Nhã Nam -Trò Chơi Dân Chủ Của Hoa Kỳ & Dương Thạch – Chuyện nước Đức và một tổng thống phải từ chức

Ai cũng biết Hoa kỳ là một nước dân chủ pháp trị, nghĩa là mọi chuyện tranh chấp đều nhờ đến pháp luật giải quyêt. Do đó chúng ta đã không lấy gì làm ngạc nhiên khi đọc báo thấy, từ chuyện xe cán chó đến chuyện chồng ngủ ngáy nhiều quá cũng như người bị tai nạn vì sự bất cẩn của chính phủ về đường sá v.v… đều dắt nhau ra tòa thưa kiện để xin ly dị hoặc để đòi bồi thường chứ không tự mình giải quyết theo luật giang hồ hay luật rừng như những nước đang phát triển hay cộng sản. Điều này nói lên, đa số dân Hoa Kỳ đã ý thức được thế nào là tinh thần tự do, dân chủ và từ đó biết cách cư xử quyền hạn của mình sao cho phù hợp với luật pháp. Tinh thần này không phải chỉ một sớm một chiều mà có. Nó đã được các Cha Già Lập Quốc (Founding Fathers) hình thành và hun đúc qua suốt cả chiều dài lịch sử của hơn hai trăm năm lập quốc của Hoa Kỳ.
Nhận thức được sự yếu kém về quyền lực của chính quyền trung ương (central government) trong việc giải quyết những vấn đề liên quan đến 13 tiểu bang trong thời kỳ sau chiến tranh giành độc lập theo quy chế của The Articles of confederation (1781), do đó trong nghiên cứu và tham khảo để soạn thảo bản hiến pháp, các Founding Fathers đã rất thận trọng trong việc dành thêm quyền cho chính quyền liên bang (federal government) nhưng quyền hạn của chính quyền này sẽ không gây tranh chấp để tạo ra sự chia rẻ giữa các tiểu bang Lớn Nhỏ và không dẫm chân lên quyền hạn cai trị của các chính quyền tiểu bang (state government) mà vẫn giữ được mọi quyền lợi căn bản của người dân trong tất cả các tiểu bang.
Do đó sau một thời gian nghiên cứu và thảo luận, tất cả các đại biểu đã đồng ý mô thức được quy định trong bản Hiến Pháp về bảo vệ những quyền căn bản của người dân, về sự phân quyền và kiểm soát lẫn nhau giữa hành pháp, tư pháp và lập pháp (checks and balances) và về sự thỏa thuận (compromise) số lượng 2 thượng nghị sĩ trong thượng viện cho mỗi tiểu bang không phân biệt lớn, nhỏ và số lượng của dân biểu ở hạ viện nhiều hay ít tùy thuộc vào dân số của mỗi tiểu bang.
Nhưng không lâu sau ngày hiến pháp được ban hành (1789) thì Mười Tu Chính Án (amendments) quan trọng đầu tiên đã được quốc hội thông qua mà tất cả các tu chính án đó đều quy về các quyền tự do (The Bill of Rights) của người dân. Chính những định chế này đã đưa đến tình trạng trò chơi dân chủ của Hoa Kỳ của thời quá khứ cũng như hiện tại.
Trước hết hãy lấy trường hợp của tổng thống Bill Clinton, vị quyền lực cao nhất nhất của Hoa Kỳ nhưng khi phạm lỗi lầm đã gặp khó khăn như thế nào trong trò chơi dân chủ này.
Khi bị giới truyền thông, báo chí phanh phui tổng thống Bill Clinton dan díu tình cảm lăng nhăng với cô sinh viên thực tập Monica Lewinsky tại tòa Bạch ốc. Khởi đầu ông đã nằng nặc cải cho bằng được là không có, nhưng sau với những bằng chứng không thể chối cải nên phải nhận lỗi, do đó đã bị quốc hội đưa ra xét xử. Để biện minh cho lỗi lầm của mình, ông không những tự chính mình mà còn phải nhờ đến nhiều luật sư tài giỏi khác biện hộ để chứng minh mình có lỗi Lầm nhưng không phạm vào tội gian dối và nhờ đó ông đã không bị quốc hội cách chức tổng thống. Điều này đã chứng tỏ trong một nước pháp trị không một ai có quyền ngồi xổm trên luật pháp, dù đó là tổng thống.
Viết đến đây tôi chợt nhớ lại cộng sản Hà Nội, trước đây khi bị lên án là chế độ độc tài đảng trị thì Hồ Chí Minh đã tuyên bố, nước ta dân chủ gấp 100 lần (sic) các nước dân chủ khác. Để chứng minh cho sự tự hào về nền dân chủ của Hồ, hãy lấy trường hợp của Cù Huy Hà Vũ mới xảy ra để minh chứng.
Cù Huy Hà Vũ kiện Nguyễn Tấn Dũng ra tòa về tội cho phép Trung Cộng khai thác bauxite ở Cao Nguyên Trung phần (Tây Nguyên) Việt Nam mà không thông qua quốc hội và hành vi ban hành nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể trái với hiến pháp và pháp luật, đơn kiện này chẳng những không được chấp nhận mà sau đó (theo lệnh ngầm của Nguyễn Tấn Dũng) qua công an ông đã bị trả thù một cách trắng trợn, đê tiện và hèn hạ qua việc phá sập bức tường rào nhà ông và vu khống ông đã làm tình với gái giang hồ tại khách sạn với chứng cớ hai bao cao su đã được xử dụng. Việc làm bẩn thỉu đó đã không làm ông mất uy tín mà lại càng làm cho dân chúng quốc nội cũng như hải ngoại càng ủng hộ ông nhiều hơn. Để triệt hạ tiếng nói bất khuất của ông, chúng đã đưa ông ra tòa với luật rừng để kết án ông 7 năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa xã hôi Việt Nam, khi ông yêu cầu xóa bỏ điều 4 (đảng lãnh đạo) hiến pháp.

