Người Buôn Gió – Cần gì tiền của bọn ”dẫy chết”

Dự luật nhân quyền mà Ủy ban nhân quyền hạ viện đưa ra, nếu được xem xét thi hành thì bất quá Việt Nam cũng chỉ thiệt mươi triệu đô là là cùng. Dự luật này chỉ ngăn chặn mức viện trợ nhân đạo của Hoa Kỳ đối với Việt Nam ở mức không vượt quá năm ngoái.

Năm 2010 mức viện trợ đang là 134 triệu đô la. Mức độ xê dịch hàng năm chênh khoảng mười, mười lăm triệu đô la là cùng.

Bọn tư bản trên đà dẫy chết này tính chuyện viện trợ nhân đạo cho chúng ta ít đi. Chúng nghĩ chúng ta cần tiền ở chúng chăng?

Hoàn toàn nhầm lẫn, chúng ta cần tiền của chúng chỉ là đẩy tiến trình dẫy chết của chúng đến mau hơn mà thôi. Còn thực sự nước Việt Nam ta ngày nay đầy rẫy những đại gia tiêu cho một đám cưới vài triệu USD là chuyện bình thường. Hết lớp này lớp khác những chiếc xe hơi vài trăm ngàn đến triệu USD nhan nhản có mặt tại Việt Nam. Đó là còn do thuế, dịch vụ mà giá xe hơi VN đắt hơn thế giới vài lần, chứ không thì xe hơi đẳng cấp ở VN số lượng có thể tự hào sánh vai với bất kỳ cường quốc nào trên thế giới ( Viết đến đây mới nghĩ ra , thế giới làm gì còn cường quốc vì bọn tư bản đang dẫy chết hết rồi).

Việt Nam không thiếu gì tiền, chỉ cần vài viên quan nhỏ cấp sở đánh cờ tiêu khiển vặt cũng hết cả triệu usd. Những quan chức bị trộm vào nhà lấy két sắt chứa vàng, ngoại tệ lên tới ngót triệu đô, nhưng chẳng người dân nào hoài nghi đặt câu hỏi là tại sao quan chức lương là bao mà tiền trong nhà nhiều thế. Đơn giản vì người dân mà thấy trộm vào nhà quan chức mà không khoắng được trên vài trăm ngàn usd mới là chuyện ngạc nhiên.

Nếu môt thanh niên đi vào quán hàng sang trọng nào đó trên chiếc xe gắn máy tầm tầm mà xưng mình là con của giám đốc sở X  chắc sẽ bị cười giễu là khoác lác. Còn một chàng trai mười tám đi con xe Mẹc hay Lếch Xù vài ba tỉ, nếu có giới thiệu là con ông giám đốc sở X thì chả ai ngạc nhiên. Người ta sẽ nói nếu bố làm giám đốc sở X mà không có cái xe bạc tỷ cho con trai đi thì làm làm cái gì. Vậy đấy, chuyện một giám đốc sở đã mua cho con chiếc xe vài trăm ngàn đô, ngôi nhà triệu đến vài triệu đô thì số tiền trữ còn lại có hơn số bỏ ra mua gấp vài chục lần cũng là thường.

Đi kể nước ta có nhiều người làm quan chức, hay con cháu quan chức giàu, tài sản hàng chục triệu đô. Kể thế thiên hạ người ta cười thằng kể, họ mắng mày không có chuyện gì lạ hơn sao. Thế mới rõ chuyện nước dân nước ta nhiều người giàu là chuyện thường, mà dân nhiều người giàu thế thì đất nước ắt phải mạnh. Dân giàu , nước mạnh mà.

Nhưng mà có tiền giời ơi thì cũng không nên thoái thác, mặc dù chúng ta cần gì tiền của bọn ” dẫy chết”. Các ông đây khối tiền. Giờ mà tổng thống Mẽo mang tiền đọ với một ông ủy viên bộ chính trị nào đó thì chưa hẳn đã ngang ngửa như câu chuyện Vương Khải, Thạch Sùng đâu. Đợt nào bác Đỗ Mười mặt còn lạnh tanh cho từ thiện 1 triệu usd như không, Obama sức mấy mà dám chơi cỡ vậy.

Tóm lại là chúng ta lên án dự luật này vì ” danh dự”. Tiền chúng ta không thiếu, nhưng chuyện giữ danh dự là lớn lắm. Không thể để chúng vì tiếc mươi triệu đô mà vu khống nước ta thiếu nhân quyền.

