Trần Khải – Bước Qua Dòng Bến Hải

Cuộc nội chiến tại Việt Nam đã sang trang mới kể từ ngày 30-4-1975. Tới khi lằn ranh 2 miền đã không còn chia cách, những sự thật về chế độ độc tài độc đảng đã và đang dần dần hiển lộ.
Không đơn giản là những cách biệt kinh tế hay phương thức kinh doanh, mà còn dị biệt hiển lộ từ những xa rời văn hóa. Và trong tận cùng của nền tảng văn hóa là một ước mơ sâu thẳm về quyền con người, nghĩa là về nhân quyền. Từ đây, mỗi người đã có những cách rất riêng để bước qua dòng sông Bến Hải.

Những người Hà Nội đã nghĩ gì về ngày 30 tháng 4… là một câu hỏi thường đặt ra hàng năm trong tháng tư.
Một điển hình nổi bật được chú ý là Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, người sinh trưởng trong lòng chế độ Hà Nội, trong một gia tộc xuất thân từ Xô Viết Nghệ Tĩnh thời đầu thế kỷ thứ 20 và do vậy có 4 đời là cộng sản nòi.
Tiến sĩ cũng là người mời gọi người dân Miền Bắc nhận thức đúng đắn về cuộc chiến VN, và từ đó ông bị nhà nước CSVN trù dập, chụp mũ và tống giam. Cụ thể, tội của Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ là tội yêu nước.

Trong dịp tưởng niệm 30-4, nơi đây chúng ta đọc lại một phần cuộc đời của tù nhân lương tâm Cù Huy Hà  Vũ, một người đang chiến đấu bằng chính sinh mệnh của ông vì ước mơ một đất nước dân chủ, tự do, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Các thông tin sau trích từ Tự điển Bách Khoa Mở, và dẫn về cái nhìn của Tiến Sĩ về Cuộc Chiến VN và về tranh chấp Biển Đông.

Cù Huy Hà Vũ (sinh ngày 2 tháng 12 năm 1957; nguyên quán xã Ân Phú, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh) là một tiến sĩ luật học, tiến sĩ văn chương, họa sĩ, và là nhân vật bất đồng chính kiến với Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Bị bắt ngày 5 tháng 11 tại thành phố Sài Gòn, Cù Huy Hà Vũ đã bị khởi tố ngày 15 tháng 11 năm 2010 về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ông Vũ hiện đang thi hành án tù 7 năm sau khi tòa sơ thẩm ngày 4 tháng 4 năm 2011 tuyên án, và phiên tòa phúc thẩm diễn ra ngày 2 tháng 8 giữ nguyên bản án. Tiến sĩ Hà Vũ đã được Tổ chức Ân xá Quốc tế công nhận là tù nhân lương tâm; Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đã liên tiếng kêu gọi Việt Nam trả tự do cho ông vì cho rằng việc bắt và kết án ông Vũ là trái với Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã ký kết.

Quan điểm về Chiến tranh Việt Nam
Trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ VOA ngày 29 tháng 4 năm 2010, Cù Huy Hà Vũ đã bình luận về Chiến tranh Việt Nam và nói lên chính kiến của mình:
– Ngày 30/4/1975 là ngày kết thúc cuộc chiến tranh của Hoa Kỳ tại Việt Nam, đồng thời cũng là ngày kết thúc cuộc nội chiến giữa những người Việt.

– Chủ nghĩa Cộng sản dưới màu sắc Chủ nghĩa Xã hội chưa bao giờ là một hiện thực ở Việt Nam vì đến nay vẫn chỉ mang tính “định hướng”.
– Tính ưu việt của Chủ nghĩa Xã hội so với Chủ nghĩa tư bản mà Hoa Kỳ đại diện chưa bao giờ được chứng minh ở Việt Nam, nên không thể nói bên chiến thắng trong cuộc chiến tranh Việt Nam là hệ tư tưởng cộng sản; bằng chứng là sự sụp đổ của Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu vào cuối những năm 80 của thế kỷ 20.

– “Giải phóng Miền Nam” là giải phóng Miền Nam Việt Nam khỏi chế độ tư bản, kẻ thù của chủ nghĩa xã hội theo học thuyết Mác – Lê nin.
– Cốt lõi của chủ nghĩa xã hội theo học thuyết Mác-Lê Nin là kinh tế Nhà nước chỉ huy hay kinh tế tập trung, kinh tế tư nhân được coi là “bóc lột người” bị loại trừ. Thế nhưng nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã phá sản tuyệt đối vào năm 1985 khi chính sách giá-lương-tiền của Chính phủ Việt Nam gây lạm phát tới 900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay kinh tế thị trường được Đảng cộng sản Việt Nam phục hồi tại Đại hội VI của Đảng vào năm sau, 1986.

