Tranh luận nảy lửa về Luật biểu tình

Đại biểu tự ứng cử ở TP. HCM Hoàng Hữu Phước cho rằng nếu lấy ý kiến, đa số dân sẽ không đồng ý ban hành Luật  biểu tình, song theo ông Dương Trung Quốc, phát biểu như vậy là xúc phạm đến dân.

Thảo luận hội trường sáng nay (17/11) về chương trình xây dựng luật, pháp lệnh, nhiều đại biểu đã tranh thủ diễn đàn để bày tỏ quan điểm về việc cần hay không Luật biểu tình.

“Đa số công dân sẽ không ủng hộ”

Đại biểu Hoàng Hữu Phước (TP.HCM) gây chú ý với câu mở đầu bài phát biểu: “Đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật”.

Lý do đầu tiên ông Phước nêu là ở Việt Nam đã có Mặt trận Tổ quốc. “Nếu Luật lập hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt trận vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt trận, vậy Luật lập hội có cần không?”, ông Phước dõng dạc hỏi.

Luật biểu tình, theo ông lại càng không cần. Và ông tỉ mỉ dẫn lại các cứ liệu lịch sử.

ĐB Hoàng Hữu Phước

Theo đó, từ khi có cuộc biểu tình đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức, mãi cho đến những năm 1960, từ ngữ “biểu tình” mới xuất hiện ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ bắt đầu từ việc chống lại chính phủ Kennedy đẩy mạnh cuộc chiến tranh Việt Nam.

Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay, biểu tình là để chống lại chính phủ“, ông Phước nói.

Ông Phước dẫn chứng thêm, trong tiếng Anh biểu tình, tức là demonstration luôn để chống Chính phủ. Còn tập hợp đông người để bày tỏ sự ủng hộ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với chính phủ nước khác thì đó là đức tin hoặc cuộc tuần hành biểu dương lực lượng.

Từ lập luận trên, ông Phước đúc kết lại, “Việt Nam có cần một cuộc biểu tình chống chính phủ, chống các chủ trương, chính sách, đạo luật của Chính phủ Việt Nam hay không. Nếu không cần, tại sao lại đưa dự án Luật biểu tình, nói rồi nói mãi như thể nó là khuôn vàng, thước ngọc để đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do, dân chủ”.

Theo ông, điều mà nước ta đang cần có thể là những quy định về đức tin, về tuần hành đông người. “Nhưng liệu Quốc hội có nên dành ra 2 năm và bao nhiêu tiền của của nhân dân để soạn ra dự án Luật đức tin hay Luật tuần hành hay không?”, ông Phước lên tiếng.

Sau hàng  loạt lập luận trên, vị đại biểu của TP.HCM dẫn chứng về hậu quả của một số cuộc biểu tình vừa diễn ra vừa qua. Mà điển hình là các cuộc biểu tình đó gây ra nạn tắc đường.

Khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người ở thành phố nhằm chống đường lưỡi bò, ông đã nghe những người bị kẹt xe lớn tiếng đe dọa những người đang tập hợp biểu tình ấy.

“Sự giận dữ này có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữa vài nhóm người biểu tình và chống biểu tình. Chưa kể những cuộc tập hợp đông người ngoài trời ấy có xâm hại quyền tự do đi lại của người dân tại khu vực bị phong tỏa do biểu tình”, ông Phước nói.

Ông kết luận, cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái của người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, quyền được mưu cầu hạnh phúc của người dân.

Ông Phước khẳng định, nếu được lấy ý kiến, đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn.

Phản ứng với quan điểm cho rằng ở nước ngoài vẫn tổ chức biểu tình thì Việt Nam cũng sẽ làm được, ông Phước lần lượt nêu dẫn chứng các cuộc biểu tình xảy ra ở Anh, ở Mỹ vừa qua và kết luận, hầu hết đều biến thành bạo loạn và làm ô danh đất nước.

“Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh”, ông Phước chốt lại bài phát biểu đanh thép của mình.

Rất nhiều ĐBQH cũng tán thành ý kiến ông Phước. Chẳng hạn, theo đại biểu Huỳnh Thế Kỳ (Ninh Thuận), phải hiểu sâu xa những vụ việc biểu tình phản đối đường lưỡi bò như vừa qua có thể xuất phát từ động cơ tốt nhưng nên hiểu rõ đằng sau đó là gì?

Đại biểu Đặng Ngọc Nghĩa (Huế) nói, cho phép tổ chức biểu tình sẽ dễ khiến nhiều lực lượng lợi dụng, thậm chí sự chỉ đạo của nước ngoài. Nếu xảy ra vấn đề nhạy cảm, tranh chấp, chính quyền nên tăng cường đối thoại với dân. “Chứ theo tôi nghĩ có Luật biểu tình vô hình trung có thể thành chống chế độ, nếu chúng ta mít tinh như ý kiến của anh Phước tôi đồng tình, mít tinh là biểu thị sự đồng tình”.

Còn đại biểu Nguyễn Thanh Tùng (Bình Định) cho rằng, ra luật vào lúc này là rất nhạy cảm và nói đến biểu tình là nói đến phản đối, chống đối là chính. “Tự do, dân chủ không phải là biểu tình, không phải cứ cho biểu tình là mới có tự do, dân chủ mà cái chính là chăm lo phát triển kinh tế – xã hội, xóa đói giảm nghèo, cải thiện và nâng cao đời sống nhân dân, đó mới là cái cơ bản”, ông Tùng nói.