Mả mẹ thằng Mẽo, vì tiếc mươi triệu đô mà phải bịa ra chuyện nước ta không có nhân quyền để áp đặt. Đã bỏ ra 130 triệu thì thêm 140 triệu có là gì mà phải dày công dựng chuyện nhân quyền , nhân quốc. Ông cựu chiến binh chỗ nhà mình nói mãi mình mới hiểu vấn đề tại sao bọn Mỹ nó dựng chuyện nhân quyền, chưa hẳn là nó chống phá mình thôi đâu, đấy là cái bề nổi mình nhìn thấy thôi, sâu xa hơn là nó muốn bớt đồng nào hay đồng đó, mà muốn bớt thì cần phải có lý do. Thế là nó lôi cái lý do cũ mèm là Việt Nam vi phạm nhân quyền ra để dùng.

Nghe ông ấy nói thế, mình mới thấy phục, đúng là bản lĩnh vững vàng, nhận định sâu sắc, nắm vững bản chất vấn đề. Ra vẻ lắng nghe ông và có tiếp thu, phát huy mình xin trình bày ý kiến với ông.

– Theo cháu ý, ông à. Cháu sẽ nói với bọn Mẽo rằng may là nước tao có nhân quyền chúng mày có cớ nói tao vi phạm đấy. Chứ thích á, tao cho không cho có nhân quyền luôn thì mày dựa cái gì mà bảo tao vi phạm.

Bà vợ ông cựu chiến binh, làm ở hội phụ nữ hóng bên cạnh chêm vào

– Mẹ cái bọn ky bo, đúng là đồ dẫy chết, cần gì tiền bọn đấy.

Mình đi về, thế nào trong đầu hình ảnh một người đàn ông đang ngiêng ngả vào quán tranh đầu làng đòi mua rượu, miệng gào

– Ông thiếu mẹ gì tiền, tiền ông có ối, ông gửi cụ Bá kia kìa

Theo NBG

Phỏng vấn nhà văn Nguyên Ngọc

BBC Việt ngữ

Giàu lên ở một xã hội ‘bất bình thường’

Gần đây Việt Nam càng thường xuyên chứng kiến hiện tượng những người giàu có không ngại “khoe” của cải.

Một ví dụ nổi bật là lễ cưới cho con cái của một số “đại gia” như sự kiện ở huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. *

Được gọi là “siêu đám cưới”, buổi tiệc vô cùng tốn kém, với mô tả của báo Tuổi Trẻ là “đường về thị trấn (Tây) Sơn Tây đã tắc nghẽn giao thông khi người dân đổ ra hai bên quốc lộ 8A xem dàn siêu xe rước dâu”.

Nữ doanh nhân tổ chức lễ cưới này cho con trai cũng không ngại lên báo bày tỏ cảm giác tự hào.

Cách tiêu tiền của không ít gia đình cho thấy bước chuyển đổi của nền kinh tế, với sự xuất hiện của ngày càng nhiều những người giàu có.

Nhưng nó cũng bộc lộ những mâu thuẫn trong xã hội ViệtNamhiện nay.

BBC có buổi phỏng vấn nhà văn Nguyên Ngọc, nổi tiếng với các tác phẩm về Tây Nguyên và là người quan tâm các vấn đề nổi cộm tại ViệtNam.

Nguyên Ngọc: Cái đó chứng tỏ rằng nền tảng văn hoá, trình độ văn hoá, tầm mức văn hoá của những người như thế còn thấp.

Tôi thấy người ta có tiền sử dụng cũng chỉ là bình thường. Nhưng có điều, sống thì phải nhìn tương quan trong xã hội.

Những năm qua cũng có những người giàu lên, đời sống có khá lên. Nhưng nói chung, dân vẫn còn khổ lắm.

Những vùng như Hà Tĩnh, vùng Hương Sơn tôi biết đời sống của nhân dân còn nghèo, còn thấp. Cho nên mình sống trong xã hội phải tính đến đời sống còn rất khó khăn.

Tôi thấy như thế là không nên và cũng không hay. Những việc tiêu pha xa xỉ như thế không có ý nghĩa gì cả.

Những người giàu có thể đóng góp đồng tiền vào những lợi ích xã hội ví dụ như giáo dục, vào y tế. Nhưng họ lại đem tiền tiêu vào những việc như vậy, gây phản cảm.

“Những người giàu có thể đóng góp đồng tiền vào những lợi ích xã hội ví dụ như giáo dục, vào y tế. Nhưng họ lại đem tiền tiêu vào những việc như vậy, gây phản cảm.”