Đến đây để đi vào trò chơi dân chủ kế tiếp thì hãy nhìn lại sự tranh chấp một cách khốc liệt về số phiếu bầu giữa hai ông Al Gore và Bush tại tiểu bang Floria, vì đây là tiểu bang quyết định cho sự đắc cử tổng thống, trước đây làm điển hình.
Theo luật định, ứng viên nào có số phiếu thắng quá ít khoảng 0.1% thì ứng cử viên thua phiếu có quyền đòi hỏi kiểm phiếu trở lại. Đây là trường hợp đã xảy ra cho Al Gore nên ông đã yêu cầu điếm phiếm lại, trước bằng máy và sau bằng tay nhưng cuối cùng vẫn thua Bush với số phiếu khít khao. Thắng phiếu tại tiểu bang này, Bush hội đủ số phiếu của cử tri đoàn* (electoral vote 271) nhiều hơn hơn Al Gore (267) để đắc cử dù thua Al Gore về phiếu dân bầu* (popular vote).
Việc tranh cử để trở thành tổng Thống đã khó nhưng khi hành xử quyền hành lại khó hơn vì quyền lực đó sẽ bị kiểm soát và chi phối bởi quốc hội hay tối cao pháp viện tùy theo trường hơp.
Chẳng hạn như thời gian vừa qua vì tình trạng khủng hoảng kinh tế, chính phủ liên bang không có đủ tiền để trang trải cho một số chi phí của ban ngành và trả lương bổng cho nhân viên nên tổng thống Obama cần phải mượn thêm tiền. Việc mượn thêm tiền này sẽ vượt qua Trần Nợ (debt celling) đã được quốc hội quy định giới hạn trước đây, do đó muốn được phê chuẩn Obama phải khó khăn, vất vả lắm trong việc đi vận động dân chúng của các tiểu bang cũng như thương lượng với các dân biểu cộng hòa để điều chỉnh sao cho phù hợp với tình trạng kinh tế của quốc gia nên dự luật trần nợ mới được thông qua. Nhờ vào trò chơi dân chủ này đã hình thành được một chính quyền của dân, do dân và vì dân và qua đó, dù là một quốc gia son trẻ, đã đưa Hoa kỳ trở thành siêu cường hàng đầu của thế giới về kinh tế.
Trong khi ấy nhìn về Việt Nam, chế độ độc tài cộng sản Hà Nội với chính sách đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ đã nêu rõ bản chất của chế độ là, chỉ vì quyền lợi của đảng, của phe nhóm mà không vì quyền lợi của quốc gia, điều này đồng nghĩa với chủ trương thà mất nước còn hơn mất đảng. Do đó chúng ta không lấy gì ngạc nhiên khi các ứng cử viên ra tranh cử phải được đảng cử (quyết định của mặt trận tổ quốc) rồi mới đến dân bầu thì các ứng cử viên đắc cử vào quốc hội này chỉ là công cụ bù nhìn để phục vụ cho đảng thì làm gì không đạt được tỷ số dân bầu 98%, 99%… và cũng chính vì quyền lợi của đảng mà cộng sản Hà Nội đã đang tâm bán nước rất sớm từ những năm của thập niên 50 của thế kỷ trước như lời tuyên bố của Trường Chinh vào năm 1951, khi ấy là tổng thư ký của đảng lao động (cộng sản):
” … tại sao ta lại truyền bá trong dân chúng từ Ải Nam Quan đến Mủi Cà Mau cách viết chữ kỳ dị của tên thực dân Alexandre De Rhodes đã đem qua xứ mình như thế? Không, đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết Âu Tây ấy – Một cách viết rõ ràng có mau thật đấy – và ta hãy trở về với thứ chữ của ông bà ta ngày trước, là thứ chữ Nho của Trung Quốc… ” và tiếp đó vào ngày 14-9-1958 Phạm Văn Đồng đã gửi công hàm cho thủ tướng Chu Ân Lai công nhận chủ quyền của trung cộng đối với các quần đảo (trong đó có Trường sa và Hoàng Sa) trên biển Đông, và hiện nay chúng cũng đang tiếp tục theo đuổi chủ trương đó nên đã và đang làm khó dễ, ngăn cấm và bắt bỏ tù những người yêu nước biểu tình chống trung cộng xâm lăng. Nếu tình trạng này cứ kéo dài thì không bao lâu nữa đất nước sẽ trở thành quận, huyện của trung cộng.
Để cứu vãn tình trạng nguy nan của đất nước thì không còn cách nào hơn là trước, phải giải thể chế độ cộng sản, hèn với giặc, ác với dân, vì đó là nguyên nhân chính sẽ đưa đến việc mất nước và sau, huy động toàn dân chống lại kẻ thù xâm lược phương bắc với sự hỗ trợ của người Việt quốc gia ở hải ngoại.
Muốn đạt thành công, trước hết lực lượng người việt quốc gia hải ngoại ở mỗi nước phải đoàn kết lại thành một khối và qua đó xử dụng lá phiếu kỷ luật đi bầu của mình để đi vào dòng chính và sau đó biết vận động (lobby) hay làm thế mặc cả (negotiate) với các vị dân cử để tạo thành mặt trận ngoại giao, như cuộc cách mạng Hoa Lài, khắp nơi trên thế giới bằng sự lên tiếng ủng hộ của họ và đồng thời gây sức ép để chính phủ của họ lên tiếng hỗ trợ cho cuộc cách mạng của nhân dân Việt Nam lật đỗ chế độ cộng sản Hà Nội ở tương lai.