“Phát biểu như thế là xúc phạm đến dân”

Là người duy nhất ủng hộ dự án luật trong sáng nay, ĐBQH Dương Trung Quốc (Đồng Nai) đã đứng lên trao đổi: “Diễn đàn Quốc hội là nơi để các đại biểu với tinh thần trách nhiệm và nhận thức của mình để phát biểu ý kiến nhằm trao đổi, nhằm thuyết phục hướng tới sự đồng thuận trong những quyết định chung”.

ĐB Dương Trung Quốc

Theo ông, ở Quốc hội, đã đề cập đến vấn đề gì cần nghiên cứu đến nơi đến chốn, trường hợp đưa ra những bằng chứng lịch sử dở dang, ngộ nhận là hết sức nguy hiểm.

Ông Quốc dẫn lại nhiều cứ liệu lịch sử chứng minh nội hàm của “quyền biểu tình” đã được xác lập từ trong lịch sử và cũng nhiều lần được Hồ Chí Minh nhắc đến.

“Chúng ta tự hào trong lịch sử cách mạng Việt Nam, cuộc biểu tình ngày 1/5/1938, hạt nhân lãnh đạo là những người cộng sản tập hợp lực lượng quần chúng đấu tranh đòi tự do, cơm áo hòa bình và ủng hộ Chính phủ Mặt trận nhân dân. Như thế biểu tình có từ nguồn gốc xa xưa, nhận thức nó như thế nào ở góc độ của một nhà nước, của người cầm quyền”, ông Quốc nói.

Theo ông, ngay trong bản Sắc lệnh 31 ban hành 11 ngày sau khi nước Việt Nam dân chủ cộng hòa thành lập đã viết rằng “công dân Việt Nam có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú đi lại trong nước và ra nước ngoài”.

Hiến pháp năm 1946 không có chữ “biểu tình”. Nhưng trong Sắc lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành trước đó đã giải thích: “Xét vì tự do hội họp là một trong những nguyên tắc của chế độ dân chủ cộng hòa, nhưng trong tình thế đặc biệt hiện thời cần phải xem xét kiểm soát những cuộc biểu tình để tránh những sự bất trắc có thể ảnh hưởng đáng tiếc đến việc nội trị hay ngoại giao”.

Ông Quốc khẳng định, phải nhìn biểu tình cả hai cách, đó là một quyền cơ bản của người dân, đồng thời đó là một công cụ hành pháp, công cụ lập pháp để mà thực thi quyền hành pháp. Nhìn một mặt thì chỉ thấy sự hỗn loạn.

Hiến pháp năm 1959 khi bàn về quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân đã đề cập đến quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội và biểu tình và thuật ngữ “biểu tình” đã trở thành một chính văn của luật cơ bản.

Theo ông Quốc, những cuộc biểu tình phát huy cả hai mặt. “Đứng từ lợi ích chính trị của một thể chế, chúng ta thấy cuộc biểu tình chống chính quyền Sài Gòn của phong trào, đặc biệt ở đô thị đã tác động tích cực vào quá trình của sự nghiệp giải phóng dân tộc. Chúng ta thấy những cuộc biểu tình ở miền Bắc là ủng hộ các chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước”, ông Quốc phân tích.

Bằng chứng rõ ràng nhất là những năm 1980, khi các hiện tượng diễn ra ở nông thôn Thái Bình, theo cách nhìn của đại biểu Phước là bạo loạn, phải dẹp bỏ thì các nhà lãnh đạo sáng suốt của Đảng đã trực tiếp đi vào tận tâm bão tìm hiểu để thấy hai mặt của vấn đề rồi từ đó kịp thời điều chỉnh.

Ông Quốc giải thích, việc bày tỏ thái độ của người dân là cần thiết, nó có nhiều diễn đạt khác nhau, nhiều hình thức khác nhau, việc tụ tập đông người mà thực chất là biểu tình là nói đúng tên của nó.

Chính bởi vì không có luật nên mới dẫn đến tình trạng hỗn loạn. Tôi không tán thành các đại biểu Quốc hội cứ nhân danh nhân dân. Tại diễn đàn Quốc hội chúng ta hãy nhân danh cá nhân mình thôi, trừ khi chúng ta có sự ủy nhiệm, hoặc có điều tra định lượng để nói rằng người dân phản đối, người dân băn khoăn trước định lượng đó, nó dẫn đến tiêu cực xã hội. Nhưng người ta rất mong muốn rằng những tình cảm, cách thể hiện đó đúng lúc, đúng chỗ, nói cách khác là có luật”, ông Quốc nói.

Theo ông, Luật biểu tình là một công cụ để điều chỉnh, bảo đảm những yếu tố tích cực và quyền của người dân.

“Không phải tự nhiên mà Thủ tướng cũng đã rất chủ động đề cập đến việc đề nghị đưa vào chương trình luật pháp của chúng ta về biểu tình. Tôi nghĩ Quốc hội hết sức thận trọng. Phát biểu như thế là xúc phạm đến chính người dân. Chính vì thế càng thấy chúng ta cần phải có Luật biểu tình càng sớm càng tốt. Đây là luật rất nhạy cảm, khó khăn, phải có lộ trình thận trọng, nhưng không vì thế mà phủ nhận để biến chúng ta thành một ốc đảo dị thường”, ông Quốc kết luận.

Lê Nhung  – Ảnh: Bình Minh

——–

Dưới đây là toàn văn lời phát biểu của hai đại biểu Hoàng Hữu Phước và Dương Trung Quốc

Hoàng Hữu Phước – TP Hồ Chí Minh

Kính thưa Quốc hội.

Tôi kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII này vì những lý do như sau:

Thứ nhất, về Luật lập hội, ở Việt Nam Mặt trận Tổ quốc được thành lập năm 1977 trên cơ sở thống nhất ba tổ chức: Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam – Việt Nam và Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ, hòa bình Việt Nam.