– Tại thời điểm hiện nay, Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã công khai đi theo con đường tư bản chủ nghĩa. Đại hội X của Đảng Cộng sản Việt Nam đã hoàn tất công cuộc phá bỏ chủ nghĩa xã hội bằng cách chính thức cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân. 2 giai cấp được coi là nòng cốt xây dựng chủ nghĩa xã hội và là đối tượng được hưởng sự chăm sóc đặc biệt của chế độ này là công nhân và nông dân (Búa và Liềm ấy), trên thực tế lại thuộc những người cùng khổ của xã hội.

– Lời nói và việc làm của Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam không nhất quán là vì sợ mất quyền lợi của bản thân. Nếu chính thức tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa xã hội thì Đảng cộng sản Việt Nam sẽ mất độc quyền lãnh đạo đất nước trong khi quyền lực lại là phương tiện làm giàu của đại đa số đảng viên có chức vụ.
– Hoà hợp, hoà giải dân tộc là xuất phát từ lợi ích chung, lợi ích quốc gia, là biết tôn trọng và nhân nhượng những quan điểm chính trị khác biệt, kể cả đối lập để phụng sự Tổ quốc Việt Nam một cách tốt nhất, hiệu quả nhất.

Quan điểm về tranh chấp trên Biển Đông
Trước khi sự kiện Tranh chấp biển Đông giữa Việt Nam với Trung Quốc năm 2011 diễn ra gần 1 năm, trả lời phỏng vấn đài VOA về cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông, Cù Huy Hà Vũ từng cho rằng tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông là “quá rõ ràng” với sơ đồ gồm 9 đoạn hình “lưỡi bò”, và đồng hành quân sự với Hoa Kỳ để đối phó với Trung Quốc là “mệnh lệnh của thời đại”.

Ông Vũ cho rằng chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc sau khi Đông Âu sụp đổ đã biến tướng thành chủ nghĩa đế quốc cổ điển hay chủ nghĩa Tân Đại Hán với đặc trưng là sự bành trướng lãnh thổ và Trung Quốc đang trở thành mối đe dọa quân sự có tính toàn cầu, nên Việt Nam không thể “tự lực cánh sinh” mà phải dựa vào liên minh quân sự với cường quốc hạt nhân khác. Hiện nay lực lượng phòng thủ biển của Việt Nam là vô cùng yếu kém, “bằng chứng là Quốc hội Việt Nam đã buộc ngư dân phải tự bảo vệ mạng sống của họ khi ra khơi”; trong khi đó chi quá nhiều tiền vào quốc phòng và mua sắm phương tiện chiến tranh sẽ đẩy Việt Nam vào khủng hoảng kinh tế sâu sắc.

Theo ông Hà Vũ, nếu không có Hoàng Sa và Trường Sa thì sẽ không có đường lưỡi bò, do vậy Trung Quốc phải chiếm hữu hai quần đảo này của Việt Nam bằng mọi giá; và để đối phó với việc Trung Quốc xâm lược lãnh thổ Việt Nam như đã làm vào năm 1974 ở Hoàng Sa, và năm 1988 ở Trường Sa, Cù Huy Hà Vũ cho rằng liên minh quân sự với Mỹ sẽ giúp Việt Nam khẳng định và bảo vệ thành công chủ quyền của mình đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Liên minh quân sự giữa Việt Nam và Mỹ theo ông Vũ sẽ có bản chất tương tự như liên minh song phương hiện có giữa Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines, Thái Lan với Mỹ.

Về phía Mỹ, Cù Huy Hà Vũ phân tích rằng liên minh quân sự với Việt Nam sẽ giúp Mỹ có điều kiện hoàn tất chiến lược quân sự Đông Á của mình, và khép kín “vành đai” ngăn chặn bành trướng trên biển của Trung Quốc được cấu thành bởi các liên minh quân sự hiện hữu giữa Mỹ với Nhật Bản, Hàn Quốc, và Đài Loan.

Cù Huy Hà Vũ từng đấu tranh để đòi lại Đàn Âm hồn – Đài liệt sĩ chống ngoại xâm đầu tiên của Việt Nam, và đề nghị công nhận liệt sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh khi đánh nhau với Trung Quốc ở Hoàng Sa năm 1974…

Vâng, như thế, chúng ta càng đọc về cuộc đời Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, càng thấy rằng ông thực sự là người đã nhìn vượt xa hơn tất cả những kẻ đang ngồi ở Ba Đình.
Họ Cù là một người có học vị 2 bằng Tiến Sĩ, một người thuộc hàng “Thái tử đảng,” lẽ ra đã có thể lặng lẽ theo bước Bộ Chính Trị CSVN để chia phẩn lợi tức ở các khu đô thị mới như Ecopark nếu nhắm mắt trước các trấn áp như ở Văn Giang, Thái Bình…

Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ đã nổi bật như một người khổng lồ tự bước qua con sông Bến Hải bằng bước chân riêng của ông, không phải nhờ ngày thống nhất 30-4-1975, mà bằng chính các suy tư đầy trí tuệ, nhân bản và ái quốc.

