Tiêu Dao Bảo Cự – Sự đoàn kết hiệp đồng giữa các thế hệ trong cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước trên tầm chiến lược

Sự khác biệt, mâu thuẫn, xung đột giữa thế hệ già và trẻ là điều bình thường trong các xã hội dân chủ. Tình trạng thế hệ trẻ phục tùng thế hệ già chỉ là một dấu chỉ của sự trì trệ, bảo thủ trong các chế độ phong kiến và độc tài.

Việc lên tiếng của Nguyễn Đắc Kiên trong bài viết “Trách nhiệm với chữ ký” có phần phê phán thái độ của ông Nguyễn Đình Lộc và cả ông Nguyễn Huệ Chi sau vụ ông Lộc “lên Tivi” để nói về chuyện Kiến nghị 72 là một sự kiện đáng chú ý, một dấu chỉ của xã hội dân chủ bắt đầu trưởng thành. Chưa kể đến ý kiến của Nguyễn Đắc Kiên phê phán Tổng bí thư Nguyễn Phú trọng, dẫn đến phong trào Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do, nằm trong sự đối lập giữa người dân với nhà cầm quyền, việc sau này có thể nói diễn ra giữa những người đấu tranh cho dân chủ.

Các thanh niên “thế hệ chiến tranh” trước đây đã từng lên án những người đi trước là để lại cho họ một gia tài rách nát với chiến tranh tàn khốc, đất nước phân ly, tương lai mù mịt. Thế hệ trẻ hiện nay cũng có thể oán trách cha anh đã để lại cho họ một chế độ độc tài toàn trị mà từ nhỏ đến lớn họ bị tuyên truyền nhồi sọ, thui chột tinh thần sáng tạo và bị tước đoạt nhiều quyền tự do đáng ra họ phải được hưởng từ khi đất nước thống nhất. Có thể khi thế hệ này già đi, họ lại bị thế hệ kế tiếp phê phán vì chưa làm được gì nhiều cho tương lai và cũng để lại nhiều gánh nặng. Tất cả đều trải qua tuổi trẻ, tuổi già và nằm trong “gọng kềm lịch sử”.

Khi tuổi già đến, mọi người sẽ ngẫm nghĩ nhiều về quá khứ nhưng khi còn tuổi trẻ, hầu như chẳng ai bận tâm suy xét gì nhiều chuyện đã qua. Thế mạnh của tuổi trẻ là nhiệt huyết, trong sáng, dũng cảm, dám nghĩ dám làm. Thế mạnh của tuổi già là từng trải, khôn ngoan, trầm tĩnh và kinh nghiệm trong xử sự, giải quyết tình huống. Nhược điểm của tuổi trẻ là nông nổi, thiếu kinh nghiệm, dễ chán nản. Nhược điểm của tuổi già là bảo thủ, ích kỷ, hèn nhát. Những điều chung này ai cũng biết và dĩ nhiên có ngoại lệ cho cả già lẫn trẻ. Thời hiện đại với cuộc cách mạng về công nghệ thông tin đã tạo ra một tình thế mới cho việc tiếp cận thông tin, tri thức và giao tiếp xã hội, trong đó người trẻ nhanh nhạy và có khả năng tiếp thu, sử dụng nhanh hơn người lớn tuổi.

Trong tình hình hiện nay, việc đấu tranh dân chủ hóa đất nước bắt đầu từ những người lớn tuổi và những năm gần đây có sự tiếp sức của những người trẻ, càng ngày càng trẻ hơn. Sự hợp tác giữa các thế hệ là điều đáng mừng vì công cuộc khó khăn gai góc này đòi hỏi sức mạnh đoàn kết của toàn dân tộc nhưng cũng sẽ phát sinh những vấn đề cần có sự giải quyết khôn ngoan, hợp lý mà ý kiến của Nguyễn Đắc Kiên trong vụ việc nói trên và vô số bình luận trái chiều nhau trên mạng đã trở thành sự kiện cho nhiều người suy ngẫm.