Nhã Nam.

Chú thích:
* Popular vote: nói về phiếu người dân đi bầu.
* Electoral vote: nói về phiếu của các đại diện tiểu bang được cử để bầu.
Sở dĩ có hai loại bầu như vậy vì khi các Founding fathers hình thành luật bầu cử thì trình độ dân trí của người dân đi bầu (popular vote) lúc bấy giờ còn thấp nên sợ chọn không đúng người trong vai trò lành đạo quốc gia nên mới bổ túc thêm cử tri đoàn (electoral vote) để chọn đúng hơn.
Nhiều người thắc mắc, hiện nay dân trí cao rồi sao không bỏ đi? Điều này đã được cựu tổng thống Jimmy Carter trả lời nhân cuộc phỏng vấn của Larry King: rất khó. Vì muốn sửa đổi phải soạn thảo tu chính án (amendment) rồi phải được 2/3 quốc hội thông qua và sau đó phải đưa xuống từng tiểu bang để được thông qua. Phải hội đủ 3/4 của 50 tiểu bang đồng ý thì mới trở thành luật để thi hành.

Theo Nguoivietboston

Chuyện nước Đức và một tổng thống phải từ chức

Dương Thạch

Từ cuối năm 2011, suốt hai tháng nay truyền thông Đức dồn dập đưa tin về những vấn đề của Tổng thống đương nhiệm Christian Wullf. Dư luận bàn tán xôn xao, các hãng thăm dò ý kiến liên tục phỏng vấn thăm dò ý kiến quần chúng. Đây là lần đầu tiên một Tổng thống Đức gặp phải những vấn đề khá “nhạy cảm” khi bị báo chí phanh phui một số việc mà đúng ra một Tổng thống không nên làm.

Chiều 16-2-2012 vừa qua, công tố viện Hannover chính thức nộp đơn lên Quốc hội Liên bang xin truất quyền miễn tố của Tổng thống Christian Wulff với lý do có tình nghi sơ khởi ông này nhận và cấp ưu đãi nhờ chức vụ (Hannover là thủ phủ của tiểu bang Niedersachsen, nơi ông Wulff làm thống đốc 7 năm), đây là điều chưa từng có trong lịch sử Đức. Chỉ khi nào tổng thống Christian Wulff mất quyền miễn tố thì công tố viện mới có thể điều tra.

Qua sáng 17-2-2012, trước báo chí trong lâu đài Bellevue (dinh tổng thống), ông Christian Wulff tuyên bố từ chức tổng thống.

Christian Wullf 53 tuổi, là con thứ hai trong một gia đình công giáo thủ cựu, cha mẹ ly dị năm ông mới 2 tuổi. Sau đó người cha ghẻ cũng rời bỏ gia đình và Wulff năm 16 tuổi vừa đi học vừa phải săn sóc mẹ bị bệnh nan y. Dù hoàn cảnh gia đình khó khăn, Christian Wulff cố gắng học và trở thành luật sư. Ông là một chính trị gia thuộc đảng CDU (đảng Dân chủ Thiên Chúa giáo), gia nhập Đảng từ lúc còn là học sinh. 1994 ông là Chủ tịch đảng bộ CDU tại tiểu bang Niedersachsen, 2003 đảng CDU thắng trong cuộc bầu cử nghị viện tiểu bang và Christian Wullf trở thành Thống đốc tiểu bang này. Từ 30-06-2012 Christian Wullf là vị tổng thống thứ 10 của CHLB Đức cho đến nay.