Hiện nay Mặt trận Tổ quốc có 44 tổ chức thành viên, nếu xếp theo các loại hình tổ chức như đoàn thể chính trị, tôn giáo, từ thiện, xã hội và nghề nghiệp thì có đến 22 hội đoàn trong nhóm nghề nghiệp: từ Hội luật gia, Hội nhà báo đến Hiệp hội sản xuất kinh doanh của người tàn tật, Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập v.v… Nếu như vẫn còn thiếu các hội nghề nghiệp khác mới xuất hiện do sự phát triển của xã hội thì có thể thành lập mới cùng trong quy mô rộng khắp của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Nếu Luật lập hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vậy Luật lập hội có cần không?

Nếu Luật lập hội là để tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vậy Luật lập hội có cần không?

Thứ hai, về Luật biểu tình. Kể từ khi có cuộc biểu tình đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức nhằm phản đối Chính phủ Vương quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan áp bức nhân dân Ấn Độ . Mãi cho đến những năm 60 của thế kỷ trước từ ngữ “biểu tình” mới xuất hiện ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ bắt đầu từ việc chống lại Chính phủ Kennedy đã đẩy mạnh cuộc chiến tranh Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ thành các cuộc biểu tình chống Chính phủ Mỹ liên tục từ năm 1960 đến 1975, thậm chí tiếp tục ngay cả sau khi Hoa Kỳ thất bại tháo chạy khỏi Việt Nam, biểu tình chống Chính phủ Mỹ đã từ Mỹ lan ra toàn thế giới. Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của Chính phủ nước mình, khi 1 triệu người dân Mỹ đổ về Thủ đô Washington tháng 9 năm 2009 họ chống lại Tổng thống Obama, gọi ông là kẻ có dã tâm, biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa, bày ra kế sách bảo hiểm y tế vì người nghèo, biểu tình chưa là hình thức bày tỏ chính kiến chống lại một nước khác ngay cả khi nước đó đang xâm lược nước mình. Cuộc tập hợp khổng lồ tại quảng trường đỏ là để bao quân đoàn Liên Xô tiến thẳng ra chiến trường chiến đấu chống Đức quốc xã và chống bọn nha gian. Để phản đối sự xâm lược của nước khác tiến hành chống lại nước mình chỉ có gia nhập quân đội, dồn tài sản cá nhân cho Bộ Quốc phòng mới là hành động duy nhất, cần thiết. Điều cần làm rõ ở đây là trong tiếng Anh biểu tình, tức là Demonstration luôn để chống Chính phủ nước mình hay một chủ trương của Chính phủ nước mình, còn tập hợp đông người để bày tỏ sự ủng hộ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của Chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với Chính phủ nước khác thì đó là đức tin hoặc cuộc tuần hành biểu dương lực lượng.

Như vậy, Việt Nam có cần cho cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay không, chống các chủ trương, chính sách, đạo luật của Chính phủ Việt Nam hay không. Nếu không cần tại sao lại đưa dự án Luật biểu tình, nói rồi nói mãi như thể nó là khuôn vàng, thước ngọc để đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do dân chủ. Như vậy, cái Việt Nam cần có thể là những quy định về đức tin, về tuần hành đông người. Nhưng liệu Quốc hội có nên dành ra 2 năm và bao tiền của của nhân dân để soạn ra dự án Luật đức tin hay Luật tuần hành hay không. Khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người gần đây Thành phố Hồ Chí Minh chống đường lưỡi bò tôi đã nghe những người bị kẹt xe lớn tiếng nguyền rủa, thóa mạ, văng tục đầy đe dọa những người đang tập hợp mà ta gọi là biểu tình ấy. Sự giận dữ này có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữa vài nhóm người biểu tình và chống biểu tình, chưa kể những cuộc tập hợp đông người ngoài trời ấy có xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do mưu cầu hạnh phúc của người dân, buôn gánh bán bưng, đoan chính, tự trọng kiếm từng đồng tiền nhỏ chứ quyết tâm không làm hành khất, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng hoạt động kinh doanh hợp pháp tại khu vực bị phong tỏa do biểu tình, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi đau ốm hay khi chuyển dạ sinh con mà xe cứu thương không để đến được hay xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa của họ không thể nhúc nhích được trên đường vì tắc đường.

Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái của người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, quyền được mưu cầu hạnh phúc của người dân. Câu hỏi được đặt ra ở đây là dự án Luật biểu tình đã tham vấn ý kiến, nguyện vọng của cử tri, công dân là người cao tuổi, cựu kháng chiến, cựu chiến binh, anh hùng các lực lượng vũ trang, anh hùng lao động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sỹ biên phòng đang trấn giữ biên cương của tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính hay chỉ vì một nhóm nhỏ vài chục, vài trăm sinh viên, học sinh, những người chưa là những công dân có thu nhập, có việc làm. Đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn.

Có ý nói rằng ở nước ngoài người ta biểu tình đàng hoàng nên ở Việt Nam cũng sẽ làm được. Ở Việt Nam hiện nay đã 100% đội mũ bảo hiểm khi đi bằng xe máy chưa, có chấm dứt chen lấn ở nơi công cộng chưa, có tham gia giao thông đúng luật chưa. Đó là chưa kể ở đất nước có nền văn học hoàng kim, mặt trời không bao giờ lặn trên cương thổ vương quốc Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan, cuộc biểu tình tháng 8 vừa qua tại Luân Đôn và lan ra một số thành phố lớn khác đã biến thành bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà, làm ô danh đất nước. Cuộc biểu tình chiếm phố Wall suốt 2 tháng nay tại NewYork và hơn 20 thành phố lớn ở Mỹ vừa bị cảnh sát ra tay dẹp do tình trạng bẩn thỉu, mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp và hiếp dâm xảy ra tại các nơi biểu tình làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh. Đây là ý kiến của tôi mong được sự ủng hộ của Quốc hội. Xin cảm ơn.