Không chỉ thống nhất qua một chiếc cầu sắt, mà còn qua chiếc cầu ngăn cách lòng người.  Và Cù Huy Hà Vũ đã đặt chân của ông lên lịch sử nhiều thế hệ sau, khi lời nói của ông, và bản thân lựa chọn đầy định mệnh của ông đã gắn liền với cuộc chiến cho sự thật. Ông đã có một cách rất riêng để bước qua dòng Bến Hải.

Theo Vietbao

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged , . Bookmark the permalink.

Có 17 phản hồi tại Trần Khải – Bước Qua Dòng Bến Hải

  1. 1nxx nói:

    Cảm ơn tác giả về 1 bài viết rất có giá trị về sự thật VN ngày nay, đcsvn đã từ bỏ CNCS. Bài viết khó có thể chỉnh cho ngắn gọn, rõ ràng, chính xác, xúc tích hơn được nữa.

  2. Cù Huy Hà Vũ nói:

    + Về quan điểm “Mỹ không xâm lược Việt Nam” mà tôi, Cù Huy Hà Vũ đã nêu:
    “Xâm lược” là thôn tính lãnh thổ của nước khác để sáp nhập vào lãnh thổ của mình hoặc biến thành thuộc địa. Do Mỹ không có mục tiêu thôn tính lãnh thổ của Việt Nam để biến Việt Nam thanh thuộc địa khi tiến hành chiến tranh tại Việt Nam nên Mỹ không xâm lược Việt Nam! Không những thế, kể từ sau chiến tranh thế giới II, Mỹ còn là nước đi đầu trong việc “phi thuộc địa hóa” hay “phi thực dân hóa” khi chủ động trao trả độc lập cho Philipin là thuộc địa của Mỹ cũng ở Đông Nam Á vào ngày 4/6/1946. Nói cho đúng, chiến tranh mà Mỹ đã tiến hành tại Việt Nam là “chiến tranh ý thức hệ” nhằm đánh chặn chủ nghĩa cộng sản ở miền Bắc lan xuống miền Nam Việt Nam. Còn nếu Nhà nước Việt Nam cho rằng cứ đưa quân ra nước ngoài để tiến hành chiến tranh là xâm lược thì có khác nào thừa nhận Việt Nam đã xâm lược Lào từ 1945 đến 1975, đã xâm lược Campuchia từ 1978 đến 1988, điều mà Nhà nước Việt Nam cho đến giờ vẫn luôn bác bỏ!
    + Về quan điểm “chiến tranh Việt Nam cũng là nội chiến giữa những người Việt Nam” mà tôi, Cù Huy Hà Vũ đã nêu:
    Tại Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký ngày 27/1/1973, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiền thân của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã chính thức công nhận Việt nam Cộng hòa là một bên tham chiến cùng với Việt nam Dân chủ Cộng hòa, chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Hoa kỳ (Mỹ), tức công nhận Việt Nam Cộng hòa là chính quyền của một bộ phận người Việt Nam tại miền Nam Việt Nam. Do đó, chiến tranh giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa không gì khác hơn là nội chiến giữa những người Việt Nam với nhau. Vậy bác bỏ được quan điểm trên đây của Cù Huy Hà Vũ thì phải bác bỏ sự công nhận Việt Nam Cộng hòa là chính quyền của một bộ phận người Việt Nam của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiền thân của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hay chí ít phải chứng minh được chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã tuyên bố hạ vũ khí trước quân đội của Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa và Chính phủ cách mạng lâm thời Miền Nam Việt Nam tại Dinh Độc lập vào ngày 30/4/1975 là chính quyền Mỹ!

  3. Thăng Long nói:

    Nói gì thì nói, như một chân lý vĩnh hằng đã được khẳng định: TS Cù HUy Hà Vũ là người Anh Hùng Dân Tộc thời nay, có lòng yêu nước, thương dân gấp vạn lần những kẻ cầm quyền CSVN!