Ý kiến của Nguyễn Đắc Kiên rất thẳng thắn, buộc những người lớn trong cuộc và mọi người nói chung phải suy nghĩ. Nhưng nếu những điều Kiên đề nghị được thực hiện (ấn định thời gian lấy chữ ký, lập đoàn đại biểu, yêu cầu chính quyền công khai trao đổi tranh luận) được thực hiện thì tình hình sẽ đi đến đâu? Nếu nhà cầm quyền vẫn lờ đi như lâu nay thì công việc tiếp theo sẽ là gì, hay cũng là những vụ việc phản ứng theo tình thế mà phía những người đấu tranh cho dân chủ chỉ chạy theo chứ không hề chủ động.

Một số người đã nói đến sự cần thiết của một chiến lược dài hạn cho cuộc đấu tranh nhưng cho đến nay ai đã làm được việc đó, với lộ trình rõ rệt, có chỗ cho mọi người trong cuộc đấu tranh? Thực tế có thể cũng đã có người, tổ chức đề ra được chiến lược như thế nhưng chưa tạo ra được sự chú ý hay đồng thuận trong đa số, trước hết là những người đấu tranh cho dân chủ vì nhiều lý do. Một trong những lý do là nhiều người bị hút vào những vụ việc có tính cách thời sự, gây chấn động, đôi khi nhỏ nhặt, mà quên đi chuyện đường dài. Mặt khác sự chia rẽ, óc kỳ thị, tính hẹp hòi, bảo thủ, kể cả sự kiêu ngạo vô lối đã làm cho người ta không những không chịu thừa nhận nhau mà còn kích bác, đả phá nhau. Trong khi đó những người cầm quyền của chế độ toàn trị lại có sẵn chiến lược dài hạn và những sách lược ngắn hạn, trung hạn để đối phó với sự nổi dậy của người dân. Việc sửa đổi Hiến pháp hiện nay là điều đã được chuẩn bị kỹ càng tuy họ vẫn bị bất ngờ trước một số phản ứng của người dân.

Thành phần thức tỉnh để đấu tranh cho dân chủ hiện nay là ai, chiếm bao nhiêu phần trăm dân số? Nổi bật là trí thức, văn nghệ sĩ, cựu đảng viên – quan chức và những người trẻ chiếm bao nhiêu phần trăm trong tầng lớp của họ? Chưa có sự thống kê chính thức nhưng nhìn thực tế e rằng còn quá ít. Và lực lượng đông đảo ủng hộ họ để khi cần có thể trở thành sức mạnh vật chất trong cuộc đấu tranh là ai, hàng ngàn, hàng vạn hay hàng triệu người, trên những địa bàn chiến lược nào? Chưa ai có hiểu biết cặn kẽ hoặc có thẩm quyền, ngoài những phỏng đoán mà phần lớn là chủ quan duy ý chí như đã từng được thực tiễn trắc nghiệm, để có thể khẳng định điều này. Chính vì thế cuộc đấu tranh hiện nay vẫn là một cuộc đấu chưa cân sức.

Tình hình như thế đòi hỏi một cuộc tổng duyệt và tập họp mọi thành phần có khả năng ủng hộ dân chủ để chuyển hóa chế độ độc tài toàn trị. Các thành phần này có quá khứ khác nhau, lợi ích cục bộ khác nhau, cách suy nghĩ và ứng xử khác nhau nhưng có cùng chung khát vọng tự do dân chủ và ước mơ đất nước hòa bình, phát triển. Tất cả sẽ tập hợp thành lực lượng, sức mạnh đích thực của dân tộc.

Thành phần, cá nhân nào cũng có nhược điểm nhất định. Nếu cứ vì nhược điểm mà tấn công lẫn nhau thay vì tấn công đối phương, chưa kể đến một số người chỉ chuyên “chửi cho sướng miệng” bất chấp lợi ích chung hoặc với mục đích gây chia rẽ, thì chuyện thành công chỉ là “nhiệm vụ bất khả thi”. Nếu ta đặt mình vào vị trí của người khác ta sẽ hành xử như thế nào trong tình huống đó hay cũng chỉ như thế và có khi còn tệ hơn. Một chút thiện vẫn hơn một chút ác, dĩ nhiên hơn toàn ác.