————-

Dương Trung Quốc – Đồng Nai

Kính thưa Quốc hội,

Tôi nhận thức diễn đàn Quốc hội là nơi để các đại biểu với tinh thần trách nhiệm và nhận thức của mình để phát biểu ý kiến nhằm trao đổi, nhằm thuyết phục hướng tới sự đồng thuận trong những quyết định chung của Quốc hội. Vì thế, tôi muốn trao đổi ý kiến của một số đại biểu cho rằng Luật Biểu tình là chưa cần thiết.

Ở Quốc hội, đã đề cập đến vấn đề gì cần nghiên cứu đến nơi đến chốn, đưa ra những bằng chứng lịch sử dở dang, ngộ nhận hết sức nguy hiểm. Biểu tình đâu chỉ bắt đầu có từ thập kỷ 60 của thế kỷ XX, chúng ta đang được hưởng ngày Quốc tế lao động là thành quả của cuộc đấu tranh của những người lao động ở Chicago từ những thế kỷ trước. Chúng ta tự hào trong lịch sử cách mạng Việt Nam, cuộc biểu tình ngày 1/5/1958, hạt nhân lãnh đạo là những người Cộng sản tập hợp lực lượng quần chúng đấu tranh đòi tự do, cơm áo hòa bình và ủng hộ Chính phủ Mặt trận nhân dân. Như thế biểu tình có từ nguồn gốc xa xưa, nhận thức nó như thế nào ở góc độ của một Nhà nước, của người cầm quyền. Tôi thấy cần nhắc lại bản Sắc lệnh 31 ban hành 11 ngày sau khi nước Việt Nam dân chủ cộng hòa thành lập. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã giải thích trong bản Sắc lệnh nội hàm của chữ “biểu tình” để chúng ta thấy được phải nhận thức nó từ hai chiều. Văn bản này viết rằng “công dân Việt Nam có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú đi lại trong nước và ra nước ngoài”, đúng là trong Hiến pháp năm 1946 không có chữ “biểu tình”. Nhưng trong Sắc lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành trước đó đã giải thích: “xét vì tự do hội họp là một trong những nguyên tắc của chế độ dân chủ cộng hòa, nhưng trong tình thế đặc biệt hiện thời cần phải xem xét kiểm soát những cuộc biểu tình để tránh những sự bất trắc có thể ảnh hưởng đáng tiếc đến việc nội trị hay ngoại giao nên ra Sắc lệnh này”, tức là Sắc lệnh về biểu tình.

Như thế ta phải nhìn biểu tình cả hai cách của nó, đó là một quyền cơ bản của người dân, đồng thời đó là một công cụ hành pháp, công cụ lập pháp pháp luật để mà thực thi quyền hành pháp. Nếu không chúng ta chỉ nhìn một mặt thì chúng ta chỉ nhìn thấy mặt hỗn loạn của nó thôi. Chúng ta biết rằng cho đến bản Hiến pháp năm 1959 thì chữ “biểu tình” đã được đưa vào trong chính văn, ở Chương III của Hiến pháp năm 1959 khi bàn về quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân. Điều 25 khi đề cập đến quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội và biểu tình thì thuật ngữ “biểu tình” đã trở thành một chính văn của luật cơ bản. Như thế nó không phải vì xa lạ cả, chúng ta thấy tất cả trong thực tiễn lịch sử những cuộc biểu tình ấy có thể phát huy cả hai mặt, đứng từ lợi ích chính trị của một thể chế chúng ta thấy cuộc biểu tình chống chính quyền Sài Gòn của phong trào, đặc biệt ở đô thị đã tác động tích cực vào quá trình của sự nghiệp giải phóng dân tộc. Chúng ta thấy những cuộc biểu tình ở miền Bắc là ủng hộ các chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước. Còn chữ “mít tinh” cũng chỉ là biến dạng của ngôn ngữ. Nếu chúng ta nhìn vào hiện tượng ngay gần đây gắn liền với thời kỳ đổi mới khi những hiện tượng diễn ra ở tỉnh Thái Bình nơi từng có truyền thống của tiếng trống Tiền Hải. Nếu quan niệm đơn giản như chúng ta, như đại biểu Phước ở Thành phố Hồ Chí Minh chỉ có cách dẹp bỏ nhưng chính lúc đó các nhà lãnh đạo sáng suốt của Đảng đã trực tiếp đi vào tận tâm bão tìm hiểu thì thấy hai mặt của vấn đề có những yếu tố kích động nhưng cũng có những yếu tố thực tế, có vấn đề trong bộ máy lãnh đạo cầm quyền, vì vậy dẫn đến điều chỉnh một cách thích hợp.