    • Thanh Vinh nói:

      Vì sao ” Con Nít lý sự” lại cau có như vậy.
      Cha tôi cũng 42 năm là Đãng viên ĐCS cho đến lúc chết đã phải thốt lên: Làm gì có chủ nghĩa CS, người ta tưởng tượng ra để lừa bịp nhân dân thôi. Quá khứ dân tộc chỉ còn là lịch sữ, ta có thể không quên nó nhưng đừng sống trong với nó bởi nó sẽ giết chết cả một dân tộc.
      Vậy Thằng “con nít lý sự” cho người lớn biết DDCSVN sau khi nước nhà hoan toàn thống nhất, họ đã làm được gì cho nhân dân VN, nạn tham nhũng quá trầm trọng (Chắc người lớn không cần kể ra thì Con nít cũng hiểu nhé), mua quan chạy chức, lãnh đạo thiếu tầm và thiếu cả tâm (Trọng lú, Dũng Lợn) thì làm sao dân tộc này ngẩn cao đầu được. chỉ những kẽ ăn lộc của ĐCSVN như Con nít mới mê muội đến nổi không còn nhận ra Dân tộc ta cần gì, nhân dân ta muốn gì (Một đất nước dân chủ, tự do mọi mặt, giàu mạnh, đất nước sánh vai với các nước trong khu vực). Chế độ hiện tại ở Việt Nam gọi là chủ nghĩa phong kiến tập quyền (Con nít hiểu không, tôi sẽ giải thích). Nếu Con nít thực sự thuyết phục được người dân xứ Nghệ quê tôi rằng chế độ ta từ sau ngày 30/04/1975 là chế độ ưu việt thì phản hồi nhé (Tôi còn chưa kể với Con nít về quan hệ đê hèn, bạt nhược trước Đế quốc Trung Hoa của Đảng CS ta nữa đấy.
      Vậy con nít nhé.

      • CON NÍT LÝ SỰ nói:

        Ở đây Trẻ tôi không nói đến cái làm được và không làm được. Mà tôi nói về cái đúng và cái sai. Các bạn cứ đọc cho hết ý kiến của tôi rồi hãy phản biện lại nhé. Tôi sẵn sàng nghe và nói lại (Không cau cú nhé, chỉ là khác quan điểm thôi).oke
        Bạn nói tôi cau cú. Nhưng bạn có vẻ cau cú hơn cả tôi đấy. Và bạn cũng nhầm nhiều nhiều lắm rồi. Bạn nói bạn dân Nghệ nhưng tôi tin không phải vậy. Bạn biết tôi ở đâu không? Cạnh nhà ông Vũ đấy bạn. Bạn nói tôi ăn lộc của DCS thì bạn nhầm. Tôi đang làm tại cảng Vũng Áng đây bạn (Bạn biết Vũng Áng đâu chứ?). Một công nhân giám định quèn của một công ty ở Sài Gòn thôi. Tôi không to tát được như bạn nghĩ đâu.
        Tôi cũng không cho rằng có CNCS nhưng CNXH thì tôi nghĩ có. Nó có ưu việt hay không thì tôi chưa thấy, chưa biết nhưng chắc chắn một điều rằng nếu bất kỳ một người Việt nào đều có ý thức, trách nhiệm với bản thân, với đất nước thì một sớm một chiều sẽ thấy được điều đó. Khi nào không còn hiện tượng “Dân thì gian, Quan thì tham” thì bạn sẽ thấy và tôi cũng thấy kết quả….
        Còn chuyện này nữa. Dạo này cập cảng Vũng Áng đều là tàu TQ(chưa đầy 1 tuần đã có 3 tàu). nhỏ thì khoảng 5000 tấn, to thì khoảng 4, 5 vạn tấn. Việt Nam được mấy tàu quân sự kiểu ấy nhỉ? Nếu có chiến sự liệu những tàu Vạn Hoa này sẽ ntn?

  4. CON NÍT LÝ SỰ nói:

    Còn nữa. Ông TK cho rằng “liên minh quân sự với Việt Nam sẽ giúp Mỹ có điều kiện hoàn tất chiến lược quân sự Đông Á của mình, và khép kín “vành đai” ngăn chặn bành trướng trên biển của Trung Quốc được cấu thành bởi các liên minh quân sự hiện hữu giữa Mỹ với Nhật Bản, Hàn Quốc, và Đài Loan”. Đây là ý kiến ông Vũ hay là của ông TK đi chăng nữa thì Ông ta vẫn cố tình đẩy VN thành đứa con của nước mẹ Mỹ, vậy thì VN sẽ thành gì? liệu có thành một thuộc địa kiểu mới của mỹ không? liệu có thành cái “sân” cho mg]ời Mỹ hay không?

    • 1nxx nói:

      “…Ông ta vẫn cố tình đẩy VN thành đứa con của nước mẹ Mỹ, vậy thì VN sẽ thành gì?”

      Đây là lý sự cùn và nhận định có tính áp đặt của con nít, không ai có thể đẩy VN thành con của bất cứ ai hết. 27 nước thành viên của NATO chưa bao giờ và không bao giờ là con của Mỹ, họ liên kết quân sự với Mỹ chỉ để đòan kết là sức mạnh chống độc tài nước lớn Nga mà thôi.