Cơn bão tố xẩy đến trong cuộc đời chính trị của Christian Wullf cuối năm 2011 khi báo chí phanh phui ông có “vấn đề”. Để có thể hiểu rõ hơn rõ hơn xì căng đan đã quật ngã Tổng thống Đức, người viết xin kê sơ lược sau đây đầu đuôi câu chuyện kéo dài suốt 2 tháng qua.

1) Ngày 12-12-2011, nhật báo Bild đưa tin như sau: ông Wulff khi mua một căn nhà năm 2008 đã vay nửa triệu euro của bà Edith Geerkens, vợ nhà kinh doanh Egon Geerkens nhưng vào tháng 2 năm 2010 khi khối dân biểu đảng Xanh (Die Grüne, The Green) trong nghị viện Niedersachsen đặt câu hỏi thống đốc Wulff có liên hệ giao dịch gì với nhà kinh doanh Egon Geerkens thì ông Wulff lại trả lời không. Chỉ ít ngày sau cuộc chất vấn ông Wulff trả lại tiền cho bà Geerkens và chuyển sang vay tiền của ngân hàng LBBW theo quy chế ngắn hạn mà bây giờ người ta mới được biết ông Wulff chỉ phải trả lãi suất từ 2,1 đến 2,9%, rẻ hơn giá thị trường nhiều (4,5 – 5%) và cứ 3 tháng một lần nhà băng điều chỉnh lãi suất.

2) Ngày 13-12-2011 ông Wulff đi công du vùng vịnh Trung Đông, ông không nói gì về tin của báo Bild nhưng văn phòng phủ tổng thống thừa nhận có việc vay tiền kể trên và nói ông Wulff đã trả lời đúng vì ông Wulff không vay tiền của Egon Geerkens mà vay của bà vợ là Edith Geerkens.

3) Ngày 15-12-2011 ông Wulff tuyên bố rất tiếc đã không trả lời rõ ràng câu hỏi của đảng Xanh tại nghị viện nên có thể đã gây nhiều ngộ nhận. Ông cũng cho hay tiền vay của ngân hàng LBBW từ quy chế ngắn hạn sang quy chế dài hạn.

4) Ngày 16-12-2011 tuần san Der Spiegel loan tin rằng Egon Geerkens tuyên bố chính ông ta đã tham dự vào việc thương lượng điều kiện cho vay tiền và dàn xếp việc trao tiền cho ông Wulff, lời tuyên bố này đã phản bác câu trả lời của ông Wulff nêu trong điểm 1.

5) Ngày 18-12-2011 báo chí lại loan tin rằng trong 7 năm làm Thống đốc tiểu bang, ông Wulff khi đi nghỉ hè đã 6 lần ở miễn phí trong các biệt thự ở Ý, New York, Florida, đảo Mallorca Tây Ban Nha, chủ nhân cuả những biệt thự này đều là những doanh gia quen biết với ông Wulff. Luật sư của ông Wulff khẳng định các chuyến nghỉ hè này không dính líu gì đến chức vụ của ông Wulff cả.

6) Ngày 19-12-2011 báo chí lại đưa tin rằng mùa thu 2007 trong lúc vận động tranh cử tại tiểu bang Niedersachsen, ông Wulff cho xuất bản một cuốn sách nhan đề “Besser die Wahrheit” (Sự thật thì tốt hơn) và nhà kinh doanh Carsten Maschmeyer đã chi hơn 40.000 euro cho việc quảng cáo cuốn sách. Theo báo Bild Zeitung thì cuốn sách – kể về đời sống riêng tư và đời sống chính trị của Wulff – cũng nhằm hỗ trợ cho cuộc vận động tranh cử. Nhà xuất bản thừa nhận có việc tài trợ hơn 40.000 euro này nhưng ông Wulff tuyên bố không biết gì về việc quảng cáo. Phân nửa số sách được bạn trong đảng và bạn doanh gia mua.

7) Ngày 21-12-2011 trong một thư gửi nhật báo Die Welt, luật sư của nhà kinh doanh Egon Geerkens công nhận sự việc mà tuần san Der Spiegel (điểm 4) loan tin là đúng.

8) Ngày 22-12-2011 ông Wulff tuyên bố đã không thẳng thắn trả lời câu hỏi của các dân biểu đảng Xanh mà đúng ra ông nên trả lời rõ ràng hơn và rất lấy làm tiếc về việc này. Ông Wulff cũng nói đúng về mặt pháp luật không có nghĩa mọi sự đều đúng đắn.