Bây giờ chúng ta đang chứng kiến những sự kiện trong quá trình hội nhập thế giới, việc biểu tỏ thái độ của người dân là cần thiết, nó có nhiều diễn đạt khác nhau, nhiều hình thức khác nhau, việc tụ tập đông người mà thực chất là biểu tình, ta nói đúng tên của nó. Chính bởi vì không có luật nên mới dẫn đến tình trạng hỗn loạn. Tôi không tán thành các đại biểu Quốc hội cứ nhân danh nhân dân. Tại diễn đàn Quốc hội chúng ta hãy nhân danh cá nhân mình thôi, trừ khi chúng ta có sự ủy nhiệm, hoặc có điều tra định lượng để nói rằng người dân phản đối, người dân băn khoăn trước định lượng đó, nó dẫn đến tiêu cực xã hội. Nhưng người ta rất mong muốn rằng những tình cảm, cách thể hiện đó đúng lúc, đúng chỗ, nói cách khác là có luật. Luật biểu tình là một công cụ để chúng ta điều chỉnh, chúng ta bảo đảm những yếu tố tích cực của nó và chúng ta bảo đảm quyền của người dân, thóa mạ những người biểu tình như thế chúng ta đi ngược lại những tuyên bố chính thức của nhà nước, đó là những người yêu nước, cách biểu thị của họ không thích hợp trong hoàn cảnh này vì chúng ta chưa có luật. Không phải tự nhiên mà Thủ tướng Chính phủ cũng đã rất chủ động đề cập đến việc đề nghị đưa vào chương trình luật pháp của chúng ta về biểu tình. Tôi nghĩ Quốc hội chúng ta hết sức thận trọng. Phát biểu như thế là xúc phạm đến chính người dân. Chính vì thế càng thấy chúng ta cần phải có Luật biểu tình càng sớm càng tốt. Đương nhiên đây là luật rất nhạy cảm, khó khăn, chúng ta phải có lộ trình thích hợp, thận trọng, nhưng không vì thế mà phủ nhận để biến chúng ta thành một ốc đảo dị thường trong thế giới hiện nay. Xin cảm ơn Quốc hội.

Theo Anhbasam

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged . Bookmark the permalink.

Có 26 phản hồi tại Tranh luận nảy lửa về Luật biểu tình

  1. hahaha nói:

    de^` nghi. goi. lien tuc vao sdt cua? ong Phuoc :))

  2. Dân Bình Định nói:

    Đã nói thế thì nên bỏ cái quyền biểu tình của người dân ra khỏi hiến pháp đi, giữ lại làm gì hay để cho nó vui, chán thế không biết.

  3. Niềm vui nói:

    Thực tình tôi rất cảm ơn ông Hoàng hữu phước, chính vì có sự to tiếng, khảng khái như vậy,mà dư luận có dịp lên tiếng, may ra những lãnh đạo cộng sản mới sáng mắt ra, hiểu được lòng dân như thế nào. Biết đâu đây lại là cơ hội tốt để ban soạn thảo hiến pháp thoát ra khỏi giấc mơ ảo tưởng u mê. Phải chăng đây cũng là vận nước xui khiến cho lòi ra một thằng như phước?… phước và 3 kẻ a dua sau nó đọc lại những ý kiến phản hồi kia, nếu là con người có lòng tự trọng, có sỹ diện chắc phải tự kết thúc đời mình.


  4. Thân gởi Chàng Trai Trẻ nơi « Phố Vựa Người Đẹp Paris »
    ==============================

    Thân tặng Anh Trần Thanh Hiệp, một trong Người chủ xướng Nhóm Sáng Tạo của Miền Nam xưa …

    Tuổi gần cửu thập lại trẻ như hai mươi

    Chàng Tuổi Trẻ sống ở Quận Mười

    Yêu đời nơi Phố « Vựa Người Đẹp» !

    Mắt vàng tóc xanh Nửa Loài người …

    Ấy thế chàng lại vì Dân vì Nước

    Đi Năm châu Bốn bể tận góc trời

    Lo bàn chuyện Nhân quyền – Dân chủ

    Cùng bạn bè già trẻ khắp muôn nơi

    LẮNG NGHE Mỏ Đỏ NÔNG ĐỨC YẾU « Răng cứng c……..ặc bền » !….

    Tuổi gần 9 bó lại trẻ như hai mươi ! .. ..

    « Răng cứng c……..ặc bền » lại bỏ cuộc chơi

    Tham dự Giấc mơ Việt Nam tình nguyện

    Đi chung với Đồng bào Dân tộc nơi xứ người

    Chẳng bì cái thằng đặc sản di truyền Bác !

    Vợ già vừa mất ra mồ quạt : « Sớm xanh cỏ ơi ! »

    Đêm giộng hàng trăm viên thuốc kích dục

    Tim Đen + Mỏ Đỏ (1) rên bể biệt thự Bờ Hồ !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    1. Nữ NGHỊ GẬT Đỗ thị HUYỀN TÂM (Tim Đen) + Mỏ Đỏ NÔNG ĐỨC YẾU thế mới cần vinagra để « Răng cứng c……..ặc bền » !

  5. khách qua đường nói:

    Cụ nông says:
    Tháng Mười Một 18, 2011 lúc 5:53 chiều

    Thằng phước này chỉ cần thấy 5 điểm của nó thôi là không thể tin được, nó thuộc dạng tiểu nhân:1. Xem thường, xuyên tạc vua nước Việt (trong một bài viết hắn nói vua Việt qùy gối trước vua Tàu).2 Phát biểu vi hiến và phản bội chính những người khai sinh ra chế độ đó là đi ngược lại tư tưởng HCM và các bậc tiền nhân đã soạn nên Hiến pháp từ năm 1946-1992, theo đó các quyền biểu tình, quyền lập hội là những quyền cơ bản của ND. 3 Dối trá khi cho rằng đây là ý kiến của đại đa số ND khi chưa hỏi ý kiến dân nên xúc phạm ND. 4 Chống lại đề nghị của thủ tướng CP. 5 Hại người khi họ không có khả năng phản kháng (ông CHHV đã bị ép lọt giếng rồi nó còn lấy tảng đá bồi thêm xuống).