      Luận điệu “cái sân”, “thuộc địa kiểu mới” của đcsvn dùng trong thời kỳ 1954-1975 đã cổ xưa và không lừa nổi ai và không dọa nổi ai nữa đâu. Đức, Nhật bản, nam Triều tiên là những thí dụ hùng hồn về liên kết quân sự với Mỹ để rảnh tay làm kinh tế dân giầu nước mạnh. Sân ở chỗ nào? Thuộc địa kiểu mới ở chỗ nào?

  5. CON NÍT LÝ SỰ nói:

    Hình như tác giả đang có tình đẩy các luận điệu của CHHV thành chính kiến riêng của mình thì phải. hưng nếu anh vẫn khăng khăng là của ông Vũ thì tôi xin anh cho tôi biết mấy vấn đề sau đc chứ?
    1, Ông Vũ ủng hộ luận điểm của Mỹ là họ “can thiệp quân sự” ở Việt Nam là nhằm “ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản”, Mỹ thất bại trong cuộc chiến là do không hiểu hệ tư tưởng “phủ nhận chủ nghĩa ly khai” của người Việt chứ (hàm ý) không thua lực lượng cộng sản mà đại diện là ĐCSVN.

    Đây là một trong những lý do chủ yếu Mỹ đưa ra để biện minh cho một trong những cuộc xâm lược tàn khốc nhất trong lịch sử văn minh nhân loại. Vậy có phải Mỹ “can thiệp quân sự” vào Việt Nam chỉ nhằm “ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản” không? Xin ông giải thích giùm nh ững vấn đề sau:

    (1) Trong khi giới chức Mỹ tuyên bố công khai “chặn đứng cộng sản” ở Việt Nam , thì ở nơi khác họ lại sống chung với cộng sản, soạn thảo hiệp ước với Nga Xô, mở rộng giao thương với Đông Âu, ủng hộ Tito ở Nam Tư?

    (2)Cùng thời điểm đó, hơn ¼ thế giới theo Cộng sản, Cuba ở ngay sát nách Mỹ là Cộng sản, toàn thể Đông Âu theo Cộng sản và hai gộc Cộng sản là Nga và Tàu, tại sao Mỹ không chống ở nơi đó mà lại đi chống ở một nước nghèo, nhỏ, xa xôi như Việt Nam, vừa mới kiệt quệ sau cuộc chiến dài 9 năm và nhất là không có khả năng gây bất cứ sự nguy hại nào cho Mỹ?

    (3)Cùng sự kiện ngày 4/11/1956, xe tăng Nga tiến quân vào Budapest, nói theo kiểu Mỹ là “một sự xâm lăng trắng trợn của cộng sản”, nhưng Mỹ chỉ can thiệp bằng miệng, hứa suông sẽ đem quân can thiệp rồi án binh bất động, trong khi Việt Nam không có “quân xâm lăng nước ngoài” nào?

    (4) Thế ông giải thích của chính ông Thứ trưởng BQP John T.McNaughton tuyên bố ngày 24/3/1965 là “thực ra chỉ có 10% nỗ lực của Mỹ để giúp người dân Nam Việt nam, 20% có mục đích giữ Nam Việt Nam (và những lãnh thổ lân cận) khỏi rơi vào tay Trung Quốc, và phần lớn nhất, 70%, là để “tránh một thất bại nhục nhã của Mỹ”” (trong cuốn sách The Endless War của giáo sư James P.Harisson), ông hiểu thế nào?

    Mỹ tham chiến là bởi sự “tự tôn” của một kẻ tự cho mình “cái đầu tầu kéo cả thế giới”, “là một thị trấn ở trên ngọn đồi mà cả thế giới phải nhìn lên ngưỡng mộ và dập theo những giá trị đạo đức của xã hội Mỹ”, chứ đấu phải có ý tốt gì với nhân dân Việt Nam. Lỡ sa lầy khi bao trả 80% chi phí cuộc chiến cho thực dân Pháp mà thất bại thảm hại, Mỹ quyết phá Hiệp ước Geneve, tạo dựng và thao túng Việt Nam Cộng hòa, điên cuồng tàn phá tiêu diệt giống nòi, không tha đến nhành cây, ngọn cỏ của Việt Nam. Mỹ hay ông Vũ có trăm ngàn cách bao biện cho mục đích xâm lược của Mỹ thì cũng không thể che lập được dã tâm của tên đế quốc tàn bạo bậc nhất của lịch sử nhân loại.