Cuộc tranh đấu hiện nay rõ ràng là chưa cân sức trong toàn cảnh mâu thuẫn lớn nhất của thời đại giữa nhân dân bị trị và chế độ độc tài toàn trị. Trong ngắn hạn và trung hạn, lực lượng dân chủ có thể vẫn còn ở trong thế yếu nhưng dài hạn, nếu biết dựa vào và khơi dậy sức mạnh của dân tộc, chắc chắn lực lượng dân chủ sẽ chiếm thượng phong và giành chiến thắng vì nhân dân không thể chấp nhận mãi sự đày đọa của một thiểu số độc tài. Trong viễn cảnh đó, sự đoàn kết hiệp đồng chiến đấu giữa các thế hệ để đấu tranh hiện nay nhất định cần một cương lĩnh có tầm chiến lược, trong đó có chỗ và cơ hội hành động cho mọi người khao khát tự do dân chủ, kể cả lối thoát cho những người cộng sản và Đảng Cộng sản để tránh một bi kịch lịch sử tiếp theo, chắc chắn sẽ có rất nhiều hận thù, máu và nước mắt.

28/3/2013

T. D. B. C.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Theo BVN

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged . Bookmark the permalink.

Có 2 phản hồi tại Tiêu Dao Bảo Cự – Sự đoàn kết hiệp đồng giữa các thế hệ trong cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước trên tầm chiến lược

  1. Trực Phan nói:

    Lâu lắm rồi Trực Phan mới lại được đọc những bài viết của tác giả Tiêu Dao Bảo Cự. Bút lực vẫn sắc bén như ngày nào, đã vạch trần những thứ đáng nói và làm cho người đọc phải suy nghĩ. Không một từ đao to búa lớn, không một từ đả kích châm chọt nhưng đã làm “nhột” biết bao trái tim yêu nước thật sự. Những thế hệ U 40, 50 trở lên sẽ nợ thế hệ trẻ hơn biết bao nhiêu điều mà đáng lẽ ra chúng ta có thể làm tốt hơn. Mỗi cột mốc thời gian sẽ được đánh dấu bằng những biến động lịch sử. Không có chiến tranh xảy ra là bình yên ? Không phải suy nghĩ về cơm, áo, gạo tiền là bình yên? Vâng, có thể là bình yên trong suy nghĩ của những người có thói quen an phận và thụ động. Nhưng với bối cảnh chính trị hiện tại của đất nước, lúc mà quyền được nói lên chính kiến của nhân dân thật sự đang bị đe dọa bởi sự độc tài, độc trị và đất nước đang có nguy cơ bị mất đi một phần lãnh thổ vì sự nhu nhược của các nhà cầm quyền thì liệu có bình yên được hay không? Mai sau chúng ta sẽ trả lời với thế hệ con cháu của chúng ta về quyền và nghĩa vụ thật sự của một công dân là thế nào? Những trái tim yêu nước thật sự hãy suy nghĩ và làm những gì cần phải làm. Trực Phan không mong muốn đất nước rơi vào một vòng xoáy đấu đá về chính trị làm mất đi sự bình yên mong manh của nhân dân nhưng đồng thời cũng không muốn thế hệ sau phải sống trong cảnh câm lặng và cúi đầu. Chế độ nào cũng thế, đều có cái hay, cái dở riêng. Chỉ có những người lãnh đạo đã làm đúng hay làm sai thôi. Những điều sai mà tác giả Tiêu Dao Bảo Cự đã nói ở trên, có lẽ Trực Phan cũng không cần phải nhắc lại nữa. Chỉ mong có một sự suy nghĩ chín chắn và đồng lòng thì mới mong rằng chúng ta sẽ không cảm thấy xấu hổ với thế hệ đi sau. Kính chúc tác giả Tiêu Dao Bảo Cự sức khỏe, hạnh phúc và bình an.
    Trực Phan

    • MH nói:

      “ĐẤT ĐAI LÀ SỞ HỮU CUÀ TOÀN DÂN ?”

