Hà Sĩ Phu – Những “đứa con” lăng loàn

Bài ”Mối quan hệ giữa Nhân quyền và sự ổn định chính trị” của tác giả Hạ Đình Nguyên đã gợi ra một vấn đề có tính hệ thống, vẫn tồn tại bấy lâu nay trong xã hội ta.

Tác giả nêu 2 khẩu hiệu nhân ngày Quốc tế Nhân quyền được treo ở đường phố Sài gòn :“Nhân quyền phải đảm bảo ổn định chính trị và trật tự xã hội” và “Nhân quyền là giá trị chung của các dân tộc”.

Sau những phân tích chặt chẽ và sáng tỏ, tác giả kết luận: Nói như câu khẩu hiệu số 1 là “nói ngược”, đáng lý phải hô : “Ổn định chính trị phải đảm bảo (thực thi) Nhân Quyền”! mới đúng. Bởi vì, vẫn lời tác giả,“Không thể thay đổi Nhân Quyền để ổn định Chính trị, mà thay đổi Chính trị để phù hợp Nhân Quyền”, bởi vì “Nhân quyền là giá trị CHUNG của các dân tộc”, như câu thứ hai đã nêu” (HĐN) . Chính khẩu hiệu thứ 2 như một chân lý chung đã vạch rõ cái sai lầm của khẩu hiệu thứ 1 (như một “chân lý” riêng ở Việt Nam).

Tôi thích cái ý này của tác giả HĐN : TRIẾT LÝ tự dưng cũng phải xuống đường (như một sự biểu tình) để phản biện lại cái VÔ LÝ đang sờ sờ ngự trên đường…phố! Triết học ở đây là phạm trù quan hệ giữa cái CHUNG và cái RIÊNG, giữa cái đơn lẻ đặc thù và cái phổ biến.

Cái RIÊNG (như chính sách nhất thời của một thể chế, của một quốc gia) dù có “đậm đà” muôn vàn màu sắc riêng thì cũng vẫn phải nằm trong cái chung, nghĩa là không thể phủ định những đặc tính căn bản của cái CHUNG, nếu phủ định hay “vô hiệu hóa” cái CHUNG thì nó không còn lý do gì để nằm trong cái CHUNG ấy nữa.

Các Chính phủ ( tức là cái riêng) chỉ là Chính phủ khi nó được lập ra để đảm bảo cho sự thực thi những Nhân quyền tự nhiên và phổ quát (tức cái chung) mà nhân loại tiến bộ đã đồng thanh quyết nghị, trong đó có Việt Nam. Nếu chính sách của một chính phủ dẫn đến sự vô hiệu hóa những nguyên tắc phổ quát của Nhân quyền (mà HĐN đã nhắc lại trong bài của ông) thì tự chính phủ đã làm mất tính chính thống của mình trước nhân loại. Khi một cái RIÊNG nào đó xuất hiện mà đối kháng với cái CHUNG thì phải dùng cái CHUNG làm chuẩn để điều chỉnh, để “xét lại”, để “gọt” cái RIÊNG chứ không thể làm điều ngược lại.

Thế mà đã bao lâu nay, xã hội ta đã quen làm những điều ngược lại với chân lý đương nhiên ấy: Luật CON thì vô hiệu hóa luật MẸ (Hiến pháp), MẸ Hiến pháp đã long trọng ban bố mọi quyền tự do như tự do tư tưởng, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do cư trú, …nhưng những đứa CON (tức các điều luật) thậm chí những đứa CHÁU (các nghị định, chỉ thị, nghị quyết) chỉ cần vin vào cái đuôi “các quyền ấy phải được thực hiện trong khuôn khổ quy định của Luật pháp” là thỏa sức đặt ra những quy định làm cho những lời của MẸ Hiến pháp chẳng còn một gam trọng lượng nào. Các CON được đẻ ra đáng lẽ để biến lời MẸ thành hiện thực thì lại gây khó, lại biến MẸ thành bù nhìn, thành vật trang sức, thành lá chắn…, con cháu như vậy thật là lăng loàn!