    2, Ông Vũ cho rằng “cuộc chiến tranh này của Hoa Kỳ lại dẫn đến cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa những người Việt”, tức ông cho rằng Hoa Kỳ là nguyên nhân dẫn đến “cuộc nội chiến” 2 miền Nam – Bắc và tên gọi ngày 30/4 chỉ là ngày “kết thúc cuộc nội chiến giữa những người Việt” chứ không phải là ngày giải phóng miền Nam “khỏi sự chiếm đóng của Hoa Kỳ” . Có nghĩa ông Vũ cho rằng chiến tranh giải phóng miền Nam là miền Bắc xâm lược miền Nam ? Mỹ từ kẻ chủ động gây chiến lại được ông Vũ kéo lại thành kẻ xúc tác cho cuộc chiến ư? Không hiểu ông uống phải thuốc lú hay cậy chút chữ nghĩa lên cơn hâm nói càn. Giá ông là người Mỹ nói đây là cuộc nội chiến tôi còn có thể biện minh được, đường đường kẻ có học, có chút bằng cấp lại dám phán xét lịch sử, biến cả thế hệ người Việt chiến đấu cho tự do, độc lập dân tộc là “tham gia cuộc nội chiến”, biến kẻ thủ ác Mỹ là quan tòa của cuộc chiến.

    Không hiểu ông Vũ có hiểu thể nào là “nội chiến” không? Nội chiến là cuộc chiến giữa các phe trong một quốc gia mà không có sự nhúng tay hay hiện diện của người ngoài. Nếu ông có định nghĩa nào khác về “nội chiến” thì xin mời đưa ra!

    Và đây, xin mời ông Vũ, và các ông trả lời lại giùm ý kiến của Daniel Ellsberg trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, p.255:

    “Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư thế kỷ..

    Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp-Mỹ, sau đến toàn là Mỹ. Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam – không phải là tất cả người Việt Nam nhưng cũng đủ để duy trì cuộc đấu tranh – chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công, của Mỹ.

    Cuộc chiến đó không có gì là “nội chiến”, sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả lương bởi một quyền lực ngoại quốc – một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì những quyền lợi của mình – thì không phải là một cuộc nội chiến.

    Bảo rằng chúng ta “xía vào” cái gọi là “đích thực là một cuộc nội chiến”, như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che dấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một “cuộc xâm lăng từ miền Bắc”.

    Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ”.

    Tôi được biết rằng, Daniel Ellsberg là viên chức trong chính quyền Mỹ, đã từng đọc được những tài liệu mật nhất của Mỹ liên quan đến cuộc chiến này và chính ông là người đã tiết lộ Tài Liệu Ngũ Giác Đài – công trình 36 tác giả giấu tên do Bộ trưởng Mc Namana, Bộ trưởng BQP Mỹ thời Johnson chỉ thị thực hiện. Xin giới thiệu thêm một tài liệu nói rõ về bản chất cuộc chiến là cuốn sách “Chiến Tranh Việt Nam Và Văn Hóa Mỹ” do John Carlos Rowe and Rick Berg viết, có đoạn

    “Tưởng cũng nên nhớ lại vài sự kiện. Mỹ đã dính sâu vào nỗ lực của Pháp để tái chiếm thuộc địa cũ của họ, biết rằng kẻ thù là phong trào quốc gia của Việt Nam . Số tử vong vào khoảng nửa triệu. Khi Pháp rút lui, Mỹ lập tức hiến thân vào việc phá hoại Hiệp Định Genève năm 1954, dựng lên ở miền Nam một chế độ khủng bố, cho đến năm 1961, giết có lẽ khoảng 70000 “Việt Cộng”, gây nên phong trào kháng chiến mà từ 1959 được sự ủng hộ của nửa miền Bắc tạm thời chia đôi bởi Hiệp Định Genève mà Mỹ phá ngầm. Trong những năm 1961-62, Tổng thống Kennedy phát động cuộc tấn công thẳng vào vùng quê Nam Việt Nam với những cuộc thả bom trải rộng, thuốc khai quang trong một chương trình được thiết kế để lùa hàng triệu người dân vào những trại (ấp chiến lược?) nơi đây họ được bảo vệ bởi những lính gác, giây thép gai, khỏi quân du kích mà Mỹ thừa nhận rằng được dân ủng hộ. Mỹ khẳng định là đã được mời đến, nhưng như tờ London Economist đã nhận định chính xác, “một kẻ xâm lăng là một kẻ xâm lăng trừ phi được mời bởi một chính phủ hợp pháp.” Mỹ chưa bao giờ coi những tay sai mình dựng lên là có quyền hợp pháp như vậy, và thật ra Mỹ thường thay đổi những chính phủ này khi họ không có đủ thích thú trước sự tấn công của Mỹ hay tìm kiếm một sự dàn xếp trung lập được mọi phía ủng hộ nhưng bị coi là nguy hiểm cho những kẻ xâm lăng, vì như vậy là phá ngầm căn bản cuộc chiến của Mỹ chống Nam Việt Nam. Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đã tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân lọại trên khắp Đông Dương”

    Ông Vũ cho rằng Mỹ chỉ là nguyên nhân gây ra cuộc chiến? Vậy những con số sau nói lên điều gì? “Có đến 77% lục quân, 66% thủy quân lục chiên và không quân, 40% hải quân, 6,5 triệu lượt binh sĩ, 22.000 xí nghiệp của nước Mỹ đã được huy động để phục vụ chiến tranh VN. Chừng như chưa đủ, Mỹ còn lôi kéo năm nước phụ thuộc Mỹ bao gồm Úc, New Zealand (châu Đại Dương), Hàn Quốc (Đông Bắc Á) và Thái Lan, Philippines (Đông Nam Á) với số quân lúc cao nhất hơn 70.000 cùng tham chiến với 550.000 quân viễn chinh Mỹ, làm nòng cốt cho hơn 1 triệu quân ngụy Sài Gòn.

