Báo đài lề phải – kịch bản cũ đang lặp lại & Chuyện vặt hàng nước

Phương Bích – Báo đài lề phải – kịch bản cũ đang lặp lại.

Sau sơ thẩm tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hồi tháng 4 năm 2011, báo đài “lề phải” hoàn toàn im thin thít trong khi “lề trái” thì bừng bừng phẫn nộ. Đương nhiên dư luận quốc tế cũng rất quan tâm đến vụ án nổi tiếng này. Sau một thời gian dài im lặng, một loạt tờ báo in và báo mạng thuộc “lề phải” cũng bắt đầu lên tiếng. Chỉ có điều trong khi “lề trái” xoáy vào những sai phạm trong thủ tục tố tụng, việc tòa chỉ có xử mà không xét, thì “lề phải” lại chỉ nói về chuyện đời tư của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, cứ như là tiến sĩ bị tuyên 7 năm tù chỉ vì chuyện đời tư không bằng.
Tương tự như vụ Bùi Thị Minh Hằng, trong khi dư luận đang đặt dấu hỏi về trình tự bắt giữ có dấu hiệu rõ ràng về sự vi phạm pháp luật, thì báo chí “lề phải” gần như im hơi lặng tiếng. Suốt hơn 4 tháng, người ta tìm mọi cách ngăn cản không cho Bùi Hằng tiếp xúc luật sư. Khó khăn lắm mới ký được cái giấy ủy quyền thì lại bị ngâm tôm mấy tháng nay không biết vì lý do gì. Một người bị bắt hơn 4 tháng mà không được tiếp xúc luật sư thì lạ quá. Văn minh kiểu gì vậy nhỉ?
Khi không chờ được sự im lặng có xu hướng kéo dài vô thời hạn, luật sư tư vấn cho Bùi Hằng khởi kiện ra tòa. Đến nước ấy thì còn tệ hơn là họ không cho Bùi Hằng ký đơn kiện!
Sao vậy chứ? Họ sợ gì mà không cho Bùi Hằng kiện? Tưởng họ thách Bùi Hằng kiện chứ  không cho kiện thì lộ liễu quá.
Trước khi có những cuộc biểu tình ở Hà Nội phản đối Trung Quốc gây hấn, nào ai biết ai với ai trong hàng trăm con người ấy? Rồi thì người biểu tình bị đàn áp, bắt bớ…Dư luận bắt đầu biết đến hình ảnh một người phụ nữ rất hăng hái và nhiệt tình trong đoàn biểu tình.
Nào ai quan tâm cô ấy là nông dân, công nhân hay trí thức? Ai quan tâm quá khứ cô ấy là con người như thế nào? Chỉ biết khi thấy đồng bào của mình bị ức hiếp, lòng tự tôn dân tộc của người Việt bị tổn thương, bất kể ai nói lên tiếng nói phẫn uất đều được hoan nghênh cả. Tôi nhớ người phụ nữ buôn ma túy to béo, bặm trợn trong nhà tù Hỏa Lò đã buột miệng chửi ngay tức thì, khi biết đi biểu tình chống Trung Quốc cũng bị bắt. Những cô gái điếm trong nhà tù Hỏa Lò cũng tròn mắt ngạc nhiên, khi biết đi biểu tình chống Trung Quốc mà cũng bị bắt. Thái độ của những con người thân phận nhỏ nhoi đó dẫu đang mặc áo tù, cũng khiến tôi trân trọng hơn bất cứ kẻ áo mão cân đai nào cam tâm cúi đầu, ngoảnh mặt chịu cái nỗi nhục quốc thể trước thái độ tàn bạo và láo xược của nhà cầm quyền Trung Quốc.
Dù cho chính quyền Hà Nội có cố tình gán cho Bùi Hằng tội danh gì đi chăng nữa, thì nhiều người thừa hiểu đằng sau việc bắt giữ ấy là gì. Một trò đe nẹt, khủng bố tinh thần những người biểu tình chống Trung Quốc khác. Và gần đây, khi một số nhân sỹ , trí thức cùng các cử tri khác đã có thư đề nghị đối thoại với ông đại biểu quốc hội Phạm Quang Nghị, về việc thực thi quyền cơ bản của công dân trên địa bàn Hà Nội (vụ Bùi Thị Minh Hằng chỉ là một vấn đề trong yêu cầu đối thoại đó), thì báo đài Hà Nội lại bắt đầu chiến dịch moi móc đời tư của Bùi Hằng giống như đối với vụ Cù Huy Hà Vũ trước đây.
Cái thiếu đàng hoàng của một số báo đài “lề phải” là chuyên lợi dụng những mâu thuẫn gia đình để bôi nhọ nạn nhân, hòng lấp liếm việc làm sai trái của chính quyền. Người ta vẫn nói mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh để chỉ cái việc chẳng gia đình nào lại không có chuyện này chuyện nọ. Nhưng chuyện chõ mũi vào “bếp núc” của thiên hạ chỉ là thói của những kẻ vô công rồi nghề, quen ngồi lê đôi mách, bởi đem ra mổ xẻ chuyện bếp núc của chính bản thân họ thì chắc gì đã sạch sẽ thơm tho hơn ai.
Họ cứ xoen xoét rằng việc bắt giữ đưa Bùi Hằng vào trại cải tạo là đúng pháp luật. Tôi dám chắc là họ chưa một lần đọc cái quy định về đưa người vào trại cải tạo ấy, vì nếu đã đọc rồi thì một kẻ dốt nát nhất cũng hiểu ngay là chính quyền đã sai. Nếu không, sao không để cho Bùi Hằng kiện đàng hoàng đi, mà cứ tìm mọi cách ngăn chặn một cách phi lý thế? Sao không dám đứng ra đối thoại với cử tri mà cứ né tránh thế?
Tiếc rằng chúng tôi chả có cơ hội để tiếp xúc và đối chất với báo đài “lề phải” vì họ có cái lá chắn quá dày. Vụ kiện Đài truyền hình Hà Nội vu khống người biểu tình, bao lâu nay vẫn bị đá qua đá lại mà chẳng cấp nào dám đứng ra giải quyết. Tôi chỉ có thể cắt nghĩa điều đó là họ đang rất “bí”, nên cứ phải quanh quẩn né tránh thế. Hãy chờ xem họ sẽ né tránh đến bao giờ?