Quan hệ giữa Dân tộc và “chủ nghĩa Xã hội” , giữa Đảng với Tổ quốc và Nhân dân cũng vậy. Chủ nghĩa là để phục vụ Nhân dân, không thể ngang hàng với Nhân dân. Độc lập Dân tộcChủ nghĩa Xã hội cũng không phải là cặp đôi ngang hàng, Độc lập Dân tộc là yếu tố vững bền tiền định, bất khả nhượng, trong những điều kiện lịch sử cụ thể nếu thấy việc thực hiện “Chủ nghĩa” có phương hại đến Độc lập dân tộc thì Dân có quyền điều chỉnh và xét lại. Trên thực tế, vì yếu tố “Dân tộc, Tổ quốc, Nhân dân” bị “lép vế” nên những người yêu nước, biểu tình chống Trung quốc xâm lược mới dễ dàng bị lực lượng “chỉ biết còn Đảng còn mình” coi là phản nghịch. Vế thuộc về “CON” đã lấn át vế thuộc về “MẸ”.

Đảng là con sinh ra từ Mẹ Tổ quốc phải nằm trong và đứng dưới Tổ quốc và Nhân dân. Nếu “Con” đứng ngang mặt Mẹ như hai lá cờ đã là khó coi , huống chi lấy tiêu chuẩn của “Con” để áp dụng sự phân loại, xét duyệt, sàng lọc, đào thải đối với “cha mẹ” như quan điểm trong bài của một đại tá tiến sĩ trên báo QĐND mới đây, thì gia đình như vậy thật không hổ danh là một gia đình…vô phúc !

Dùng CON vô hiệu hóa MẸ, lấy RIÊNG qua mặt CHUNG, lấy NGỌN phủ định GỐC thì chữ “mất gốc hoàn toàn” của ông Dương Trung Quốc xem ra quả không ngoa.

HSP (20-12-2011)

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Hà Sĩ Phu – Những “đứa con” lăng loàn


  1. Mãi dâm ở Trung Quốc – Con voi trong phòng
    http://anhbasam.wordpress.com/2011/12/26/mai-dam-o-trung-quoc-con-voi-trong-phong/

    1.500.000.000 CHÚ CHỆT tàu khựa ĐỀU GIỐNG bác mao xếnh xáng

    KHUÔN NÀO đúc ra 1.500.000.000 CHÚ CHỆT tàu khựa Y HỆT KHUÔN ẤY !!!

    đĩ điếm thuốc phiện bàn đèn TỪ HY THÁI HẬU võ tắc thiên TRỤ VƯƠNG mao xếnh xáng

    Mãi dâm ở Trung Quốc – Con voi trong phòng


    LẠI NHỚ CHUYỆN anh con RƠI của Kụ HÙ (ồ)

    anh mỏ đỏ NÔNG ĐỨC YẾU nhưng súng ngắn SÚNG LỤC còn tốt chán VÀ em TIM ĐEN (Đỗ thị HUYỀN TÂM)

    và RĂNG CHẮC c…………………………ặc BỀN c………….u cứng TRONG BIỆT THỰ kín cổng cao tường bên HỒ TÂY Hồ Gươm ..

    Xin mời bác TRIỆU LƯƠNG DÂN ‘N’àm thơ 1 phát !!

    DẠ DẠ ! ….

    Thưa rằng tiện kỹ sá chi
    Lòng Người đã dạy dạy thì XIN VÂNG :


    ƯỚC GÌ Chính trường Nước Việt đa nguyên đa dạng như Xiếc « Mới » Làng Tôi
    ===========================================================

    Tặng Tập đoàn hại Dân bán Nước LÊ Hồng út Anh, Nguyễn Phú Trọng « lú » , Nguyễn Chí vỉnh Vịnh và đồng bọn cháu đích tôn nặc mùi tanh LÊ Chiêu Thống ….


