Bùi Tín – Điếu Cày vẫn mất tích, cả nhà nước cũng mất tăm

Đã 16 tháng nay, anh Nguyễn Văn Hải biệt danh Điếu Cày biệt tăm biệt tích. Anh là một thanh niên trí thức yêu nước, một nhân vật đối kháng ôn hòa nổi bật, một tay phản biện cừ khôi.

Trước hết anh là một nhà báo năng động, chủ trương Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, với tôn chỉ “nói lên thực trạng xã hội, tâm tư nguyện vọng của nhân dân”; anh còn có mạng blog riêng mang tên Dân báo, khá đông bạn đọc.

Năm 2007 anh tham gia các cuộc xuống đường của thanh niên Sài Gòn chống bành trướng Trung Quốc định rước đuốc Olympic Bắc Kinh qua quần đảo Trường Sa. Anh viết trên blog phóng sự về biên giới, tố cáo Trung Quốc gặm nhấm của ta một số điểm ở Bản Dốc và Nam Quan.

Anh bị bắt tháng 4-2008, bị kết án 30 tháng tù giam về tội danh kỳ lạ là “trốn thuế”. Anh thụ lý đầy đủ 30 tháng tù đến cuối tháng 10 -2010, nhưng số phận đen đủi vẫn bám riết anh. Anh vẫn bị giữ trong tù, chưa được về nhà lấy một ngày, không qua một phiên xử mới nào.Về phía nhà nước không có một lời giải thích. Nhà nước tuyệt nhiên không cho biết gì về anh.

Vậy mà việc cực kỳ phi lý trên đây đã kéo dài không phải 1 tuần lễ, 2 hay 3 tuần, hay 2, 3, tháng, mà hơn 16 tháng nay, gần 500 ngày rồi. Gia đình anh, chị Dương Thị Tân vợ anh viết hơn 20 lá đơn, gõ đủ loại cửa của nhà nước ở Sài Gòn và trung ương, nhưng không có một hồi âm chính thức. Cả những kiến nghị của hàng trăm, hàng ngàn người dân, cả văn thư của nhiều tổ chức và chính phủ trên thế giới gửi các chức sắc của nhà nước Việt Nam cũng cùng chung số phận. Đi cùng sự mất tăm của nhà báo Điếu Cày là sự mất tích trên thực tế của nhà nước Việt Nam, cứ như nhà nước này không hề tồn tại.

Vậy mà những ngày đầu năm, các nhà lãnh đạo cao nhất của nhà nước đều hứa hẹn mọi sự tốt đẹp an lành cho toàn dân. Nào là xây dựng nhà nước pháp quyền nghiêm minh, nền tư pháp công bằng, chống tham nhũng quan liêu, xa rời quần chúng. Chỉ một trường hợp anh Điếu Cày, cả công luận trong và ngoài nước đều ngóng trông suốt 16 tháng trời, vẫn chỉ một sự im lặng khó hiểu, một sự ngậm tăm quá đáng không thể biện bạch.

Nghiêm trọng hơn nữa là tin từ cơ quan công an quận 3 Sài Gòn hé ra cho biết anh bị “mất tay”. Vậy có thật không? Mất ngón tay, bàn tay, hay cánh tay, và vì sao?

Sự độc ác đến tột cùng khó tưởng tượng nổi là chỉ một câu hỏi của chị Dương Thị Tân cầu xin họ cho biết rõ chồng chị còn sống hay không, có khỏe không, có bị mất tay không, và cho chị dấu hiệu của tình hình ấy. Thế mà vẫn chỉ có sự im lặng độc ác và ngang ngược.

Làm sao giải thích được sự kỳ quặc đến tột cùng của một nhà nước có pháp luật hẳn hoi, lại còn có cả những nghị định quy định các cơ quan nhà nước phải trả lời chất vấn, khiếu nại của công dân ra sao.

Trong bất cứ nhà nước dân chủ nào khác, trường hợp éo le như của chị Tân đã được giải quyết từ rất lâu rồi. Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Sài Gòn, đại biểu Quốc hội thành phố Sài Gòn, giám đốc công an thành phố hay viện trưởng Viện Kiểm sát thành phố đều có trách nhiệm tìm hiểu và trả lời trong vòng 1 tuần lễ, từ cuối năm 2010. Họ coi trọng sinh mạng, quyền sống, nỗi lo lắng của người dân đã bầu họ ra cầm quyền. Vậy mà ở Việt Nam chính quyền luôn mồm tự khoe là chính quyền của dân, do dân, vì dân.