10) Ngày 1-1-2012, giới truyền thông loan báo rằng một ngày trước khi báo Bild đưa tin vụ vay tiền (12-12-2011), ông Wulff trong khi đang công du ở Trung Đông đã gọi điện thoại cho chủ biên báo Bild Kai Diekmann để ngăn cản Bild đăng tin về việc vay tiền của ông Wulff. Ông Wulff cũng gọi điện thoại cho Mathias Döpfner Giám đốc nhà xuất bản Springer để than phiền và ngăn cản việc Bild đăng tin (nhà xuất bản Springer là hãng mẹ cuả Bild). Đây là một cáo buộc nặng nề cho ông Wulff vì đụng chạm đến quyền tự do báo chí.

11) Ngày 2-1-2012 báo Bild công nhận rằng ông Wulff có gọi điện thoại cho chủ biên Kai Diekmann hôm 11-12-2011, không gặp nên nói vào máy ghi âm, hai ngày sau đó ông Wulff đã xin lỗi nên Bild đã không loan tin về cú điện thoại này.

12) Ngày 4-1-2012 trong một cuộc phỏng vấn dành cho hai đài truyền hình công ARD và ZDF, ông Wulff tuyên bố rằng ông không hề có ý muốn ngăn cản báo Bild loan tin mà chỉ muốn đình hoãn một ngày đợi ông từ Trung Đông trở về.

13) Ngày 5-1-2012 Giám đốc văn phòng Bild ở thủ đô Berlin Nikolaus Blome đã phản bác lời tuyên bố của ông Wulff và nói rõ ràng là ông Wulff muốn ngăn cản việc loan tin. Báo Bild cũng công bố nội dung một bức thư gửi tổng thống Wulff, trong đó chủ biên Kai Diekmann yêu cầu ông Wulff cho phép công bố toàn văn ghi lại những gì ông Wulff đã nói vào máy ghi âm trong cú điện thoại ngày 11-12-2011 nhưng ông Wulff từ chối.

Những ngày kế tiếp báo chí phanh phui thêm nhiều vụ như sau:

14) 2008 gia đình ông Wulff đi máy bay của Air Berlin qua Florida nghỉ hè, mua vé thường nhưng chỗ ngồi thì được “nâng cấp” (upgrade) lên hạng nhất nhờ quen với Joachim Hunold, xếp của hãng máy bay này. Bị chỉ trích, ông Wulff đành bỏ tiền trả bù đắp sai biệt.

15) Trong những cuộc họp mặt “Nord-Süd-Dialog” (Đối thoại Bắc Nam) năm 2007 và 2009 nhằm hỗ trợ các hợp tác của giới doanh thương giữa hai tiểu bang Niedersachsen (ở Bắc Đức) và Baden-Württemberg (Nam Đức), chính phủ Niedersachsen của ông Wulff tuyên bố không chi tiền gì cho việc này và đó hoàn toàn là việc tư của doanh gia Manfred Schmidt. Nhật báo Hannoversche Allgemeine Zeitung chỉ trích chính phủ đã nói dối vì Bộ Canh nông Niedersachsen đã chi tiền mua một số sách để tặng cho khách tham dự, ngoài ra phần phục vụ chiêu đãi do Trường Cao đẳng Y khoa Hannover (MHH) đảm nhận mà không tính tiền theo lời yêu cầu của Olaf Glaeseker, phát ngôn viên cấp thứ trưởng của Christian Wulff. Đến khi bị báo chí phanh phui thì MHH mới gửi hóa đơn trong tháng Giêng 2012 đến người tổ chức là Manfred Schmidt. Đồng tác giả cuốn sách này lại là vợ của ông Olaf Glaeseker.

16) Với tư cách là Thống đốc Niedersachsen, ông Wulff là thành viên trong Hội đồng Quản trị (Aufsichtsrat) của công ty ô tô VW (Volkswagen) mà tiểu bang Niedersachsen giữ 20% cổ phần. Hãng xe Porsche định mua VW nhưng không xong và bị VW nuốt lại. Theo nhật báo Frankfurter Allgemeine Zeitung ngày 6-1-2012 thì khoảng 70 ngân hàng, hãng bảo hiểm đòi ông Wulff bồi thường 1,8 tỉ euro vì đã gây thiệt hại cho họ trong vụ Porsche nuốt không trôi VW khi ông Wulff đã không thông tin đúng lúc và thông tin sai trong việc nàỵ

17) Ngày 8-2-2012 báo chí lại đưa tin nhà sản xuất phim David Groenewold đã trả tiền khách sạn hạng sang cho ông Wulff trong chuyến du lịch đảo Sylt (Bắc Đức) năm 2007, cùng trong năm này David Groenewold đã lập dự án xây dựng hãng phim ở Hannover, xin tài trợ và được chính quyền tiểu bang Niedersachsen hứa sẽ bảo đảm 4 triệu euro. Văn phòng tổng thống tuyên bố ông Wulff đã thanh toán lại phí tổn khách sạn cho David Groenewold bằng tiền mặt.