Cái đó chứng tỏ rằng nền tảng, trình độ văn hoá của những người như thế còn thấp. Đây là điều đáng buồn.

BBC: Hình như chưa bao giờ lại có làn sóng người giàu tiêu tiền một cách công khai đến vậy. Nhà văn nhận xét thế nào về xu hướng này?

Nếu người ta làm ra đồng tiền một cách chân chính, bằng năng lực thật sự của mình thì người ta sẽ quý đồng tiền.

Các nước khác cũng vậy, có những người rất giàu. Người ta là tỷ phú đôla nhưng mà người ta nhìn đồng tiền làm bằng công sức của họ, bằng trí tuệ của họ và cố gắng của họ.

Phải nói, ở Việt Nam hiện nay có rất nhiều người được gọi là “đại gia”, những người giàu lên một cách kỳ lạ, có thể nói là không phải nhờ những cố gắng thật sự trong một xã hội bình thường. Do đó, họ không quý những đồng tiền đó, sử dụng nó rất vô lý.

Tôi đang ở miền Trung, và tại Đà Nẵng chẳng hạn, có những biệt thự, những nhà ở được xây lên giá đắt vô cùng.

Tôi cũng sang bên Mỹ và ở đó một cái nhà một triệu đôla là ghê gớm lắm. Vậy mà ở đây, một căn nhà tính ra thì có khi năm, bảy đến gần chục triệu đôla. Dân Hà Nội vào mua rất nhiều. Trong khi Hà Nội không phải là một trong vùng phát triển kinh tế, khiến tôi suy nghĩ tại sao dân Hà Nội nhiều tiền đến như thế.

Điều đó không bình thường trong xã hội của mình, chứng tỏ rằng đồng tiền luân chuyển, sinh ra trong xã hội ở Việt Nam hiện nay có điều gì không bình thường. Người ta làm giàu bằng những con đường không minh bạch, không rõ ràng.

Gần đây, tôi có đọc trên một tờ báo về một đại gia được xếp vào loại có tiếng ở Đông Nam Á và nói rất rõ ràng rằng, người đó bắt đầu bằng rừng, gỗ ở Tây Nguyên. Sau đó, ông ta chuyển sang nhà cửa, đất đai.

Nhà văn Nguyên Ngọc tự hỏi vì sao nhiều người giàu lên bất thường

Và bây giờ, tờ báo công khai nói, ông ta hết chở gỗ ở Tây Nguyên nhưng hàng ngày vẫn chở kìn kìn gỗ từ bên Lào về.

Như vậy, người đó làm giàu bằng phá rừng. Tuy nhiên, tờ báo nào đó vẫn ca ngợi và như thế thì rất nguy hiểm, đồng thời làm giàu như thế thì rất huênh hoang.

BBC: Đúng là nhiều người băn khoăn về cách kiếm tiền của một số người thu nhập cao hiện nay. Đằng sau đó phải chăng còn là vấn đề quản lý?

Tôi nghĩ có lẽ không có nước nào quản lý đồng tiền như ở Việt Nam hiện nay. Ở xã hội bình thường, đồng tiền đi là có dấu vết, ở đâu và từ đâu đến. Không ở đâu mà người ta tiêu tiền mặt mà tiêu hàng tỷ như ở Việt Nam cả.

Quản lý đồng tiền như vậy thì không thể nào biết được nguồn gốc đồng tiền của họ từ đâu ra, và nó di chuyển như thế nào không ai biết cả.

Vì sao không thể thực hiện quản lý đồng tiền một cách bình thường như trong xã hội bình thường? Tại sao nhà nước không làm việc này và có lý do gì để không thực hiện?

Người ta vẫn giữ bí mật đồng tiền của những người giàu có. Đây là điều đáng đặt câu hỏi vì sao. Vì sao lại sợ biết được dấu vết hay nguồn gốc của đồng tiền?

Quản lý tài chính như thế này thì không có cách gì chống tham nhũng được. Cứ nói mãi chống tham nhũng nhưng chống tham nhũng thì phải có cơ chế, có cách kiểm soát đồng tiền. Thả lỏng như thế thì làm sao mà chống tham nhũng được. Tôi không tin việc kêu gọi đạo đức để chống tham nhũng.

BBC: Như thế thì đằng sau những câu chuyện này là đạo đức trong xã hội?

Tình hình đạo đức sa sút hiện nay trong xã hội đã được nhắc đến nhiều rồi. Tôi không tin bằng những sự kêu gọi đạo đức lại có thể thay đổi tình hình này.

