Tang lễ mẹ Pauslus Lê Văn Sơn & Hai đám tang tiễn người “dưng”

Người Buôn Gió – Tang lễ mẹ Pauslus Lê Văn Sơn

Chúng tôi đi từ 11 giờ tối. Đến 2 giờ 30 sáng ngày chủ nhật chúng tôi chỉ cách nhà Sơn chừng 5 cây số. Nhưng không thể đi được vì đường tắc, tôi đi bộ lên phía trên xem tắc đến đâu, đi hơn một cây số thì thấy mấy ông xe tải đứng chờ nói với nhau. Chả biết tắc đoạn nào, chạy lên thấy dàu hun hút.

Nghe câu đó tôi quay về xe. Lạ thật đi trơn tru từng ấy quãng đường từ Hà Nội vào đây, còn cách có mấy cây số thôi mà ngồi chờ 2 tiếng đồng hồ.
  4 giờ 30 sáng chúng tôi có mặt tại nhà Sơn.
Mẹ Sơn nằm trong quan tài giữa nhà, ngôi nhà trống hoác chơ vơ chiếc quan tài và cái chiếu có 3 người đàn ông đang ngủ say. Chắc cậu của Sơn, tôi vất balo len vào giữa nằm dãn lưng mấy phút thì mọi người dậy, lục tục kê bàn ghế để 5 giờ Linh Mục đến nhà làm lễ an táng.
Không có kèn, trông. Đám ma giản dị nhất mà tôi nhìn thấy từ trước đến nay. Những vòng hoa bằng giấy, một chiếc đài mở đĩa nhạc đám tiếng mất tiếng còn. Chỉ khoảng hơn 30 người bà con hàng xóm đến dự, lát sau một xe ô tô nữa từ Hà Nội vào, hai người bạn Sơn ở Vinh ra. Số khách xa về vỏn vẹn 12 người, nhưng chiếm một phần 3 số người đưa bà Maria Đỗ Thị Tần đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Khi Linh Mục làm thánh lễ an táng xong, cử hành bí tích vượt qua. Đến lượt một vị chủ tang là cán bộ thôn lên đọc lời ai điếu.
– Lời ai điếu lắp đi lặp lại cám ơn sự có mặt của chính quyền…cám ơn Đảng và chính quyền đã tạo điều kiện để bà Tần chữa bệnh, nhưng vì căn bệnh hiểm nghèo….
Đám bạn Sơn ở Hà Nội không được nhắc đến một câu, đến Sơn cũng chả được nhắc.
Mấy ông cậu Sơn ở quê vì neo người ríu rít chạy việc, chả để ý gì đến lời ai điếu của cán bộ thôn. Chỉ có mấy bà dì Sơn nghe thấy là khóc nấc lên đầy uất nghẹn
– Sơn ơi…mẹ con chết rồi…sao con không về nhìn mẹ lần cuối…ai giữ cháu tôi hãy để cháu tôi về với mẹ cháu lần cuối đi, trời ơi, hỡi trời ơi…
Đám tang nhanh chóng, quan tài được đưa ra đồng, một lát đã xong.
Lúc quan tài đi qua nhà hàng xóm, có người ngó ra cửa xem, rồi lại quay vào. Có người đi xe máy bấm còi liên tục để vượt lên. Có những người lầm lì che kín mặt bằng khẩu trang, nón cối đi theo sát chúng tôi.
Chúng tôi qua nhìn ngôi nhà Sơn lần chót khi về, một ngôi nhà cũ kỹ, mục nát và trống trải. Thứ đẹp nhất là bức ảnh của Lê Văn Sơn treo gần cửa ra vào.
Nắng đầu hè xứ Thanh ngột ngạt đến rợn người. Chưa thấy một đám tang nào đìu hiu, lạnh lẽo đến vậy. Nghe câu chuyện của người ta kể về bà mẹ Sơn đi mua đồng nát, mua được hai bao. Bê một bao ra cửa rồi quay vào bê nốt bao kia. Quay ra không thấy bao trước, bà gửi bao sau đạp xe khắp Hà Nội để tìm ai. Vừa đạp bà vừa khóc….
Phương Bích –  Hai đám tang tiễn người “dưng”