Người Buôn Gió – Chuyện vặt hàng nước

Chiều đi làm về, ngồi hàng nước la cà đợi bớt tắc đường thì ông bạn cũ gọi . Ông bạn đậu con bốn bánh đen bóng sát quán nước chè, vào gọi cốc trà đá rồi giở Iphon  nói.

– Này bọn báo ANTĐ nó chửi các bolg trong vụ bà Hằng là cơ hội chính trị đấy, ông có phải loại đó không, có gì sau này ông làm to tôi còn nhờ vả xin mấy cái hợp đồng đóng tàu, khai thác nhôm hay thủy điện đấy.

Mình đã đầu tắt mặt tối cả ngày, bực mình gắt.

– Đm ông điên à, tôi một tiền án, mấy tiền sự, buôn ma túy, cầm đồ, chứa bạc,trấn lột, đòi nợ thuê, học thì chưa hết cấp 3. Làm đéo gì có cơ hội để mà chính trị, tôi chỉ có chính em thôi.

Thằng bạn vốn hay châm chọc, nó chẳng buông tha thêm câu nữa.

– Tù  như ông Hữu Ước đấy, nhưng mà có tài văn chương, báo chí thì lại đâu vào đấy, biết ca ngợi đúng lúc, đúng chỗ leo lên làm trung tướng công an, kiêm bao nhiêu chức. Mà tôi nói thật tôi thấy ông tài viết kém đéo gì ai mà không có cơ hội.

Mình nén giận phân trần.