    Theo thống kê chưa đầy đủ, Mỹ đã chi trực tiếp cho cuộc chiến tranh VN tới 676 tỉ USD, so với 341 tỉ USD trong chiến tranh thế giới thứ hai và 54 tỉ trong chiến tranh Triều Tiên, và nếu tính cả chi phí gián tiếp thì lên tới 920 tỉ USD (VN, con số và sự kiện (1945-1989), 1990-Sức mạnh VN, 1976). Những chi phí khổng lồ này tính theo thời giá hiện nay đủ sức vực cả các nước thế giới thứ ba vượt qua đói nghèo, lạc hậu để rút ngắn khoảng cách phát triển so với các nước thuộc “câu lạc bộ nhà giàu” như các nhóm G7, OECD… (!)”

    Và “Để thực hiện mục đích “hủy diệt và nô dịch” dân tộc VN, Mỹ đã giội xuống hai miền Nam, Bắc hơn 7,8 triệu tấn bom đạn, một khối lượng bom đạn lớn hơn lượng bom đạn mà Mỹ đã sử dụng trong bất cứ cuộc chiến tranh nào trước đó. Trong chiến tranh phá hoại ở miền Bắc Việt Nam của Mỹ, bình quân một người dân phải chịu 45,5 kg bom đạn, 1km2 chịu 6 tấn bom đạn. Chỉ trong mười năm (1961-1971), quân đội Mỹ đã phun hơn 20 triệu gallon (1gallon = 3,78 lít) chất độc da cam cũng như nhiều thuốc “diệt cỏ” chứa hóa chất chết người dioxin đã làm cho hàng triệu người VN mắc bệnh, vô số thai nhi biến dạng và di chứng kéo dài cho đến tận ngày nay.”

    Hậu quả của cuộc chiến ấy đối với chính nước Mỹ cũng nói lên mức độ tán ác, phi nhân tính của tên đế quốc dã man này “Vào đầu năm 1988, lần đầu tiên Chính phủ Mỹ buộc phải chính thức thừa nhận rằng 15% cựu chiến binh Mỹ từ chiến tranh VN trở về, nghĩa là khoảng 50.000 người vẫn còn bị rối loạn tâm thần nghiêm trọng mà nguyên nhân của căn bệnh này là do họ đã tham chiến ở VN và tất nhiên đã từng gây tội ác dù là trực tiếp hay gián tiếp.”

    Nói cho cùng nếu như Mỹ không giật dây cho anh em nhà họ Ngô thì VN sau năm 54 đã không còn bị chia cắt, VN sẽ không có chuyện “nội chiến” theo định nghĩa của ông Vũ. Và VN, nhân dân VN đã không phải chụi nhiều tai ương như vậy.

    3, Ông Vũ cho rằng, ĐCSVN thất bại trong lãnh đạo đất nước, hai giai cấp công nhân và nông dân là “những người cùng khổ của xã hội”, yêu cầu thực hiện “chế độ đa đảng” nếu không sẽ phải chịu “hậu họa” “đậm chất nông dân” theo kiểu “trả thù, phục hận” và đa đảng mới là “thực tâm thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc”.

    Hẳn chăng ông cay cú với việc ĐCSVN vẫn kiên định với CNXH, chụp cho ĐCSVN đã bóc lột giai cấp công nhân, nông dân, dọa không đa đảng sẽ phải chịu hậu quả tàn khốc hơn cả Đông Âu và Liên Xô? Được biết, trong cuộc sống, ông Vũ luôn thích thú dọa nạt bất kể ai, từ người dân lao động đứng đường cho đến nhà lãnh đạo cao nhất. Mọi nỗ lực bao biện cho kẻ xâm lược, mọi lời tố cáo chính quyền cũng chỉ nhằm hạ thấp, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Có vẻ như ông không quan tâm đến những ý kiến của các chuyên gia người Mỹ đã bày tỏ ngạc nhiên về một nước Việt Nam khánh kiệt về nhân lực, tài sản, hạ tầng,… sau chiến tranh lại chuyển mình với mức thần kỳ. Còn khát khao hòa hợp, hòa giải dân tộc ư? Ông có nghe người dân nào trong nước bày tỏ căm hận lính ngụy dù những tổn thất với họ mới đáng khủng khiếp, nhưng trái lại là một khối người “chống Cộng” điên cuồng ở hải ngoại mới chính là những kẻ còn mang nặng hận thù.