      1. Lịch sử cho thấy ông Hồ duới tên duới tên Thầu Chín đang ở Thai Lan làm việc duới quyền cuả Hilaire Noulens đ/v Quốc tế Ba Cộng sản. Năm 1929,ông Hồ Chi Minh nhận đuợc lệnh cuả Comintern đi Hồng Kông để sát nhập ba
      tổ chức cọng sản trong nuớc Việt thành lập đãng cộng sãn Việt nam vào đầu tháng ba năm 1930.Vì Comnitern không đồng ý tên đảng nên sau vài tháng sau đó tên đảng đổi thành đảng “CS Đông Duơng “(“theo yêu cầu của CS
      Quốc tế thứ ba” (Wikipedia).Theo nghị quyết cuả Đại hội Pắc Bó năm 1941 , tình hình sắp tới cần liên minh với các đãng phái yêu nuớc khác đãng CS/Đông duơng (giả vờ tự giải tán để giấu sự liên hệ cộng sản với nhà nước mới
      thành lập rút vào bống tối (Wikipedia), ngụy trang bằng Hội Nghiên Cứu Mác-Lê Đôngduơng. Năm 1951, đãng tái lập duới tên đãng Lao Động và đến sau năm 1975 gọi là đãng CS Việt nam. Dù thay đổi danh hiệu nhiều lần, đãng
      CSVN rõ ràng vẫn là sản phẩm cuả ngoại bang Comintern/Liên Sô .

      2. Mục tiêu cuả Quốc tế Ba Cộng sản xoá bỏ chế độ tư sản và lập chế độ cộng sản toàn cầu. Đó là” Đại Đồng” , là ” thiên đàng ngày mai ” trên măt đất. Cuả cải,”đất đai là cuả chung “,là “sở hữu cuả toàn dân ” với đàn công
      nhân nam nử sống mỗi ngày theo tiếng kẻng sáng chiều…
      Còn ngày nay thì sao ? thì Thiên đàng vô sãn không còn.Quê huơng cách mạng của Xã hội Chủ nghĩa cuả thời kỳ quá độ tiến lên CN Cộng sãn cũng đã tiêu tan.

      3. KINH TẾ TẬP TRUNG không còn , KẺNG không còn , vậy thì, cái gọi là ” ĐẤT ĐAI LÀ SỞ HỮU CUÀ TOÀN DÂN ” để làm gì? Chưa biết nó “để làm gì ” . Nhưng thực tế truớc mắt nó cho thấy một đám tàn dư cộng sãn nay hoá ra
      là côn đồ , thổ phĩ . ĐẤT ĐAI LÀ SỞ HỮU CUÀ TOÀN DÂN ” chĩ là một thủ đoạn trá hình che đậy cuớp bóc dân lành cuả bọn côn đồ vô nhân ,vốn đám tàn dư Cộng sãn hiện nay .

      4. Hành động bảo vệ tài sản cuả gia đình Đoàn Văn Vuơn là hình ảnh thu nhỏ cuả toàn dân Việt nam bảo vệ đất nuớc Hồ Chí Minh từng kêu gọi thống thiết từ năm 1945 “Ai có súng dùng súng , ai có guơng dùng guơm, ai có gậy dùng gậy.” để xông pha giữ đất nuớc. Nghe theo lời kêu gọi này , nhân dân đã ngã xuống hơn hai triệu nguời để bảo vệ đât nuớc VN cũng như gia đình anh Vuơn bảo vê tài sản ruộng vuờn cuả gia đình mình .

      5. Cái hoạ mà hàng ngũ trí thức và toàn dân đứng lên hiện nay là giành lại đất nuớc đang bị bán đứng , giành lại ruộng vuờn ,giành lại công bằng cho toàn dân từ bàn tay cuả bọn hung thần từng tự xưng nhà cách mạng mà n
      ay hoá ra là bọn thổ phĩ, bợm bãi , cuớp ngày…

      Rõ ràng bọn tri hô giặc cuớp ngày xưa thì chính là bọn giặc cuớp ngày nay.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s