  6. Bình Định - Sông Côn mùa nước lũ nói:

    Chỉ có ba từ thôi: “tại họ sợ”

  7. quang minh nói:

    Đại biểu quốc hội mà có sự hiểu biết và nhận thức giống như Hoàng hữu Phước thì không biết đến bao giờ Việt nam mới trở thành một nước văn minh, giàu mạnh? Mà không hiểu tại sao một người có trình độ như vậy lại có thể là đại biểu quốc hội chứ ???Đây chính là tại họa cho đất nước

  8. Nguyễn Thế Hiệp nói:

    Nhớ lời Bác Hồ dặn rằng “5 ngón tay, có ngón ngắn ngón dài, …”, Quốc hội cũng giống như rứa thôi, có người giỏi, có người thường thường bậc trung, có người yếu kém thậm chí có người ở dạng tận cùng cũa sự dốt nát. Do vậy người dân chúng ta vẫn phải tiếp tục chất chứa vào lòng hai chữ “CHẤP NHẬN” to tướng.
    Đã có nhiều người nói rằng “chính sự yếu kếm của chế độ này đã làm HƯ HỎNG rất nhiều cán bộ”. Thực vậy, khi một cán bộ được xếp vào một vị trí công việc nào đó trong cơ quan, đơn vị thì câu đầu tiên người ta bàn tán, kháo nhau rằng “ông (bà) này làm ở vị trí đó không có ăn…”, thật là lạ rằng làm việc được trả lương đàng hoàng, đến kỳ hạn cũng được nâng lương như ai, có lương tức là có tiền, có tiền thì có cái để mà ăn, vậy mà họ lại nói là không có ăn ? Lại có những cán bộ được xếp vào vị trí mà người ta lại nói là “ông (bà) này làm ở vị trí đó thì vớ bở…”, thật chả ra làm sao cả !? Kết quả là sao ? ai làm ở vị trí nào, cương vị gì cũng cố sức kiếm chác, hở ra là ăn, hở ra là đút túi, Truyện Kiều thì chỉ nhớ mỗi câu “Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham”, nhiều cán bộ cũng nói thẳng ra rằng “không ăn thì người ta cũng nói mình ăn”, câu đó là họ nói thật lòng đấy, “đi với bụt thì mặc áo Cà Sa, đi với ma thì mặc áo giấy” mà, mà không ăn tham thì lấy đâu ra nhà lầu xe hơi, gái gú xă láng…
    Vậy thử hỏi mọi người xem cái ông nghị Hoàng Hữu Phước thuộc dạng nào trong “năm ngón tay” như Bác Hồ đã ví ? Theo tôi thì ông này và ông nghị Dương Văn Hồng thuộc dạng tận cùng của sự dốt nát và ngu xuẩn, co lẽ là cái ngón tay dị tật hay bị tai nạn gì gì đó, các ông này chắc chắn đã vươn được đến cái vị trí mà người ta nói là “có ăn” rồi đấy, NHƯNG tại sao nói người ta dốt nát mà lại được bố trí vào vị trí “có ăn” hay “vớ bở” gì gì đó ?
    Tóm lại với lời phát biểu trên của ông HHP thì phải nói rằng ông ta là một tên vô lại, ông ta sẵn sàng bán đứng nhân dân, xâm phạm tho bỉ đến lòng tin của củ tri, với mục đích không thể chối cãi là đánh bóng bản thân một cách bẩn thỉu, để được Vinh Thân Phì Gia mà thôi.
    Vậy việc tước bỏ cái danh ĐBQH của ông ta là không có gì phải bàn cãi nữa, vì việc làm của ông ta đi ngược lại quyền và lợi ích chính đáng của người dân và đặc biệt là ông ta muốn hành đọng ngược lại với ý nguyện muôn đời vì dân của Hồ Chủ Tịch vĩ đại.
    Hãy đuổi ông ta ra khỏi Quốc Hội càng sớm càng tốt.

  9. Cương nói:

    Hoàng Hữu Phước xứng đáng là đại biểu QHVN!
    Dương Trung Quốc mặc dù là đại biểu QHVN nhưng Tâm và Tầm của ông đã vượt quá xa.

  10. HOÀNG HƯU PHƯỚC - NÓ ĐÂY RỒI nói:

    HOÀNG HỮU PHƯỚC – NÓ ĐÂY RỒI :

    Hotline : 090-3380207
    098-8898399
    Fax : 08-62963882

    Email Cty : add-value@myabiz.biz
    hhphuoc@yahoo.com

    Web Cty /Tiếng Việt/ : http://www.myabiz.biz/vn/index.html

  11. HOÀNG HƯU PHƯỚC - NÓ ĐÂY RỒI nói:

    HOÀNG HỮU PHƯỚC – NÓ ĐÂY RỒI :

    Hotline : 090-3380207
    098-8898399
    Fax : 08-62963882

    Email Cty : add-value@myabiz.biz
    hhphuoc@yahoo.com

    Web Cty /Tiếng Việt/ : http://www.myabiz.biz/vn/index.html

  12. Khách nói:

    Nhà nước Việt Nam đang sử dụng Hoàng Hữu Phước để tạo ra một kênh thông tin “lề trái”, nhằm tạo kết nối và cấp thông tin cho mình với mưu đồ không trong sáng, giữ lại quyền cai trị.

    Dùng những Lời nói phải để thuyết phục thì rất hay về mặt lý thuyết, nhưng không có giá trị gì với Côn đồ. Hành động côn đồ mới trị được Côn đồ.

    Địa chỉ Nơi ở của Hoàng Hữu Phước và gia đình ở đâu nhỉ ? Có ai biết không ta ?