    Giờ đây ông mượn khối hận thù của một bộ phận nhỏ người Việt hải ngoại này để lên án Đảng chưa thực lòng hoà hợp, hoà giải, đi tới phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng mà tôi cho đó mới là mục tiêu xuyên suốt trong bài trả lời phỏng vấn lần này của ông. “Quay đầu lại là bờ”, nếu hai ông cùng ôm ấp ý tưởng chà đạp giá trị lịch sử với tham vọng cá nhân điên cuồng nào đó.
    Như vậy Ông Vũ không đấu tranh cho nhân dân, không đấu tranh cho tự do dân chủ mà ông ta chỉ đấu tranh cho một tầng lớp nhất định “tầng lớp tư sản” vậy thì nói cho cùng Ông ta cũng chỉ là một con rối bị người khác giật dây ấy thôi

    • Dù gì đi nữa, CHHV vẫn là một trí thức yêu nước có tư duy thời đại.Rõ ràng,”đồng hành” với Mỹ đang là biện pháp cấp thời về bối cảnh Biển Đông hiện nay cho VN.
      HCM cũng đã từng rất “mềm dẻo’ với các đảng đối lập nhằm có được sự ủng hộ để đối phó với kẻ thù chính đó sao?Huống chi VN và HK đã “cởi mở” với nhau thừ nhũng năm 90?
      Ngay cả HK cũng vây, trên hết , phải là lợi ích và quyền lợi của chính họ.!
      Đũng ,trong cuộc chiến tranh VN. HK không phải chỉ đơn thuần là “ngăn chặn sự bành chướng của CNCS ở ĐNA” ,họ đã tích cực hậu thuẫn cho Pháp trong việc giành lại VN làm thuộc địa thì liệu lý do trên có bao nhiêu sự tin cậy? Hơn nữa, sau khi thỏa hiệp với Ngô Đình Diệm phá hoại Gioneva, họ lại thẳng tay thủ tiêu anh em Diệm .Vậy thì MNVN cũng như chủ nhân của nó thực chất chỉ là con rối trong mắt HK mà thôi!
      VN đã là nạn nhân của Pháp ,rồi Mỹ.Thế nhưng, những ngừoi VN ở nước ngoài vẫn coi “kẻ thù truyền kiếp” của họ là CSBV và HCM! Nguyền rủa cả Việt Minh vì đã cướp chính quyền từ tay Pháp!
      Thật nan giải!Nay lại đến nguy cơ nước Tàu!
      CHHV đề cập đến hòa hợp và hòa giải dân tộc .Quá đúng .Nhưng liệu ai đã thực thi và thực thi đêns đâu?Trong khi nhà nước CSVN thì suốt ngày lu loa rằng ‘dân chúng bị các thế lực phản động ở nước ngoài kích động, xúi giục… còn “các thế lực” kia thì vẫn chỉ mong “phục quốc” bằng những ngôn từ Tháng Tư Đen và Ngày quốc Hận!
      Vậy thì hòa giải ai và hòa giải thế nào đây?
      Tiếc thay CHHV lại đang phải ngồi tù với cái án 7 năm ..

  6. Khách nói:

    MỜI XEM : NHẠC SĨ CHƠI TRỐNG 6 TUỖI

  7. Danngukendu nói:

    Nhớ TS C u Huy Ha Vu !

  8. Nguyễn Ân Lam nói:

    Đúng vậy Cù Huy Hà Vũ là vị anh hùng của dân tộc Viẽt Nam . Tiến Sĩ Vũ là vị cứu tinh của Đảng cộng sản . Có lẽ nhà cầm quyền Hà Nội hãy trả tự do cho ông ngay tức khắc, xin lỗi và bồi thường danh dự là việc cấp thiết cần làm ngay để hòa hợp hòa giải dân tộc

  9. Pingback: *Tin cuối ngày 1/5/2012 « TTXCC

  10. MINH HẰNG nói:

    MỜI XEM: TRẦN THANH HIỆP NÓI VỀ VỤ CÙ HUY HÀ VŨ

  11. phó thường dân nói:

    Cảm ơn tác giả Trần Khải về bài viết và cái nhìn về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Mong sao Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sớm được trả tự do ! Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là hiền tài của đất nước. Còn giam giữ Tiến sĩ ngày nào thì càng làm tăng thêm uất hận của người dân mà thôi.

  12. MÁ NUÔI CŨ CHI nói:

    MỜI XEM VIDEO : Hội luận ĐẠI HOẠ MẤT NƯỚC :CUỚP ĐẤT VĂN GIANG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s