    Xiếc Mới Làng Tôi chẳng nhạc rập rình

    Như Chính trường nay nhan nhản phò Bắc Kinh

    Thay vì nhào lộn đu dây bưng bô ảo thuật

    Hoạt cảnh làng mạc Bắc – Trung – Nam thật xinh

    Theo nhịp ống tre trúc nghệ nhân múa hát

    Vũ điệu uốn dẻo trên thân trúc thật trữ tình

    Thăng bằng tạo cao diểm hiểm nguy hồi hộp

    Chính trị như nghề xiếc trên thân tre trúc kiên trinh

    Sao lại Hồn Trương PHỤ (0) da anh hàng thịt thiến lợn !

    Khiến Lý Công Uẩn đường về Thăng Long lại lạc lối Bắc Kinh ! ! !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    (0) Hồn Trương PHỤ (0) da anh hàng thịt thiến lợn ! Chính ra là Hồn Trương BA (0) da anh hàng thịt …. thiến lợn ! LIÊN TƯỞNG đến bác Hoạn lợn Đ.M. Đỗ Mười Tên Tướng Tàu ô TRƯƠNG PHỤ từng bắt Công trình sư Nguyễn An bị bắt làm thân kiếp này sau khi tướng Tàu Trương Phụ bắt nộp mình cho Vua Minh …Về sau thành Công trình sư, Nguyễn An xây Tử Cấm Thành và Hoàng thành BẮC KINH
    Tên Tướng Tàu ô TRƯƠNG PHỤ có nhiều NỢ MÁU trong VIỆT SỬ … Tháng 11 năm 1413, Đặng Dung cùng Nguyễn Cảnh Dị bị Tướng Tàu ô Trương Phụ bắt sống khi đang tìm đường tạm lánh sang Xiêm La để tính kế lâu dài. ….
    NAY 2 giọt máu rơi Đại gia Hán hộc Trương Thái Du và tên Báo nô Trương Duy Nhất đang cấu kết bầy trò kẻ tung BÓNG người hứng BANH ….chơi Chiến tranh Tâm lý ngụy biện đầu hàng ĐẠI HÁN ! Nhưng chúng đã LẦM TO !


  2. Nào đâu có ngờ đó là SỰ THẬT : LÊ Hồng Anh cháu đích tôn LÊ Chiêu Thống lon ton đi đón TẬP CẬN BÌNH
    ================================

    Cà vạt đỏ + mỏ đỏ + tim đen

    Hắn đi chào đón quả thằng hèn !

    Tập Cận Bình tự hỏi « Cờ sao ‘lạ ‘?

    Cờ Tàu vĩ đại mình số sao tăng lên ?  »

    Thằng em đồng chí ngu ta cộng lại !

    Đàn trẻ khăn quàng đỏ như cầm đèn

    Cầm cờ thêm 1 sao lia tia vẫy

    Chắc hắn tớ cú này được chủ khen

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  3. CHÂN DUNG “đứa con” lăng loàn : NGÀI Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn
    CHÂN DUNG “đứa con” lăng loàn : NGÀI Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn

    Cho Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn và Ngài Đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh lên cân đo
    =================================

    Tổng Lãnh sự đúng là chắc thua Ngài Đại sứ !

    Kẻ ở Sài Gòn – Người nơi Bắc Kinh khá ưu tư !

    Tay gốc Việt – Ông gốc Tàu chẳng Khựa

    Cả hai công chức cao cấp tầm bậc sư

    Người trở lại Tử Cấm Thành thành Điểm sáng

    Bình dân cởi mở giao tiếp hiền từ

    Tay trở về sau bao năm xa xứ

    Hai Đất Nước Việt – Mỹ cần Dấn thân vô tư

    Hỡi Lãnh sự quán ngài ở đâu im tiếng ?

    Tù nhân Lương tâm liên tiếp vào tù ! …

    TỶ LƯƠNG DÂN


    Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, lâu nay ngài ở đâu?