Phải có cơ chế, luật lệ kiểm soát đồng tiền mới có thể chống tham nhũng, đưa xã hội trở lại bình thường, lành mạnh.

BBC: Cũng có ý kiến cho rằng xã hội Việt Nam chưa thể chấp nhận sự giàu có, sự tiến bộ của một số người mà có thu nhập cao như hiện nay?

Trong xã hội có những người tài giỏi, có thu nhập cao thì chấp nhận bình thường.

Nhưng, đồng tiền người ta có thu nhập cao đó bằng cái gì thì tôi cho rằng ở các nước văn minh, điều này rất rõ ràng, đó là bằng chính sức lực, tài năng, trí tuệ.

“Người bình thường ở Việt Nam cũng biết rằng có người giàu và người nghèo là chuyện bình thường ở xã hội. Nếu người giàu bằng tài năng chính đáng của họ thì không ai ganh tỵ với điều đó.”

Ở Việt Nam hiện nay vẫn không có những luật lệ, cơ chế để thực hiện hết sức bình thường như ở các nước văn minh.

Thành ra những đồng tiền không rõ ràng gì cả. Chính vì vậy người ta có thể tiêu tiền một cách xa xỉ như thế. Trong xã hội nào cũng thế, có người rất giàu, có những người không đủ tài năng như thế, không có được nhiều tiền như thế cũng là bình thường và công bằng. Nhưng làm thế nào để cho mọi sự minh bạch.

Người dân bình thường cũng không ganh tỵ về việc người giàu vì có tài và họ không có tài không thể giàu bằng người ta. Nhưng nếu giàu một cách bất minh, giàu mà tôi không thể biết có thực sự bằng tài năng của mình thì điều đó không được.

Tôi cho rằng, người bình thường ở Việt Nam cũng biết rằng có người giàu và người nghèo là chuyện bình thường ở xã hội. Nếu người giàu bằng tài năng chính đáng của họ thì không ai ganh tỵ với điều đó.

Người ta bất bình về việc có người có tiền không biết từ đâu ra và xa xỉ một cách kỳ lạ như thế. Trong khi đó không chứng minh được là do tài năng mà họ làm ra. Người ta không bằng lòng, bất bình chính vì điểm này chứ không phải vì thấy họ có nhiều tiền.

Theo Anhbasam

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Người Buôn Gió – Cần gì tiền của bọn ”dẫy chết”

  1. Giang nói:

    Thực hiện đường lối đổi mới,đặc biệt là đổi mới kinh tế của Đảng công sản VN,đất nước ta thu được nhiều thành tựu quan trọng kính tế từng bước phát triển,quốc phòng an ninh giữ vững,đối ngoại được mở rộng vị thế VN trên trường quốc tế luôn luôn được đề cao.Trong đường lối chung phát triển kinh tế đó Đảng có chủ trương khuyến khích mọi người làm giàu-làm giàu chính đáng trên cơ sở thực hiện đúng pháp luật.Vì vậy xã hội VN hiên nay nhiều người giàu có là hoàn toàn đúng thôi không có gì ngạc nhiên cả.Chủ trương của Đảng ta phãi đưa 100% nhân dân VN giàu và mạnh cơ mà.Lấy trí tuệ con người VN làm chuẩn chắc chắn nhân dân VN đạt kỳ vọng trong môt thời gian ngắn nhất.Trên thế giới này chưa có nước nào chuẩn mực cả:giàu như nước Mỹ mà nhân dân họ vẫn con nhiều người đói nghèo.Ỏ nước Pháp củng vậy,nước Anh củng vậy, dân họ nghèo còn tồi tệ hơn dân ta nghèo.Cho nên chúng ta phãi biết ơn Đảng ta nhà nước ta biết lo cuộc sống cho nhân dân ta biết chừng nào.Nhìn chung nhân dân ta chưa giàu nhưng không ai đói,không ai thất học,các cuộc khảo sát của các đoàn Liên hợp quốc,các đoàn quốc tế đã xác định như vậy.Phãi nói Đang ta – Đảng công sản VN vĩ đại thiệt.

  2. LAN nói:

    KẺ ĂN KHÔNG HẾT NGUỜI LẦN KHÔNG RA
    Hoạ bán nô lệ và lời đe doạ của cuả Tham tán Nguyễn Xuân Việt nhất quyết bầm xác Em Vũ Phuơng Anh cũng giúp vào cảnh hoành tráng cuả các đám cuới này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s