Ở bất cứ quốc gia dân chủ nào khác, khi cả cấp thành phố đều ù lỳ, quan liêu, vô trách nhiệm thì bộ máy trung ương phải vào cuộc ngay, tìm hiểu và thúc dục cấp dưới trả lời cho đương sự, không chờ cho các cơ quan bảo vệ nhân quyền quốc tế, các hội nhà báo quốc tế, các chính phủ và Liên Hiệp Quốc can thiệp ngày càng mạnh mẽ như vừa qua. Ở Hà Nội, chị Tân đã gõ cửa mọi cơ quan có trách nhiệm cao nhất, đau buồn, khốn khổ suốt 16 tháng, nhưng ông chủ tịch nước, bà phó chủ tịch nước, ông chủ tịch Quốc hội, bà phó chủ tịch Quốc hội, ông thủ tướng, ông chánh án tối cao, ông viện trưởng kiểm sát, ông thanh tra chính phủ…cả một bộ sậu đều như biệt tích, làm như không liên can gì đến việc này.

Cho đến 700 cơ quan ngôn luận chính thức báo chí, tạp chí, truyền thanh, truyền hình của nhà nước cũng hoàn toàn câm miệng suốt 16 tháng, như biệt tăm biệt tích luôn trong vụ việc làm xôn xao mạnh mẽ dư luận này. Thái độ hèn yếu của cả làng báo Việt Nam minh họa rõ vị trí tệ hại, đứng thứ 172 trên 179 nước về quyền tự do báo chí của công dân Việt Nam trong xã hội.

Để xem nhà nước Việt Nam sẽ còn trâng tráo, ù lỳ đến bao giờ trong trường hợp này. Họ còn ngậm miệng, biệt tăm đến bao giờ, họ còn bắt cóc các công dân yêu nước như anh Điếu Cày, cô Phạm Thanh Nghiên, cô Tạ Phong Tần, anh Phan Thanh Hải, cô Bùi Minh Hằng, tự mình vi phạm luật của chính mình…cho đến bao giờ? Liệu làm như vậy họ có làm in được tất cả mọi tiếng nói lương thiện chống tham nhũng, chống đảng viên suy thoái, chống bè lũ cường hào mới, chống bộ máy quan liêu xa rời quần chúng, những kẻ hèn với giặc ác với dân, gây không biết bao nhiêu đau khổ cho nhân dân hay không.

Hay là họ vẫn cứ đổ thêm dầu vào ngọn lửa căm giận và phẫn uất của quần chúng nhân dân, tự trưng ra thế giới bộ mặt xấu xa, đạo đức giả rất khó coi về tôn trọng nhân quyền.

Theo VOA

Có những người anh.

 

Cách đây gần 2 năm, mình và tốp thợ vào làm gian hàng triển lãm Vật Liệu Xây Dựng ở Trường đua Phú Thọ. Ghé qua anh Ba hỏi mượn xe gắn máy để chạy đi chạy lại mua đồ cho anh em làm. Gặp nhau anh Ba bùi ngùi nói.

– Anh ngừng không viết gì, giờ vợ anh mang bầu sắp sinh, mình dành thời gian chút cho gia đình. Lỡ có chuyện gì thì vợ con không biết tính sao. ?

Mình cũng tán thành với anh. Hôm ấy vội anh em cũng không nói với nhau nhiều. Một tuần ngập mặt với công việc,đi từ sáng sớm về chỗ trọ tối khuya, người rã rời và bụi bặm vì lao động. Chẳng có thời gian gặp ai, đến hôm xong việc trả xe cho anh thì cũng phải về luôn theo tốp thợ. Anh em chỉ kịp bắt tay nhau, lời nói để trong ánh mắt.

– Vào đây cần gì cứ nói anh nhé !

Đấy là câu nói của anh Ba mà mình nhớ nhất. Mình vào Sài Gòn có việc gì nhờ anh rất tự nhiên, không hề rào đón, khách sáo. Anh làm giúp mình với tình cảm thân thương như một người cha, một người anh. Nhiều khi mình vẫn hỏi tại sao chỉ anh em quen nhau qua mạng, nghe tiếng nhau mà tình cảm như ruột thịt vậy. Không riêng gì anh Ba mà rất nhiều anh em ở Sài Gòn cũng vậy ân cần như anh Điếu Cày, dữ dằn như chị Hồ Lan Hương, bỗ bã như Lê Trần Luật hay hiền dịu như chị HKC,, nhẹ nhàng như anh K…Họ chẳng ngạc nhiên trước một người xa lạ, mở miệng là văng tục như mình. Mọi thứ mình nhờ họ nhận giúp như đương nhiên là vậy với tình cảm trìu mến, thương yêu. Còn nhiều các chú, các bác, bạn bè và các em nữa. Miền Nam thật ấp áp với mình. Mọi người coi mình như ruột thịt, cho dù không ít người trong đó phải nhận giấy triệu tập của cơ quan an ninh với lý do ” làm rõ quan hệ với đối tượng BTH ” như Lê Quốc Quyết.