  13. khách nói:

    Thằng Hoàng Hữu Phước đần độn. ngu xi. mày ko xứng 1 ĐBQH. Trẻ lên 10 nó cũng ko có kiểu phát biểu ngu xuẩn như mày. Mà mấy trang báo điện tử chính thống của mấy ôg CS ko cho đăng ý kiến phản hồi để chửi cho thằng HHP 1 trận cho hả giận…….

  14. SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC : O988898399 nói:

    SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC : O988898399

    SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC : O988898399

    SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC : O988898399

  15. Khach nói:

    Từ lâu, theo dõi các bài viết lộng ngôn đầy kích động của thằng phước lưu manh này, từ những ngày nó còn tranh thủ lợi dụng sự kiện TS Cù Huy Hà Vũ để đăng 1 số bài viết, phỏng vấn với truyền thông về đề tài này, Tôi đã nghĩ tên này đang chơi trò PR và bất chấp thủ đoạn đớn hèn. Hãy nhìn cách mà nó đánh bóng tên tuổi của nó bằng những bài viết hổ lốn, để rồi sau đó không lâu, nó tự ứng cử và dễ dàng trở thành đại biểu quốc hội. Nói ít các vị cũng có thể hiểu tay này thâm độc như thế nào. Tôi nghĩ thằng này không ngu và khờ như mọi người nghĩ đâu! Nó đã tính toán, sắp xếp và cố tình tạo ra những thứ cặn bã để phục vu lợi ích riêng của nó. Chúng ta đón chờ xem những màn diễn sắp tới của nó như thế nào vì tôi tin là ghế đại biểu quốc hôi chưa phải là mục tiêu cuối cùng của nó. Tuy nhiên, bởi vì nó đã đá lòn háng nhân dân bằng kế liên hoành thì sẽ có ngày thằng chó ngụy quân tử này phải đền tội với nhân dân. Mọi người hãy cẩn thận cảnh giác với thằng chó đê tiện này bởi nó không đứng về “phía ai” cả đâu!

  16. nỗi khổ của dân sẽ gấp đôi!! nói:

    đã 1 đảng mà không được biểu tình nữa thì nỗi khổ của dân sẽ gấp đôi!!

  17. Khách nói:

    đã 1 đảng mà không được biểu tình nữa, nỗi khổ cuả dân ai sẽ thấu hiểu cho.

  18. MINH HẰNG YÊU NUỚC nói:

    TỪ BIỄU TÌNH TỚI PHIM LÝ CÔNG UẨN
    Lén lút phản bội lại nhân dân để che đây mặt trái truớc thãm bại “Quê huơng cách mạng ” bị xoá sỗ , Hà nội hoãng hốt tìm tới Washington, Washington vưà chụp đầu vưà quần thảo ;
    tìm tới Bắc kinh, Bắc kinh vưà đá đít vưà quần thảo . Chịu đòn hết nỗi , Hà nội đành núp sau lưng” Lý Công Uẫn tìm đuờng về Thăng Long.” để sống còn , để làm hộ khẫu.
    Do đó , dễ dàng nhận ra những tuợng lớn tuợng nhò , đền lớn đền nhỏ cuà các công thần lịch sử hiện nay đều là nơi đãng CSVN khai thác làm nơi ẫn trú cuà đãng CSVN .

    Tiếp theo Biểu tình có thể là Cách mạng Hoa Sen cuả hàng ngủ Thanh niên ,Trí thức đang chờ đợi định đoạt số phận các nơi này có phải là chỗ an toàn dung thân sống còn cho đãng CSVN hay không.

  19. quá bức xúc nói:

    Có thể gọi là thằng phước( cái tên không xứng đáng viết hoa) mắc bệnh thiểu não mới đúng, đã ngu còn ta đây sính chữ, lộng ngôn, trích dẫn, so sánh bừa bãi.Tại sao lại dám nói là người dân chúng tao không muốn có luật biểu tình?Dân đang mong như nắng hạn chờ mưa đây. sao lại có loại người như phước được ngồi vào ghế nghị viện? Không đây chỉ là một con vẹt lộ hình, còn bao nhiêu những con khác chưa lộ ra đâu!
    Ông Dương Trung Quốc xứng đáng là nhà sử học là đại biểu của dân, có tầm nhìn xa trông rộng. Chắc chắn bài phát biểu của ông được ghi vào lịch sử chói lọi, còn bài của phước cũng được ghi lại, nhưng mà để cho đời sau nguyền rủa…
    Cảm ơn ông Quốc đã lên tiếng nói hộ chúng tôi, chỉ tiếc là nhẹ quá, phước không hiểu ra được đâu.

  20. Công dân Việt Nam nói:

    Trời ơi! sao một TP lớn như HCM mà lại sản sinh ra một ĐBQH như tay Hoàng Hữu Phước chứ? với bài phát biểu thật ấu trĩ ,có tầm nhìn ngang với học sinh cấp 1 thật nực cười cho ĐBQH Hoàng Hữu Phước ,trông mặt Hoàng Hữu Phước đã thấy hãm như người bị bênh đao hoặc thiểu năng trí tuệ ấy .Hoàng Hữu Phước hãy mở to mắt mà đọc bài phát biểu của ĐB Dương Trung Quốc đi ,rất thuyết phục bằng những dữ liệu & bằng chứng từ lịch sử thể hiện tầm nhìn & hiểu biết của một ĐBQH ,mà tốt nhất ông Phước nên về nhà chăn lợn sẽ phù hợp hơn đấy.
    Không may mà ông Phước được làm thủ tướng chắc ông sẽ hết lòng bảo vệ người dân bằng cách yêu cầu toàn dân…đi bộ để không xảy ra tai nạn giao thông mất.