– Ông ạ, cái ông Hữu Ước theo đảng cộng sản, mà ĐCS lãnh đạo đất nước mình, cái việc ông Ước lên được chức đó ngày nay, báo chí công an không bao giờ gọi là cơ hội cả. Cái báo đấy nó chỉ nói hội không theo ĐCS là cơ hội chính trị thôi. Còn nếu tôi là kẻ cơ hội chính trị, thì tôi ủng hộ duy nhất một đảng độc quyền lãnh đạo đất nước. Như vậy tôi còn có cơ như ông Hữu Ước, ít ra là cũng mác phóng viên nội chính, phóng viên nhóm Nhận Diện. Chứ đa đảng thì bọn đối lập nó soi tôi tiền án, tiền sự, buôn ma túy, dắt gái, gá bạc, trấn lột, đánh lộn…thì làm đéo có cơ hội gì. Mà đã ủng hộ một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam mình bây giờ thì đâu có ai dám gọi mình là cơ hội chính trị nữa. Cho nên tính ngược xuôi thì tôi không thể nào là kẻ cơ hội chính trị được.

Bạn mình thấy mình lý luận nhức đầu hơn cả Tổng Trọng, bèn trống lảng đọc một hồi dài trên iphon

– Rõ ràng, mặc dù đã được tuyên truyền, vận động, giáo dục nhiều lần, nhưng Bùi Thị Minh Hằng vẫn ngoan cố, thách thức chính quyền, bất chấp pháp luật, khiêu khích lực lượng chức năng, liên tục có các hành vi gây rối trật tự công cộng. Căn cứ vào các quy định của pháp luật, ngày 27-10-2011, Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm đã đề nghị Hội đồng tư vấn thành phố duyệt đưa Bùi Thị Minh Hằng đi cơ sở giáo dục. Ngày 1-11, Hội đồng tư vấn thành phố đã có báo cáo đề nghị UBND Thành phố Hà Nội ra quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng. Và ngày 8-11-2011, UBND Thành phố đã có quyết định số 5225/QĐ-UBND về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng. Có thể thấy, Quyết định số 5225 đã thể hiện rõ chủ trương khoan hồng của Đảng và Nhà nước đối với Bùi Thị Minh Hằng; nó vừa thể hiện tinh thần giữ nghiêm kỷ cương phép nước, vừa tạo cơ hội để Bùi Thị Minh Hằng được quản lý, giáo dục, có cơ hội nhận thức, sửa chữa những sai phạm cá nhân

Đọc xong hắn hỏi mình.

– Ông nghĩ thế nào về đoạn kết này.

Mình mượn iphon của hắn, đọc bài  Trò Lố Bịch Của Những Kẻ Cơ Hội, đọc xong mình nói.

– Nói chung nguyên nhân bọn này cơ hội, là do Trung Quốc chiếm đảo, biển, bắt, bắn giết ngư dân của ta. Nếu như chúng ta dùng sức mạnh tổng hợp, dùng sức mạnh của 3 thứ quân, áp dụng tư tưởng Hồ Chí Mình, vận dụng sáng tạo đường lối Mác Lê Nin giải quyết triệt để nguyên nhân này, thì bọn kia hết cơ hội chính trị làm trò lố bịch. Ông thử xem tôi sửa chút cho cái phần ông vừa đọc nhé.

Rõ ràng, mặc dù đã được tuyên truyền, vận động, giáo dục nhiều lần, nhưng tàu đánh cá, tàu hải quân Trung Quốc vẫn ngoan cố, thách thức chính quyền, bất chấp pháp luật, khiêu khích lực lượng chức năng, liên tục có các hành vi gây rối trật tự công cộng. Căn cứ vào các quy định của pháp luật, ngày 27-10-2011, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đã đề nghị Hội đồng tư vấn trung ương duyệt đưa tàu đánh cá, tàu hải quân Trung Quốc đi cơ sở giáo dục. Ngày 1-11, Hội đồng tư vấn trung ương đã có báo cáo đề nghị  nhà nước CHXHCN Việt Nam, chính phủ nước CHXHCN Việt Nam ra quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với tàu đánh cá Trung Quốc, tàu Hải Quân Trung Quốc. Và ngày 8-11-2011, Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam đã có quyết định số 5225/QĐ-TTCP về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với tàu đánh cá Trung Quốc, tàu Hải quân Trung Quốc. Có thể thấy, Quyết định số 5225 đã thể hiện rõ chủ trương khoan hồng của Đảng và Nhà nước đối với tàu lạ, tàu hải quân Trung Quốc; nó vừa thể hiện tinh thần giữ nghiêm kỷ cương phép nước, vừa tạo cơ hội để tàu lạ, tàu hải quân , đánh cá Trung Quốc  được quản lý, giáo dục, có cơ hội nhận thức, sửa chữa những sai phạm cá nhân…

