung Quốc và Đài Loan

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    1. Giá thành 5.000 con tầu pháo TT400TP do công ty Hồng Hà  chế tạo là 1.000.000 đô la

  4. Người Hà Nội nói:

    Một bài viết đáng để đọc, đáng để mọi người suy ngẫm. Tôi là một người học kinh tế đối ngoại, cũng có nhiều suy nghĩ và chăn trở về TBCN và XHCN. tôi cũng chỉ ra được XHCN là đi ngược lại tất cả các quy luật khách quan của loài người, nhưng không rõ ràng và xúc tích như bạn. Cảm ơn tác giả Vũ Ái Quốc, bài viết của bạn và một bức thư ngỏ của Cù Huy Xuân Hiếu đã khai sáng cho tôi rất nhiêu. Thanks

  5. ĐỘC ĐẢNG, ĐỘC TÀI ĐÃ BIẾN TỔ QUỐC VIỆT NAM THÀNH 1 TRẠI TẬP TRUNG KHỔNG LỒ-1 CHỦ TRẠI !!!. nói:

    ĐỘC ĐẢNG, ĐỘC TÀI ĐÃ BIẾN TỔ QUỐC VIỆT NAM THÀNH 1 TRẠI TẬP TRUNG KHỔNG LỒ-1 CHỦ TRẠI !!!.

    ĐẢNG CSVN KHÔNG CHẤP NHẬN CẠNH TRANH CHÍNH TRỊ LÀ HÈN NHÁT, LÀ CỐ TÌNH CAI TRỊ NHÂN DÂN, LÀ ĐƠN ĐỘC TRÊN THẾ GIỚI !!!.

    AI CŨNG BIẾT RẰNG CẠNH TRANH KINH TẾ LUÔN LUÔN ĐEM LẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP HƠN VÀ TIẾN BỘ HƠN !!!.

    VÌ HẠNH PHÚC TOÀN DÂN, VÌ TIẾN BỘ PHÁT TRIỂN,

    HÃY CÙNG NHAU CẠNH TRANH CHÍNH TRỊ LÀNH MẠNH !!

    CÓ THỂ BỊ MẤT QUYỀN LỰC CỦA MỘT NHÓM NGƯỜI, NHƯNG SẼ KHÔNG BỊ MẤT LÒNG TOÀN DÂN !

  6. HUY CHIẾN nói:

    Bài viết của anh Vũ Ái Quốc quá tuyệt vời, đề nghị anh nên phổ biến rộng rãi bài này cho cho toàn thể nhân dân đọc để nhân dân VN hiểu rõ hơn về Đảng CSVN, về chế độ XHCN. Từ đó nhân dân sẽ làm thay đổi vận mệnh đất nước

  7. Thăng Long nói:

    Cây bút Vũ Ái Quốc viết rất hay, rất sắc sảo và thuyết phục. Tôi rất thích cụm từ “Chế độ XHCN thực chất là một chế độ Phong kiến kiểu mới”, là một “quái thai” của quá trình phát triển xã hội loài người. Một nhận xét và những phân tích hoàn toàn đúng. CSVN có tội lớn với dân tộc VN, để cho dân tộc ta sau 66 năm độc lập vẫn là một nước đói nghèo, kém phát triển, quan hệ xã hội xuống cấp trầm trọng. Tội lớn nhất của CSVN là biến người dân VN thành một “bầy cừu”, cam chịu “đi theo đảng”, cam chịu đói nghèo, không dám đoàn kết đứng lên để lật nhào chế độ, tự giải phóng cho mình.
    Đó là điều tôi và chúng ta đau khổ nhất!

    • 1nxx nói:

      Thăng Long says : “Tôi rất thích cụm từ “Chế độ XHCN thực chất là một chế độ Phong kiến kiểu mới”,…
      Trả lời : mời bác Thăng Long thưởng thức thêm vẻ đẹp mê hồn của thiên đường XHCN tại đây.
      Nguồn: Nguyên bản tiếng Nga: http://lit.lib.ru/t/tille_a/text_0010.shtml
      http://phamnguyentruong.blogspot.com/2011/08/anatoly-tille-lien-xo-nha-nuoc-phong.html

      Tội của CSVN là biến người dân VN thành một “bầy cừu”, cam chịu “đi theo đảng”, cam chịu đói nghèo, không dám đoàn kết đứng lên để lật nhào chế độ, tự giải phóng cho mình chưa phải là tội ác lớn nhất của CSVN. Tội ác lớn nhất của CSVN và HCM là chúng đã và đang bán rẻ mảnh đất của tổ tiên ta để lại cho ngoại bang. Tội ác lớn thứ nhì của chúng là tội ác tiêu diệt chủng tộc Việt bằng hóa chất của ngoại bang. Tội ác lớn thứ ba của chúng là bắt tòan dân tộc ta làm nô lệ cho chúng.
      Kính.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s