  21. Đoàn Trọng Trinh nói:

    Ông dân biểu Hoàng Hữu Phước có cái nhìn như đứa trẻ

    Quyền biểu tình là quyền tự do căn bản và thiêng liêng của công dân , là thước đo dân chủ và tự do của một thể chế chính trị . Biểu tình là tuần hành biểu thị một tình cảm vui buồn hay phẩn nộ về một vấn đề mà nhóm người biểu tình quan tâm cần được giải quyết , ví dụ như biểu tình chống chủ nhà máy có quyết định làm tổn hai danh dự hoặc quyền lợi của công nhân chớ không chỉ chống chính quyền như ông ” trẻ con ” Phước phát biểu .

    Chính quyền là do dân bầu ra nên những sự sai trái của chính quyền thì người dân có quyền tỏ thái độ bằng nhiếu hình thức trong đó có hình thức biểu tình . Chính quyền địa phương giải tỏa đất của dân mà không bồi thường thỏa đáng theo đúng chủ trương của Chính Phủ nhưng không tôn trọng , giải quyết thỏa đáng qua nhưng đơn thư khiếu nại thì buộc người dân phải biểu tình để cho xã hội , báo chí biết mà lên tiếng ủng hộ , bảo vệ họ và ngăn cản những sai trái của chính quyền .

    Nếu cho rằng biểu tình chỉ để chống Chính Phủ thì thật là ngớ ngẩng . Nếu điều đó là thật đi nữa thì đã sao , không lẽ đã là Chính Phủ là luôn có quyết định đúng và làm đúng .

    Để xã hội có công bằng và văn minh , chính quyền không lạm quyền , giới chủ không tùy tiện trong đối xử với người làm công thì phương pháp biểu tình là rất hiệu quả .

    Những cuộc biểu tình vừa qua có thể gây nên ách tắc giao thông là do không có luật biểu tình để khống chế không gian , thời gian cho phép biểu tình và quy định khống chế các hành vi quá khích gây mất trật tự xã hội . Biểu tình vừa qua ở Luân – Đôn , New York không kiểm soát nổi là do chính quyền thiếu năng lực và không lường trước được quy mô bành trướng của nó nên chuyển sang bạo động khó kiểm soát theo kiểu phổ thông .

    Tai nạn giao thông ở nước ta hàng năm cướp đi hàng vạn mạng sống và gây thương tật suốt đời cho nhiều người nhưng tại sao ta không cấm hẳn lưu thông bằng xe cơ giới mà sử dụng biện pháp thắt chặt trong việc quản lý về giao thông để hạn chế tối đa tai nạn . Tại sao ?.

    Có nhiều quan chức thiển cận còn cho rằng dân trí dân ta còn thấp nên cấm đoán điều này điều nọ trong đó có biểu tình . Thực ra người phát biểu như vậy chứng tỏ bản thân họ có ” Dân trí ” rất tệ . Thể hiện tính ngạo mạng , thiếu hiểu biết , thiếu lòng tin , cực đoan và ngu xuẩn . Bản thân họ không hiểu gì về biểu tình hoặc hiểu một cách thiển cận cực đoan nên sợ hãi thật tội nghiệp !

    Tóm lại thực thi quyền biểu tình trong dân chúng là thể hiện tính dân chủ và tự do cao độ , tạo sự công bằng trong xã hội , hạn chế tối đa lạm dụng quyền lực .

  22. Người Hà Nội nói:

    Sao đã là đại biểu Quôc Hội rồi, mà lại có những thằng ngu như Hoàng Hữu Phước được nhỉ, Việt Nam còn lâu mới khá lên được! đến cái quyền lợi cơ bản của người dân mà nó cũng không hiểu, hay cố tình không hiểu đây. Cám ơn bác Dương Trung Quốc.

  23. Thăng Long nói:

    Thật khốn nạn cho dân ta có những ông Nghị như Nguyễn Hứu Phước. Một nhận thức thiển cận, một trí tuệ nghèo nàn. Ông ta tự ứng cử và được bầu vào quốc Hội, quả thật ông này “tài thật”, ông tài lật lọng, lừa đảo, tài đánh bóng bản thân mình…nên ông được dân bầu nhầm vào, hay ông là “quân xanh” nhưng không may lại trúng? Những điều ông phát biểu trước quốc hội lòi ra sự dốt nát và nịnh bợ của ông. Ông nhân danh nhân dân, nhưng thực ra ông chỉ nói về cái tôi của ông mà thôi. Ông mù về lịch sử, mù về chính trị và xã hội. Những điều ông Dương Trung Quốc phản bác lại ông Phước hoàn toàn dựa vào Hiến pháp, luật pháp, dựa vào sự thật của lịch sử đã và đang xẩy ra. ông Phước hãy đọc cho kỹ bài phát biểu của ông DT Quốc đi, đấy là nguyện vọng của đại đa số người dân Việt đấy.

    Cầu trời đừng ai bầu ông Phước làm lãnh đạo, ông mà làm lãnh đạo thì hại dân lắm lắm!

  24. Cụ nông nói:

    Thằng Phước, tao biết ngay từ đầu mày là thằng cơ hội, đồ láo cá, mày là đại biểu của dân à? Láo, mày bênh MTTQ vì chúng đưa mày lọt vào QH chứ gì? Mày chưa hỏi ý kiến dân mà biết ý dân rồi há? Tao cũng là dân nè, điều đầu tiên tao nói là mày không phải đại biểu của tao và không do tao bầu! Thằng dốt này sính chữ phải nói với nó như vậy bà con à…

  25. cuden nói:

    Hoàng Hữu Phước, “đồ con cừu, đồ chó chết”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s