Trên đây là những quan hệ giữa ông thống đốc Wulff với giới doanh gia khiến người ta liên tuởng đến những móc ngoặc mà đôi bên cùng được lợi mà về phía ông Wulff có thể là vô tình nhiều hơn cố ý nhưng phía những bạn bè ông Wulff trong giới doanh gia có lẽ là ngược lại.

Tại sao tổng thống Đức Christian Wulff phải từ chức?

Sau khi báo chí loan tin vụ ông Wulff vay tiền, dân chúng Đức tuy phê phán nghiêm khắc việc này nhưng không đòi hỏi ông Wulff phải từ chức. Giới đối lập cũng rất thận trọng và không công kích nặng nề nhưng đòi hỏi ông Wulff cần chấm dứt xì căng đan này bằng cách minh bạch hóa mọi chuyện. Thế nhưng sau vụ vay tiền báo chí tiếp tục phanh phui thêm nhiều vụ “nhạy cảm” khác trong khi ông Wulff tiếp tục phạm nhiều lỗi lầm, ông đã không minh bạch hóa mọi chuyện mà thường chống chế cho đến khi không làm khác được nữa thì mới thừa nhận.

Về chuyện vay tiền này của ông Wulff, một số người Việt ở Đức nghĩ rằng ông Wulff là người đáng thương hại vì ông ta trong sạch không có đủ tiền mua nhà mới phải đi vay, như vậy có gì đâu mà lên án ông ta, họ cho rằng phe tả cố ý chống phá ông Wulff, thậm chí có người còn kêu gọi bày tỏ cảm tình và ủng hộ ông Wulff nữa. Những nhận định này hoàn toàn sai lầm, có lẽ do thiếu thông tin. Thật ra ông Wulff đã có một đời vợ trước vốn là bạn thời sinh viên, ly dị năm 2006. Luật Đức bảo vệ phụ nữ nên các ông chồng khi ly dị thường rất tốn kém, ông Wulff cũng không thoát khỏi hoàn cảnh này.

Báo Bild, tờ báo đã phanh phui sớm nhất vụ ông Wulff vay tiền, không phải phe tả mà là phe hữu. Đây là một tờ báo thuộc loại “lá cải” chạy tít thật lớn nhưng tin thì rất ngắn, chuyên đưa tin giật gân nhưng có số báo bán cao nhất nước Đức và là hãng con của nhà xuất bản Springer, một công ty tư nhân lớn được coi là cánh hữu và thân cận với đảng CDU. Bild cũng được coi là cánh hữu thân CDU. Nhiệm vụ của báo chí là thông tin. Sự việc báo chí điều tra tin tức (investigative journalism) là một chuyện bình thường ở các nước tự do dân chủ. Khi báo chí đi quá đà vào đời sống riêng tư hay loan tin sai lạc gây thiệt hại vật chất hay tinh thần cho một cá nhân, bị nạn nhân kiện ra tòa và phải bồi thường cũng là một việc rất bình thường trong một nền dân chủ pháp trị.

Sau đây là những yếu tố chính khiến Tổng thống Đức Christian Wulff bị cáo buộc, chỉ trích và cuối cùng phải từ chức:

* Ông Wulff đã không nói thật khi trả lời câu chất vấn của đảng Xanh trong nghị viện tiểu bang Niedersachen.

* Ông Wulff đã thiếu trung thực khi tuyên bố lãi suất giống như ngoài thị truờng. Nếu ông Wulff phải trả lãi suất như giá thị trường thì chẳng có ai chỉ trích ông được. Sự thực lãi suất mà ông được hưởng thấp hơn ngoài thị trường. Tại sao hưởng lãi suất thấp lại bị lên án? Dưới mắt báo chí, đây là một sự nói theo tiếng Việt là “có qua có lại” vì nhà kinh doanh Egon Geerkens thường đuợc đi theo ông Wulff trong phái đoàn doanh gia tháp tùng ông Wulff khi đi công du ngoại quốc, trong các chuyến công du bao giờ cũng có sự gặp gỡ hay thương lượng giao dịch của các nhà kinh doanh giữa hai nước. Như thế cả hai bên đều có lợi, và ông Wulff hưởng lợi nhờ chức vụ của ông và vi phạm Luật Bộ trưởng. Vào thời điểm đó lãi suất thị trường là 5% mỗi năm nhưng vay của Egon Geerkens ông Wulff chỉ phải trả 4%. Hoặc lãi suất 2,9% của LBBW như ông Wulff được hưởng, một người dân thường không bao giờ có được.

* Ông Wulff đã tìm cách ngăn cản báo Bild trong việc loan tin. Đây là một lỗi lầm trầm trọng nhất của ông Wulff. Hiệp hội Nhà báo Đức đã lên tiếng chỉ trích kịch liệt. Quyền tự do báo chí là một quyền căn bản được ghi trong Hiến pháp Đức, không ai được xâm phạm.