    Kể từ khi ông ở Việt Nam khoảng tháng 8 năm 2010, người ta đã không nghe từ ông nhiều, ngoại trừ đối với một số hình ảnh ở những buổi tiệc đón tiếp ông trong những tháng đầu tiên. Và sau một buổi lễ trao giải từ chính quyền địa phương ở thành phố Hồ Chí Minh và mới tháng trước, có một tấm hình của ông ta đứng ra tổ chức buổi tiệc mừng ngày sinh nhật của BỐ GIÀ Phạm Duy. Nếu không, ông Lê đã hoàn toàn đi vào im lặng.

    Cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ bắt đầu dò hỏi. Lúc đầu người ta có vẻ thông cảm cho nỗ lực của ông Ân trong việc điều chỉnh môi trường làm việc mới vì Việt Nam vẫn là một nước cộng sản, lúc nhúc mọi nơi với những điểm chỉ viên và công an chìm. Dẫu vậy, là một nhân viên ngoại giao chuyên nghiệp, không phải là một kẻ tài tử được bổ nhiệm vì chính tri, ông Ân chắc hẳn đã được huấn luyện, chuẩn bị kỹ lưỡng để quen thuộc với nhiều loại môi trường làm việc khác nhau, như quá trình công tác của ông cho thấy.

    Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, lâu nay ngài ở đâu?

    Cảnh bắt bớ đàn áp biểu tình gần Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn cách Lãnh sự quán Sài Gòn chưa tới ba sào tây, ông Lê Thành Ân có thấy gì không?

    Tuy nhiên, trong năm qua, đã có nhiều sự kiện xảy ra tại Việt Nam mà sẽ càng có tác dụng nếu có những phát biểu của ông Ân về các giá trị nền tảng quốc gia của Mỹ, chẳng hạn như tự do ngôn luận, tự do hội họp, truy cập Internet, v.v. Tháng 6 năm 2011, có một cuộc biểu tình của sinh viên và trí thức ở Sài Gòn thể hiện sự không hài lòng về thái độ yếu ớt của chính quyền cộng sản Hà Nội liên quan đến vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Biển Đông của Việt Nam .
    Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, lâu nay ngài ở đâu?

    Nhưng chẳng có lời nào từ phía ông Ân. Và mọi người càng bực tức khi họ được biết ông Ân đã khuyên “đừng làm ầm ĩ” sau một sự cố bạo lực ở Huế, khi một đồng nghiệp ngoại giao Mỹ, ông Christian Marchant, đã cố gắng tới thăm linh mục bất đồng chính kiến đang bị bệnh là linh mục Nguyễn Văn Lý và đã bị công an đối xử thô bạo, hành hung và xô ngã trên đường phố, thậm chí chân ông Marchant còn bị thương tích khi chúng dùng cánh cửa xe đập vào! Thay vì lên tiếng phản đối hành vi côn đồ của chính quyền cộng sản trong đối xử với đồng nghiệp của ông, thì ông Ân lại dường như tìm cách khỏa lấp sự cố đó để khỏi làm Hà Nội khó chịu! Nếu đúng như thế, thì sự kiện ấy cho biết nhiều về ông Ân!
    Dù gì đi nữa thì những người cộng sản Hà nội đã rút được một bài học rất tốt bởi vì sau đó họ càng đàn áp mạnh hơn nữa những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam, các nhà báo mạng (blogger), những người vận động dân chủ. Trong trường hợp ông Ân nghĩ rằng cách tiếp cận im lặng của mình có hiệu quả thuyết phục hơn thì thực là ấu trĩ, ngây thơ khi cho rằng lối tiếp cận vuốt ve đó sẽ có thể làm mềm lòng những kẻ cầm quyền độc tài, sát nhân tại Hà Nội.

    “Vậy thì ông Ân phục vụ ai?” Một số người Mỹ gốc Việt cũng bắt đầu đặt câu hỏi!