Vậy đã  sắp 2 năm rồi không gặp được anh Ba Sài Gòn, không biết bé Phan Khôi giờ đã làm được trò gì? Bây giờ đối với mình đi khỏi nơi đang ở 200 mét đã là khó khăn rồi, Sài Gòn chỉ là hy vọng. Trỗi trong lòng ước muốn dắt tay Tí Hớn thăm bé Phan Khôi, rồi hai bố cong tung tăng đi thăm các bạn bè, cô chú, anh chị.

Hôm nay nghe tin trong thời gian gần tới người ta mang anh Ba và anh Điếu ra xử, thêm tin anh Điếu vẫn bình an. Chẳng biết tin có đúng hay không.? Thèm được nhìn thấy tận mắt những người anh đã chấp nhận thiệt thòi của cá nhân, gia đình đi vào vùng giông tố để làm chứng nhân cho sự thật với đời.

Mong bình an với hai anh.

Người Buôn Gió

Theo Nguoibuongio

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 4 phản hồi tại Bùi Tín – Điếu Cày vẫn mất tích, cả nhà nước cũng mất tăm

  1. nguyen van viet viết:

    Lòng yêu nước, tinh thần dân tộc,Tổ Quốc, CS không có những khái niệm cao quý này, do đó chúng ta có nói bao nhiêu lời cũng vô ích. Điều cần làm bây giờ là bằng cách nào chúng ta đoàn kết lại vượt qua nổi sợ, sự nghi kỵ, thông nhất thành một khối. Đạt được điều này chúng ta mới có sức mạnh thật sự và lời nói mới có trọng lượng. Mong rằng ý kiến thô thiển này không làm bẩn tai các bâc thức giả.

  2. TIÊN LÃNG viết:

    TRÍ THỨC NHẤT ĐỊNH KHÔNG THUA, KHÔNG ĐẤU HÀNG AI
    Bao nhiêu vấn đề oan ức, bất công dấy lên từ nhân dân đến trí thức đều bị chính quyền bỏ xọt rác.
    Đãng và nhà nuớc đối phó với nhân dân và trí thức Việt nam bằng một thái độ xấc láo : Không thèm trả lời , dối gạt .
    Cãnh bắt cóc Điếu Cày , Cù Huy Hà Vũ hôm nay là tai nạn ngày mai cho chúng ta .
    Cần lên tiếng bảo vệ những trí thức tiền phong này tức là bảo vệ cho chúng ta..
    Ô Khãm là bài học hiện nay cho tất cã . Một nguời bị bắt, hàng ngàn nguời biễu tình , tuyệt thực, đòi tự thiêu…
    Mong hàng ngũ trí thức đứng lên giành laị đất nuớc , lịch sữ cho nhân dân. Qúi vị nhất định không thua , không đầu hàng bọn thảo khấu .

  3. Thăng Long viết:

    Thật kỳ lạ về việc cả nhà nước CHXHCNVN “mất tăm, mất tích” như không tồn tại trên đời này nữa trược sự việc Điếu Cày Nguyễn Văn Hải mất tích 16 tháng mà không có một hồi âm. Dũng Sang Hùng Dũng làm gì mà để CHXHCNVN “mất tích” như vậy? cả làng báo Việt Nam nữa, sao lại phải sợ, không giám lên tiếng (mở mồn), để Thế giới họ xếp hạng 172 trên 179 nước về quyền tự do báo chí của công dân ? Báo chí phải anh dũng lên tiếng mới tạo được phong trào đòi chính quyền tôn trọng người dân, không để một người dân “mất tích” trong 16 tháng. Công dân Thăng Long tôi đòi chính quyền nhà nước VN phải công bố cho dân biết anh Nguyễn Văn Hải còn sống hay đã chết!


  4. Con mụ Phó ĐOAN nên giao cho thằng Phó TẬP (1)
    ==================================

    Ấy con mụ Phó ĐOAN ?
    Ếch CÁI ngồi đáy giếng !
    Nhìn trời lá đa tròn
    Dốt nát lại lăng loàn

    Mụ ĐOAN lại lãnh đạo
    Tuyên truyền láo rêu rao
    Chế độ ta « Rân C(h)Ủ » !
    Triệu lần Tư bản nào !!

    Bó tay còm hết nói
    Bố đẻ thầy chết toi
    Liên xô hùng cường đổ
    Không viên đạn nổ ngòi

    Không tốn một giọt máu
    Dân oan chỉ đớn đau

    Phải chăng bố quan thầy ?
    Lại ngu hơn Trọng « lú »
    Giòi tiến sỹ Mác Lê
    Giao mụ ĐOAN già mồm
    Cho Phó TẬP ti hí
    Tiếc gì con chi chi ! ….

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    (1) Chắc Phó TẬP Cận Bình mắt CÀNG TI HÍ HƠN trước cái vẻ đẹp NGHIÊNG THÙNG ĐỔ NƯỚC của Con mụ Phó Chủ tịT Nguyễn Thị ĐOAN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s