* Ông Wulff có thể đã vi phạm Luật Bộ trưởng, nhận ưu đãi lợi lộc (lãi suất thấp, chi phí khách sạn, nghỉ hè miễn phí…) hay cấp ưu đãi bổng lộc trong lúc làm Thống đốc. Luật Bộ trưởng của tiểu bang Niedersachsen nghiêm cấm các thành viên của chính phủ không được nhận hay cấp ưu đãi bổng lộc trong khi tại chức. Cho dù công tố viện sau khi điều tra không tìm đuợc bằng cớ ông Wulff vi phạm Luật Bộ trưởng nhưng những điều báo chí phanh phui ra chính là những điều mà ở cương vị Tổng thống, nhất là về mặt đạo đức, ông Wulff cần phải tránh né để không mất uy tín, không đánh mất lòng tin của dân chúng.

Trong những tuyên bố đầu tiên, ông Wulff nói ông đã làm lỗi lầm nhưng không vi phạm luật pháp. Điều này có thể đúng, nhưng không vi phạm luật pháp chưa đủ, vì chức Tổng thống là chức vụ cao nhất của nước Đức và là đại diện của 80 triệu dân Đức, do đó Tổng thống phải là người có trách nhiệm, có đạo đức để làm gương cho dân chúng và cần được dân chúng kính trọng. Dưới mắt nhiều người, nhất là các bình luận gia, ông Wulff đã không phân biệt được ranh giới giữa công và tư, giữa công việc của Tổng thống và giao du bạn bè riêng tư. Có thể là Tổng thống Wulff đã vô tình để cho những người quen biết trong giới doanh gia lôi cuốn vào những cám dỗ mà ông không nhận ra. Mãi đến khi công tố viện xin truất quyền miễn tố để điều tra thì ông mới nhận thấy sự việc đã vượt khỏi tầm tay. Theo cuộc thăm dò chớp nhoáng của đài truyền hình ARD, 60% dân chúng Đức nghĩ sự từ chức của ông Wulff là đúng. Báo chí đều nhận định ông Wulff từ chức quá muộn màng.

Quyền miễn tố (quyền bất khả xâm phạm)

Tại Đức, Tổng thống, thành viên trong nội các và các dân biểu liên bang hay tiểu bang được hưởng quyền bất khả xâm phạm (quyền miễn tố) nhưng luật không bảo vệ họ trước các truy tố đòi bồi thường theo luật dân sự. Luật này chỉ nhằm mục đích đảm bảo khả năng làm việc của Quốc hội. Quyền miễn tố sẽ đương nhiên chấm dứt khi những người này mãn nhiệm.

Khi công tố viện đệ đơn xin truất quyền miễn tố thì Quốc hội sẽ phải quyết định, tiểu ban Nội vụ của Quốc hội sẽ xét xem tình nghi sơ khởi của công tố viện có hợp lý không hay chỉ nhằm tấn công đương sự về mặt chính trị, nếu hợp lý thì tiểu ban này sẽ đề nghị Quốc hội chấp thuận. Đơn xin truất quyền miễn tố của Tổng thống sẽ được chấp thuận khi tối thiểu 25% dân biểu đồng ý. Khi đó không có nghĩa là đương sự bị truy tố mà chỉ có nghĩa là công tố viện được phép tiến hành việc điều tra. Bị truy tố hay không tùy thuộc vào kết quả điều tra của công tố viện.

Sau một năm rưỡi ở chức vụ Tổng thống Đức, Christian Wulff đã phải từ chức và quyền miễn tố của ông cũng chấm dứt, như thế công tố viện có thể tiến hành điều tra về sự vi phạm Luật Bộ trưởng.

Tìm tổng thống mới

Tổng thống Đức không do dân bầu trực tiếp mà do Nghị hội Liên bang (Bundesversammlung) bầu lên, trong đó một nửa là dân biểu liên bang đương nhiệm (620), nửa còn lại (620) là phần của các tiểu bang do đảng phái đề cử theo tỉ lệ số ghế dân biểu của các đảng trong nghị viện tiểu bang. Theo Hiến pháp Đức, trong vòng 30 ngày sau khi ông Wulff từ chức phải có tổng thống mới.

Trong lần bầu tổng thống trước, ông Wulff là ứng cử viên của liên minh cầm quyền CDU (Dân chủ Thiên Chúa giáo) và FDP (Dân Chủ Tự Do) do bà Angela Merkel, Thủ tướng kiêm Chủ tịch CDU đề cử. Ứng cử viên của đối lập là Joachim Gauck, không đảng phái nhưng rất có uy tín. Dù CDU-FDP chiếm đa số trong Nghị hội Liên bang nhưng ở hai vòng đầu, cả hai ứng cử viên đều không đạt được đa số tuyệt đối (50%), đến vòng bầu thứ ba ông Wulff mới thắng cử với đa số tương đối.