    Người Mỹ gốc Việt đã đặt nhiều hy vọng nơi ông Lê Thành Ân khi họ nghe nói về việc bổ nhiêm ông. Bây giờ họ không chắc là ông sẵn sàng đứng lên khẳng định cho các giá trị nền tảng của Mỹ trong cương vị một nhà ngoại giao người Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Việt Nam. Thất vọng của họ càng tăng cao khi bà Bùi Thị Minh Hằng, một người biểu tình thường xuyên chống lại thái độ bắt nạt của Trung Quốc đối với Việt Nam, đã bị bắt cóc và giờ đây công an cộng sản tuyên bố đã gửi bà đến một trại cải tạo trong 2 năm. Thế thôi, chẳng cáo cuộc, xử án, tuyên án gì cả! Công an muốn làm gì thì làm! Ngay con trai bà cũng phải chạy đôn chạy đáo để tìm tung tích mẹ mình. Anh ta liên lạc được với một nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và được hứa sẽ tìm hiểu trường hợp bà Hằng. Tuy nhiên, ông Lê Thành Ân, tổng lãnh sự Mỹ tại Saigon là người chưa bao giờ phát biểu điều gì về việc chính quyền cộng sản Việt Nam vi phạm một cách có hệ thống các quyền phổ quát của người dân Việt Nam; vì thế, đừng nên hy vọng bất cứ điều gì từ ông ta.

    Đến nay chưa có giải thích hay biện minh nào cho thái độ “đào ngũ” của tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn, ông Lê Thành Ân, trong thời điểm khó khăn thực sự của nhân quyền Việt Nam.


    Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, lâu nay ngài ở đâu?


    Tân Đại sứ Mỹ “chạm thần kinh” quan chức Trung Quốc
    =====================================
    26 Tháng Mười Một, 2011

    Ông Gary Locke, tân Đại sứ Mỹ ở Trung Quốc, đã tạo ra cơn sốt trong dư luận đất nước có 1,3 tỷ dân này ngay từ hôm ông tới sân bay Bắc Kinh về cách hành xử của ông. Họ ngạc nhiên rồi chân thành ca ngợi ông hết lời, và nhân dịp này họ so sánh ông với các quan chức nước mình khiến ông ngạc nhiên và giới quan chức Trung Quốc khó chịu.

    Vì sao có chuyện như vậy?

    Hôm 13/8, Gary Locke, một người gốc Hoa 100% đem theo vợ con đến Bắc Kinh nhậm chức. Trang mạng Chính Nghĩa hôm ấy đưa tin: Khi ông ra khỏi sân bay, người ta thấy vợ chồng ông cùng 3 người con, trừ cô út 6 tuổi ra, tất cả đều khệ nệ tay xách nách mang hành lý, chẳng thấy nhân viên nào xách giúp. Tới bãi đỗ xe, ông dẫn cả nhà lên chiếc xe 7 chỗ, chứ không lên chiếc xe con có cắm cờ Mỹ dành riêng cho Đại sứ.

    Dăm ngày sau, Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden chính thức đến thăm Trung Quốc. Trưa hôm 18/8, sau khi hội đàm với lãnh đạo Trung Quốc xong, ông Biden cùng cô cháu gái được Đại sứ Gary Locke dẫn đến ăn trưa tại một cửa hàng ngoài phố.

    Gary Locke với diện mạo một người Hoa chính cống, da vàng, tóc đen, mắt đen đã trở thành vị Đại sứ Mỹ thành công nhất ở Trung Quốc. Hình ảnh Gary Locke vai đeo ba lô, tay xách túi laptop, điện thoại di động giắt ngoài quần, dùng phiếu mua hàng giảm giá xếp hàng mua cà phê đã làm dân Trung Quốc hả hê khoái chí ca ngợi, tạo ra cơn sốt dư luận chưa từng thấy.
    Một số người Trung Quốc đã lấy điện thoại di động ra chụp ảnh cảnh bữa ăn và tung ảnh kèm thực đơn lên mạng. Lập tức hàng chục nghìn người truy cập tin này và tiếp tay truyền đi. Người ta đua nhau bình luận và không quên liên hệ với thói quan dạng, kênh kiệu, xa hoa lãng phí của các quan chức nước mình.

