Nguyễn Thế Hùng – Nếu ngày mai anh Cù Huy Hà Vũ chết vì tuyệt thực?

Đọc thư anh Hà Vũ đăng trên BVN và thư kêu cứu của vợ anh, chị Dương Hà, kỷ niệm trong tôi lại hiện về: “vài ngày trước khi anh Hà Vũ bị bắt, tôi có dịp ăn cơm tối tại nhà anh chị, sau đó chúng tôi cùng đến thăm anh PT (lúc đó anh HC đi xa, vắng, nên chúng tôi không đến thăm anh ấy)”.

Qua nhiều lần tâm sự tôi được biết, lòng anh Hà Vũ luôn quan tâm suy nghĩ về đất nước; anh ấy cho biết rằng anh ấy rất cô đơn! Vâng, những nhà tư tưởng lớn, các nhà khoa học lớn thường rất cô đơn!

Những người yêu nước nồng nàn như anh Hà Vũ, khi thấy cảnh đất nước yếu hèn; những công dân yêu nước bị tù đày thì lòng sao không đau xót, đạo đức xã hội suy đồi thì sao không cô đơn!

Tôi và anh Hà Vũ quen thân nhau có lẽ do trời xui, đất khiến; bởi lẽ chúng tôi làm việc trong hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau (một bên Luật kinh tế, một bên là Kỹ thuật Xây dựng).

Cả Tôi và anh Vũ đều nhìn nhận như thế.

Chúng tôi quý mến, kính trọng nhau vì cùng chung nỗi niềm yêu nước thương nòi; chúng tôi thấy nước nhà suy yếu, dân tình lầm than, đạo đức xã hội suy đồi lòng đều đau như dao cắt!

Việc làm của anh Hà Vũ, không ngoài việc yêu nước thương nòi!

Nếu ai đó có độ nhạy cảm cao về tâm linh, hiểu biết lẽ huyền vi của tạo hóa, có thể nhận thấy tâm tính, ý chí và nghị lực trong mỗi con người chúng tôi (qua chữ ký và tướng số của từng người).

Mỗi người thể hiện sự ngay thẳng, trung trực; một chữ ký vút lên cao, một chữ ký cắm sâu xuống lòng đất, vững chắc; mỗi bên tạo nên một thế giới quan, vũ trụ quan riêng biệt nhưng hợp nhất.

Hiện giờ anh Hà Vũ đã nhịn ăn đến ngày thứ 15 nhưng vẫn chưa chết; do đó mỗi người chúng ta, nếu cảm thấy rằng mình là con người nhân hậu – văn minh – yêu nước – thương nòi, thì vẫn còn cơ hội để làm một cái gì đó vì anh Hà Vũ, để khỏi phải thốt lên những lời ân hận, hoặc ít nhất bị lương tâm dằn vặt!

Những quan chức có trách nhiệm đối với vận mệnh của anh Hà Vũ có biết mai kia lịch sử đất nước sẽ ghi chép về mình như thế nào không?

Có những người sống coi như đã chết, nhưng có những người chết nhưng lại sống mãi trong lòng dân tộc hay xa hơn nữa là nhân loại! Kẻ sống coi như đã chết tất nhiên khi chết đểlại đủ thứ tiếng mỉa mai, chê cười của hậu thế!

Ôi cái sống, chết sao mà đa đoan thế! Trên cỏi đời này, cái được, mất, sự may rủi không ít người bị nhầm lẫn!

Có người nhầm tưởng kiếm được cái chức nào đó trong một chế độ nào đó là vinh, nhưng biết đâu đó là nhục. Lại có ai đó làm việc (nếu thực chất việc đó không tốt) để có nhiều tiền, tưởng đâu đó là may mắn, nhưng biết đâu rằng đó là cái rủi? Trong cuộc trần ai vinh luôn đi liền với nhục!

Để lại nhiều tiền bạc cho con cháu có chắc là cái phúc hay đó cái họa cho gia đình mình? Nếu ai đó hiểu được sự huyền vi của tạo hóa, thì thế nào người ấy cũng thành công, cũng được xã hội trân trọng!

Một đất nước muốn phát triển cũng phải tuân theo quy luật, trong khoa học tự nhiên gọi là định luật, hay như ông cha ta gọi đó là thiên luật!

Những ai mang dòng máu Việt, được hưởng ân huệ từ tổ tiên giống nòi mà lại dửng dưng với đất nước, thờ ơ trước sự tồn vong của dân tộc thì thật là quá vong ân bội nghĩa!

Với một đất nước, để phú cường, có hai tài sản quí báu cần phải đảm bảo đó là sức khỏe của dân tộc và thời gian của mọi con người sống trong xã hội. Với đất nước chúng ta hôm nay, lan tràn thực phẩm độc hại, môi trường ô nhiễm, thì làm sao con em chúng ta có đủ sức khỏe để cạnh tranh với đời! (Bản thân tôi hơn mười năm nay, đã không dám đến các quán để ăn sáng!)

Thời gian học tập và làm việc của rẩ cả chúng ta hiện bị mất mát quá nhiều!

Con em chúng ta đã mất nhiều thời gian để học những điều vô bổ; thời gian cho công việc trong hầu hết cán bộ công chức và quan chức không có nhiều; thời gian dành cho những cuộc nhậu nhẹt, đấu đá chiếm tỷ trọng quá lớn!

Mặt khác, đất nước lại đội trên đầu hai trái bom hủy diệt dân tộc: một trái bom bùn đỏ Tây Nguyên, và một trái bom khác đang thai nghén là nhà máy điện hạt nhân! Chúng ta phải hiểu rằng xây dựng để phát triển, để đất nước trường tồn; chứ không phải phát triển để rồi bị hủy diệt !