Lần này, vì hai đảng CDU và FDP đều suy thoái trong các nghị viện tiểu bang nên đa số của liên minh cầm quyền rất khít khao so với đối lập, do đó bà Merkel đề nghị tìm một ứng cử viên mà cả hai bên đều chấp nhận được và hơn nữa tổng thống mới cần được sự tin tưởng của dân chúng. Các đảng phái đang ráo riết tìm ứng cử viên thích hợp vì một nhân vật hội đủ các điều kiện trên không phải dễ tìm. Cũng nên nói thêm đảng FDP mà Chủ tịch đảng hiện nay là Philipp Rössler (gốc Việt) trong thời gian qua đã bị loại ra khỏi nghị viện ở 4 trong số 16 tiểu bang của Đức vì không đạt đủ số phiếu tối thiểu.

Rút ra bài học gì trong sự kiện này?

– Christian Wulff khi từ chức, mặc dù chịu áp lực nặng nề của dư luận, vẫn chứng tỏ ông còn tư cách và lòng tự trọng. Giả thử ông cứ cố đấm ăn xôi không từ chức, khi công tố viện điều tra xong, hoặc không khởi tố hoặc đưa ra tòa nhưng tòa xử trắng án thì ông vẫn là Tổng thống. Ở một nước nhược tiểu hay toàn trị khó có chuyện tổng thống từ chức này.

– Quyền tự do báo chí là một quyền căn bản và cao quý trong một quốc gia dân chủ thực sự. Báo chí có quyền điều tra, phê bình chỉ trích ngay cả tổng thống, thủ tướng, bộ trưởng, tướng tá đương nhiệm. Vì thế ở những nước thực sự có dân chủ, báo chí cũng hay được gọi là “quyền thứ tư” sau lập pháp, hành pháp và tư pháp. Trong một nước độc tài toàn trị chỉ có báo chí “lề phải”, nếu có một xì căng đan như báo chí và Tổng thống Đức Christian Wulff thì có lẽ báo bị đóng cửa, nhà báo đã bị tống vào tù, thậm chí còn bị giết.

– Trong một nhà nước dân chủ pháp trị như CHLB Đức, nền tư pháp hoàn toàn độc lập, không bị chính quyền, nhà nước chi phối, gây áp lực. Tư pháp được quyền điều tra các quan chức trong chính quyền nếu họ bị nghi ngờ vi phạm luật pháp. Trong các nước độc tài toàn trị cũng có viện này viện nọ tòa này tòa kia nhưng tư pháp chỉ để trưng bày cho đẹp, còn viện này tòa nọ khi xử lý cứ phải chờ “chỉ đạo” của thủ tướng, của bộ trưởng, của cấp trên, và bản án đã được định trước từ bao giờ.

Đau lòng khi trông người mà nghĩ đến ta!

Đức Quốc 18-2-2012.

D. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Theo BVN

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Nhã Nam -Trò Chơi Dân Chủ Của Hoa Kỳ & Dương Thạch – Chuyện nước Đức và một tổng thống phải từ chức

  1. Ẩn danh nói:

    Qua đọc bài trên mới hiểu tại sao ĐCSVN sợ nền Dân chủ pháp trị như sợ cọp .
    Bởi nếu thực hiện rốt ráo nền Dân chủ pháp trị nói trên thì toàn thể cán bộ quan chức phải ngồi tù hoặc phải từ nhiệm , điều này đi ngược lại sự mong muốn ” thiết tha ” của đa phần cán bộ cán cuốc .
    Bởi thế cho nên Đảng ta cố làm ” Dân chủ ” nhưng phải khác Dân chủ pháp trị và may mắn thay lại vớ được nhóm từ ” định hướng ” và ghép luôn vào hàng chữ CNXH và sau khi xào nấu , nếm nếm kỷ lưỡng và cho thêm từ Dân chủ pháp quyền của thiên hạ vào và ………..sau nhiều năm tháng để lửa riu riu và cuối cùng tạo ra được món : Hồn ” DÂN chủ định hướng XHCN ” nhưng hình thức và tên gọi là ” Dân chủ pháp quyền ” rất giống thiên hạ . Ô LA LA …

  2. Ẩn danh nói:

    Qua 2 bài viết trên , nhận định rằng nếu như chế độ ở VN hiện nay mà áp dụng kết cấu của nền Dân chủ pháp trị đúng nghĩa như ở nước Mỹ và Đức thì thú thật không còn ai mà lãnh đạo – bởi tất cả họ điều phải đi tù , khi đó dân chúng sẽ bị bơ vơ ! .
    Bởi thế cho nên dân chúng mới chọn nền Dân chủ định hướng XHCN mới sáng tạo mấy năm vừa qua cho chắc ăn , phiếu bình chọn đạt 99,99% , tương đương với độ tinh khiết của vàng SJC.
    Dân chủ định hướng XHCN dù có cho là thua kém Dân chủ pháp trị một tí tẹo nhưng còn hơn là không còn cán bộ để điều hành đất nước khi áp dụng nền Dân chủ pháp trị .

    Ráng viết , chớ viết ra sao mà mắc cở quá bà con ơi !.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s