    Phản ứng của giới chức Trung Quốc

    Sự việc ngày càng có nhiều người Trung Quốc tham gia dàn hợp xướng ca ngợi tác phong “giản dị, liêm khiết, gần dân” của vị Đại sứ Mỹ, đồng thời chê trách giới quan chức bản xứ đã làm cho không ít vị khó chịu tới giận dữ. Và khi không chịu được nữa, giới quan chức đã lên tiếng trên hai tờ báo lớn.

    Ba ngày sau khi Gary Locke đến Bắc Kinh, bản điện tử Quang Minh Nhật Báo (báo lớn thứ hai ở nước này) hôm 16/8 đăng bài Cảnh giác với chủ nghĩa thực dân mới do Gary Locke đem lại. Bài báo gọi tác phong thanh liêm của Locke là “chủ nghĩa thực dân mới kiểu Mỹ”, và tỏ ý e ngại quan chức Mỹ sẽ “cướp mất” lòng dân Trung Quốc, lên án Mỹ có dụng ý bỉ ổi “lấy người Hoa trị người Hoa”, kích động sự rối loạn chính trị ở Trung Quốc. Nhưng cuối cùng bài báo lại than thở: “Nếu Đảng CSTQ không thể chủ động tự giác diệt trừ vi-rút quan liêu để giữ cho mình khỏe mạnh, thế thì chẳng khác gì để Gary Locke cướp mất lòng dân ta!”

    Thời báo Hoàn Cầu (phụ trương của Nhân dân Nhật báo) ngày 22/9 đăng xã luận dưới tít Mong Gary Locke làm tốt (nhiệm vụ) Đại sứ ở Trung Quốc, cảnh cáo không chút khách sáo: “Sự quan tâm mà Gary Locke nhận được (từ dư luận Trung Quốc) đã vượt xa vai trò một Đại sứ nên có”, chỉ trích ông dùng cách trình diễn bộ mặt liêm khiết để can thiệp dư luận Trung Quốc, làm tăng sự hiểu lầm và nghi ngờ giữa hai nước. Tác giả nhắc nhở: cái giá bảo đảm an ninh cho Phó Tổng thống Mỹ Biden ăn bữa mỳ ở một quán ăn đầu đường xó chợ Bắc Kinh còn cao hơn nhiều lần khi ông chén các món sơn hào hải vị trong nhà khách chính phủ. Bài báo còn răn dạy các cơ quan truyền thông Trung Quốc “nên có thái độ tự trọng” khi đưa tin về sự liêm khiết của Gary Locke.

    Dư luận xã hội

    Có điều không ngờ là hai bài báo trên đã gây phản tác dụng tai hại. Dư luận nước này nhao nhao hỏi: Vì sao tác phong của quan chức Mỹ lại “chạm thần kinh” quan chức Trung Quốc?

    Một nhà báo viết: Phó Tổng thống cùng Đại sứ người ta cả đoàn 5 người ăn bữa trưa hết có 79 NDT, trong lúc mấy vị “đày tớ dân” cỡ tép riu của Hội Hồng Thập Tự chúng ta nhậu một bữa trưa hết hơn chục nghìn NDT thì được coi là chuyện bình thường. Thử hỏi ai sai ai đúng mà Thời báo Hoàn Cầu đổi trắng thay đen viết bài như vậy? Khó lắm mới có một vị Đại sứ huyết thống Trung Quốc đến nước ta, lại có tác phong liêm khiết như thế, điều đó đáng quý lắm chứ, cớ sao chúng tôi không xúc động?