Đất nước chúng ta lại có một bất hạnh lớn, đó là ở gần một nước to lớn, có nền văn hóa kỳ lạ! Luôn nuôi mộng bành trướng, bá quyền, lòng dạ bọn lãnh đạo (vua chúa xưa và nay) tham tàn, hiểm độc; họ có thể dùng bất cứ thủ đoạn đê hèn nào để xâm chiếm nước ta, lợi dụng ta để rồi hủy diệt ta. Chơi với họ, không vạch ra những âm mưu hành động xấu xa của họ cho thế giới hiểu là có tội không những với Tổ quốc mà còn có tội với các dân tộc yêu hòa bình và chuộng công lý. Ông cha ta cũng đã có câu: “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã”.

Biết được vị trí vô cùng quan trọng của đất nước ta đến sự ổn định thế giới, nên các cường quốc văn minh chắc chắn sẽ âm thầm giúp đỡ chúng ta; nếu chúng ta có những lãnh đạo sáng suốt rất sẽ nhận ra điều này! Đây chính là sự màu nhiệm của thuyết càn khôn dịch lý! Trong cái rủi có cái may mắn!

Chế độ phản dân chủ, thường làm cho dân trí mù mờ (cấu tạo những môn học có nội dung tuyên truyền, bóp méo sự thật, ca ngợi thể chế, sùng bái cá nhân…), để dễ sai khiến, điều này sẽ làm cho nhiều người không biết đâu là sự thật, đâu là sai trái, đâu chính, đâu tà để đám cầm quyền dễ bề cai trị; nhưng đất nước yếu hèn, lãnh thổ bị xâm chiếm, cũng từ việc làm này mà ra !

Những con em chúng ta học khoa học tự nhiên, mà không được trang bị đầy đủ khoa học xã hội, thì có lẽ ai thuê mình làm cũng được, miễn họ trả nhiều tiền, tạo điều kiện cho mình nghiên cứu, làm việc, giả bộ yêu quý mình; còn những vấn đề xấu xa khác của họ được che đậy khéo léo tinh vi thì không thể nào thấy được.

Độc quyền yêu nước, đánh đập, tù đày những công dân tỏ bày ý kiến trái ngược là phản khoa học, là mắc mưu bọn đại Hán.

Do đó nhà chí sĩ Phan Châu Trinh đã chủ xướng nâng cao dân trí, chấn hưng dân khí; đây là con đường cứu nước! Có dân trí, dân khí thì lo gì dân không giàu, nước không mạnh; lo gì không có độc lập, tự do? Chúng ta hãy noi gương nước Đức và Nhật.

Do đó, việc thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc dựa trên một thể chế xã hội khoa học thật sự tiên tiến, nhằm làm tiền đề để đưa đất nước phát triển tự do, dân chủ và hùng cường là mệnh lệnh của trái tim và khối óc của mỗi người dân Việt.

Kế thừa trong mọi ngành khoa học là điều kiện tối cần để có sáng tạo và chạy đua được với thế giới!

Một thể chế khoa học thật sự, có thể tham gia cuộc đua, ví như một chiếc xe được thiết kế có công suất lớn, các chi tiết tốt và đồng bộ, có hệ thống phụ đảm bảo an toàn trong vận hành như: phanh thắng, bình chữa cháy, lốp dự phòng… (cơ chế của các nước tiên tiến đều đảm bảo được các điều kiện này).

Nhìn về quá khứ, ông cha chúng ta đã anh dũng chống được thế lực phương Bắc hùng mạnh nhất thế giới thuở ấy như Nguyên Mông, và thuở ấy không có Liên hiệp quốc, không có sự quan tâm giúp đỡ quốc tế, nhưng ông cha chúng ta đã không những giữ vững giang sơn bờ cõi mà còn mở rộng đất nước; đoa là nhờ ông cha ta hiểu được thiên luật! Ngày nay đã có Liên hiệp quốc, các dân tộc trên thế giới quan tâm lẫn nhau, thì vì cớ gì ta nghèo hèn như vậy?

Nếu một chế độ nào đó làm cho đất nước suy yếu, thì đó là tội lỗi; đối ngoại chấp nhận phận tôi đòi là làm mất danh dự đất nước; đối nội tàn ác với người yêu nước là phản bội Tổ quốc, nối giáo cho giặc!

Mong rằng, vì tương lai của Tổ quốc, của con em chúng ta, vì công lao của các bậc tiền nhân dựng và giữ nước, cũng vì là con người trong cộng đồng nhân loại, chúng ta phải có trách nhiệm không phải chỉ cho đất nước ta mà còn phải cho cả loài người; chúng ta phải có tiếng nói, phải có hành động thiết thực không những cho anh Hà Vũ, mà còn cho những công dân Việt Nam khác, cho những ai trên thế giới yêu chuộng hòa bình và công lý!

Mổi công dân có tiếng nói, hành động ví như một hạt cát, nhưng bãi sa mạc không thể có được nếu thiếu vắng hạt cát!

ĐN, một đêm không ngủ 10 /6/2013

N.T.H.

Theo BVN

Nghe ca khúc mới: Anh là vầng dương Độc lập – Tự do

https://chhv.files.wordpress.com/2011/04/110404112430_cu_huy_ha_vu_466x350_cuhuyhavu_nocredit.jpg?w=640

Nghe bài hát “Cù Huy Hà Vũ – người trí thức kiên trung”

Nhạc và lời : Nguyễn Văn Chính(Nguyễn Chính)
Thể hiện : Nguyễn Văn Chính

This entry was posted in Bài vở liên quan and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s