Mới cuối tháng trước, mình vừa đưa tiễn một người “dưng”. Một cuộc tiễn đưa của rất nhiều người dưng với một người, không ồn ào nhưng lại rất nhiều nước mắt tiếc thương.
Còn hôm nay, mình lại đi đưa tiễn một người “dưng” khác, người chưa một lần gặp mặt nhưng biết đến qua mạng – mẹ của Paul Lê Sơn, chàng thanh niên công giáo xứ Thanh, người từng nhiều lần lặn lội ra tận Hà Nội vào những ngày chủ nhật của mùa hè năm ngoái, chỉ để được tham gia vào những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, người đã bị chính quyền bắt đưa đi biệt tích hơn nửa năm nay mà không ai biết lý do.
Trong đời mình chưa bao giờ chứng kiến một đám tang nào buồn đến thế. Mình và những người bạn ở Hà Nội đi từ 4 giờ sáng cho kịp giờ viếng. Vậy mà đến nơi, thấy ngỡ ngàng khi giữa một vùng làng mạc tương đối trù phú, cuộc đưa tiễn người đàn bà xấu số lại lặng lẽ một cách lạ thường. Chỉ vài chục người ra vào âm thầm, không có mấy tiếng khóc. Trong số vài chục người ấy, mình không biết ai là người thân, ai là người dưng. Chòm xóm yên ắng, ngay cả khi đưa người bạc mệnh ra nghĩa địa, có lẽ không đầy vài chục người đi sau quan tài.
Từ nhà ra nghĩa địa hơn một cây số. Mình đi guốc cao gót nên bàn chân bắt đầu sưng phồng lên, nhưng nhìn cái dúm người nhỏ nhoi đi sau quan tài, mình lại cố gắng bước theo. Chỉ có tiếng khóc thê lương của hai người em gái, vài đôi mắt đỏ hoe của những người thân khác. Dưới cái nắng gắt đầu mùa, em gái của người xấu số ngất lên ngất xuống vì khóc nhiều, mỗi lúc tỉnh lại giãy lên đành đạch gọi tên chị, đòi theo.
Lễ hạ huyệt kết thúc nhanh chóng. Mọi người tản mát ra về. Người nhà cảm ơn, mời khách ở lại dùng cơm. Khách cũng đáp tạ rồi xin kiếu từ. Làng xóm vẫn yên ắng. Xe lướt qua tấm biển đỏ treo trên đường làng, ghi dòng chữ” Thành công, thành công, đại thành công”…Mọi người trên xe tự hỏi: họ đã thành công cái gì thế nhỉ? Sự thờ ơ, lạnh lẽo của tình làng nghĩa xóm hay sự cô lập những người công giáo?
Nghe mọi người kể trước đây nơi này là một vùng thuần công giáo, người dân sống thành một cộng đồng gắn bó. Rồi trải qua những cuộc bể dâu, người công giáo còn lại không nhiều, bị cô lập và đối xử tệ bạc, luôn là cái gai trong mắt chính quyền.
Những người bạn công giáo kể, ở những vùng thuần công giáo, nếu đám tang của người đơn thân như mẹ Paul Lê Sơn, thì có đến cả làng sẽ đi đưa tiễn.
Nhưng mình lại day dứt với câu hỏi: Công giáo hay Phật giáo, hay người không theo đạo nào như mình có quan trọng gì không? Có người cũng đã hỏi, rằng tại sao mọi người chỉ lên tiếng đấu tranh về việc bắt giữ Bùi Hằng một cách trái pháp luật, mà không lên tiếng cho những thanh niên khác cũng bị bắt vì tham gia biểu tình? Mình cũng thấy xấu hổ và bất lực về điều này. Liệu có đúng là có yếu tố tôn giáo ở đây không?
Không! Mình có thể khẳng định được rằng mình không hề quan tâm và phân biệt người tham gia biểu tình là ai, theo tôn giáo nào, làm nghề gì, danh phận của họ là gì. Trước khi họ là ai đó, đơn giản họ là con người. Chỉ là mình chưa có thời gian để tìm hiểu và lên tiếng. Mình vẫn canh cánh bên lòng một điều, là mình sẽ viết về những cảm nhận chân thành nhất của mình, về những người bạn công giáo mà mình rất yêu mến và kính trọng họ. Có khi nó chẳng xa xôi và cao siêu gì, vì nó hiện hữu hàng ngày trong cuộc sống quanh mình đấy thôi. Mình cũng chẳng sợ cái từ “nhạy cảm” mà người ta hay dùng để đe dọa hoặc biên bạch cho nỗi sợ hãi của họ. Chỉ đơn giản là khi nói về những điều thuộc về lĩnh vực này, mình nên hiểu rõ và cẩn trọng để tránh xúc phạm đến tình cảm này mà thôi.
Điều đau xót và gây phẫn nộ nhất là hoàn cảnh thương tâm của mẹ con Paul Lê Sơn. Chỉ biết từ khi chàng trai này bị bắt đi một cách vô cớ, mẹ của cậu hoàn toàn cô độc trong suốt quá trình lâm bệnh nặng, rồi từ giã cõi đời mà không một lần được gặp lại con trai. Không ai biết lý do tại sao, con người ta lại có thể đối xử với nhau một cách tàn bạo đến vậy. Mình phải dùng từ tàn bạo thay vì tàn nhẫn vì điều không tưởng này.
Trên đường trở về, mình cứ nghĩ đến Paul Lê Sơn đang bị giam cầm ở đâu đó, liệu cậu ấy đã biết sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy mẹ nữa không? Nỗi đau này sẽ khiến cậu ấy trở thành con người như thế nào?
Trong đám tang Đinh Vũ Hoàng Nguyên có rất nhiều người chưa từng gặp mặt, chưa từng chuyện trò trên mạng vẫn lặn lội đến chia buồn và tiễn đưa. Vậy mà ở đây, những con người cả đời sống tắt lửa tối đèn cạnh nhau mà đến cái câu nghĩa tử là nghĩa tận cũng chả có ý nghĩa gì. Cái gì đã tạo nên đạo đức và văn hóa sống tồi tệ đến vậy?

 

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài vở liên quan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 3 phản hồi tại Tang lễ mẹ Pauslus Lê Văn Sơn & Hai đám tang tiễn người “dưng”

  1. DÂN HÀNỘI viết:

    MỜI NGHE: NẠN NHÂN KHÁC NHƯ VĂN GIANG
    Tham tán Nguyễn Xuân Việt doạ bầm xác Em Vũ Phuơng Anh

  2. MINH HẰNG viết:

    TỪ DO DÂN VÌ DÂN ..ĐẾN ĐÂP DÂN, GIẾT DÂN

  3. Thăng Long viết:

    Lòng thành thắp một nén nhang
    Gửi người Thiên cổ có con trong tù
    Chúc Cụ siêu thoát Thiên Thu
    Ơn Cụ sinh-dưỡng Lê Sơn nên người

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s