    Một luật sư Bắc Kinh nói bài xã luận ấy phản ánh lối tư duy của quan trường Trung Quốc. Tác phong bình dân của Gary Locke vốn dĩ là chuyện cực kỳ bình thường ở nước Mỹ, nhưng ở Trung Quốc lại trở thành lạc loài

    . “Quan chức chính phủ Mỹ hoặc Trung Quốc đều sống bằng tiền đóng thuế của dân, lẽ ra phải gần dân, phải bình dân hóa chứ” – ông này nói. Trong cuộc họp báo hôm 13/9 tại Diễn đàn Kinh tế thế giới (họp ở Đại Liên, Trung Quốc), Gary Locke cũng nói đi máy bay hạng ghế phổ thông là quy chế chung từ năm 2010 của quan chức Mỹ, kể cả thành viên chính phủ.

    Trước sức ép dư luận, bài viết trên mạng Quang Minh Nhật Báo đăng được vài hôm đã phải gỡ xuống.

    Nhân dịp này truyền thông Trung Quốc moi móc ra lắm chuyện kỳ quặc về tác phong của quan chức nước này.

    Tạp chí Tân Thế kỷ đưa tin một huyện nghèo ở tỉnh Hồ Bắc bỏ ra 800.000 NDT (120.000 USD hoặc 2,4 tỷ VNĐ) để thết đãi mấy quan chức cấp tỉnh về huyện làm việc 20 ngày. Một người kể: một quan chức cấp Sở tỉnh Tứ Xuyên đến thăm nơi xảy động đất ở huyện Vấn Xuyên, trước khi đến cảnh sát phải dọn sạch hiện trường!

    Mạng Đông Phương cho biết mới đây Cục Kiểm toán thành phố Hải Môn cử 24 cán bộ tiếp 15 quan chức Tứ Xuyên đến công tác 2 ngày 2 đêm, thời gian làm việc hết có 4 tiếng đồng hồ, còn lại là ăn nhậu, chơi bời, quà cáp, tốn hơn 100.000 NDT (300 triệu VNĐ).

    Báo chí nước ngoài cũng lấy làm lạ trước phản ứng của dân Trung Quốc đối với tác phong sinh hoạt của Gary Locke. Báo The Christian Science Monitor đăng bài dưới tít Vì sao người Trung Quốc say mê Đại sứ Mỹ Gary Locke như vậy? (Why China seems so fascinated by US Ambassador Gary Locke?)

    Bài báo cho biết Tuần báo Kinh tế Trung Quốc đưa tin ông Gary Locke cùng gia đình xếp hàng như mọi người khác, chờ hơn 1 giờ để lên xe cáp treo thăm Vạn Lý Trường Thành mà không đòi hỏi ưu đãi nào. Và nhà bình luận của báo này nói công chúng Trung Quốc say sưa bàn chuyện ấy chủ yếu vì vị Đại sứ này tuy có khuôn mặt người Trung Quốc nhưng cách hành xử lại rất “không Trung Quốc”.

    Bài báo viết: Tại Trung Quốc, nơi dân chúng bức xúc vì “quan chức tham nhũng thành bệnh kinh niên”, hành vi khiêm nhường giống hệt một người bình thường của Gary Locke như làn gió mát giúp ông khi vừa tới Bắc Kinh đã được công chúng khen ngợi.

    Dù ai nói gì đi nữa, Gary Locke với diện mạo một người Hoa chính cống, da vàng, tóc đen, mắt đen đã trở thành vị Đại sứ Mỹ thành công nhất ở Trung Quốc. Hình ảnh Gary Locke vai đeo ba lô, tay xách túi laptop, điện thoại di động giắt ngoài quần, dùng phiếu mua hàng giảm giá xếp hàng mua cà phê đã làm dân Trung Quốc hả hê khoái chí ca ngợi, tạo ra cơn sốt dư luận chưa từng thấy.

  4. Thành nói:

    “…gây khó, biến MẸ thành bù nhìn, thành vật trang sức, thành lá chắn…, con cháu như vậy thật là lăng loàn!”
    Bác Phu dùng chữ “lăng loàn” là còn nhẹ, chứ con cái như thế thì đúng là mất dạy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s