Mình ngừng lại thở rồi nói.

– Đây tôi chỉ sửa đoạn ông vừa đọc, còn có thời gian chút tôi sửa đoạn trên đại khái như ngày này, ngày nọ tàu Trung Quốc bắt bao nhiêu tàu ngư dân Việt Nam, chính phủ Việt Nam đã có nhắc nhở…đại khái là như thế. Giờ tôi phải về đây.

Thằng bạn kéo tay nói.

– Không phải cơ hội chính trị, thì là phần tử phản động ăn tiền nước ngoài.

Mình lại phải quay lại nói.

– Ông chơi với tôi từ bé, mấy năm trước tôi đi SH, DyLan, Ma tít. Nếu để ăn tiền thì tôi quay mẹ về làm cầm đồ, cá độ bóng đá tiền nhiều thế nào ông biết. Lỡ mà gồng gánh không xong đi tù bất quá cũng chỉ dăm năm. Tội gì đi làm phần tử phản động để kiếm tiền, liệu có kiếm được bằng làm nghề cũ không. Trong khi làm phản động toàn lãnh án mười mấy năm.

Thằng bạn cười, nó nhìn mình nhảy lên con xe wawe cũ. Không biết nó nhớ mấy năm trước nó đi tán gái toàn qua mình để mượn xe đẹp đi không. Mình nghĩ nó nhớ, vì thỉnh thoảng gặp, nó lại bới đâu mấy cái việc gì đó dễ ợt để mình làm kiếm vài triệu.

Mình len vào đoàn người dày đặc trên đường, chú ý làm sao về nhà cho nhanh còn cơm nước, đón con. Bỗng mình nhìn mọi người và nghĩ, họ cũng tâm trạng nôn nóng về nhà cơm nước, con cái , gia đình. Đéo ai hơi đâu quan tâm đến chính trị, đến vì sao tắc đường, vì sao tai nạn, vì sao về nhà 5 cây số mà mất 40 phút đồng hồ. Xã hội như bầy cừu cứ ngày hai buổi túa ra chật đường, nghĩ đéo cái gì cao xa hơn cho mệt cơ chứ.

Theo Nguoibuongio

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged . Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại Báo đài lề phải – kịch bản cũ đang lặp lại & Chuyện vặt hàng nước

  1. Thăng Long nói:

    “Trò đe nẹt, khủng bố tinh thần”
    Đừng lấy Bùi Hằng ra mà doạ!
    Thư đề nghị với ông nghị Nghị
    Chẳng thèm trả lời còn dối trá, quanh co
    Đem đời tư công dân ra làm trò đùa, diễu cợt
    Buồn cho chế độ luôn ra rả “Lấy dân làm gốc!”

    Nếu tự tin bắt người “đúng pháp luật”
    Sao cứ tìm mọi cách
    Bịt miệng dân oan khiếu kiện “Triều đình”?
    Có phải làm như vậy để hòng lấp liếm
    Việc làm sai, vi Hiến của chính quyền?

    Thưa báo đài “lề phải” chớ huyên thuyên
    Hãy công tâm và đi tìm sự thật
    Hãy “giữ lấy lề”, xin đừng hèn nhát
    Ăn cơm của Dân, phải phụng sự nhân dân
    Không sống hèn, làm ngòi bút bẻ cong
    Đảng là nhất thời, nhân dân là vạn đại!
    Nhắc các anh chi “truyền thông lề phải”
    Con cháu các người sẽ phán xử nay mai!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s